P. 1
MẶT TRẬN Ở SÀI GÒN - Ngô Thế Vinh

MẶT TRẬN Ở SÀI GÒN - Ngô Thế Vinh

|Views: 3,842|Likes:
Được xuất bản bởiTuấnNguyễn

More info:

Published by: TuấnNguyễn on Nov 23, 2009
Bản quyền:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

04/29/2014

pdf

text

original

Theo nhận định của Bộ chỉ huy Trung tâm Hành quân thì đã có
dấu hiệu bất thường trong mức độ xâm nhập của địch. Bởi lẽ,
thông lệ thì cứ mười ngày sau khi tung các đơn vị Dù vào tham
chiến, sức đối kháng của địch quân đương nhiên phải giảm sút.
Nhưng đặc biệt ở lần này, dù đã bước sang ngày thứ mười lăm,
dù địch đã chịu nhiều tổn thất nặng, các tiểu đoàn bạn vẫn phải
đương đầu với cường lực không có vẻ gì suy yếu của đối phương.
Và tôi nghĩ đó là lý do chính đáng nhất để Liên đoàn rời khỏi Sài
gòn, di chuyển về miền Tây biên tham gia chiến dịch hành quân
giải tỏa áp lực địch bao vây thị trấn Krek. Phải nói là chúng tôi
hân hoan để ra đi, nếu không muốn nói là từng ngày chúng tôi
chờ dịp những con thú hoang trở lại rừng già - những người
lính Mũ Xanh về với vùng biên cương quen thuộc.

Được đào luyện với thứ khả năng thích nghi mọi hoàn cảnh, ở lần
này chiến trường của chúng tôi sẽ là những khu rừng già ngoại
biên nằm sâu trong lãnh thổ Cambốt. Nơi giăng mắc những trạm
giao liên, nơi che dấu những kho tàng quân lương, nơi phân tán
và ẩn núp những đơn vị cơ động có cả chiến xa của hai Công

24 ngô thế vinh

trường nổi tiếng 5 và 9 của Bắc Việt. Và nhiệm vụ của các toán
Thám sát, lẽ ra như từ bao giờ - nhảy vào lòng địch thu thập tin
tức có tính cách chiến lược, phát giác kho tàng và bắt sống tù binh
để khai thác, nhưng xem ra sau một tuần lễ hoạt động, bản chất
của chiến trường mới mẻ này đã xô đẩy chúng tôi tới một nhiệm
vụ khác, khó khăn và gian nan hơn. Đó là tạo những nút chặn
bằng các toán nhỏ Biệt cách, gây rối loạn ngay từ tuyến sau của
các đơn vị địch quân. Nghiễm nhiên chúng tôi trở thành một thứ
Kinh Kha mới của thời đại - một ra đi và rất ít hy vọng trở lại.
Nhưng được cái ai cũng tin tưởng rằng vận may vẫn có thể xảy
ra cho riêng mình, ý nghĩ đó cũng đủ sưởi ấm mọi hy vọng.

Từ mấy hôm nay, những trận pháo kích hỏa tiễn liên miên vào
căn cứ xuất phát khiến tinh thần chúng tôi khá căng thẳng - lại
thêm tin tức chạm địch dồn dập của các Toán, tuy được mô tả
là thắng lợi nhưng cũng phải trả bằng giá đắt là sự tổn thất nặng
nề của hai toán ưu tú. Mới rời Sài gòn, sự đổi thay khung cảnh
đột ngột, tâm lý những người lính chưa sẵn sàng để đương đầu
với hoàn cảnh nhiều khó khăn như thế. Nói chung tinh thần có
phần giảm sút nếu không muốn nói là nao núng. Có lẽ đó là lý
do khiến tôi sau hai năm về nắm đại đội Xung kích, tự thấy tới
lúc phải tình nguyện trở lại nhảy toán - để gây một không khí
hứng khởi mới cần thiết cho đơn vị. Ông Trung tá đã chấp thuận
lời yêu cầu của tôi với nhiều do dự. Điều mà ông e ngại, có phần
dị đoan, là sự trở lại của các trưởng toán cũ - thứ diều hâu rất
dễ bị gẫy cánh.

Là gốc người Công giáo, tuy không nhiều mê tín như ông, nhưng
cũng đã từng sống và chứng kiến sự rủi may của chiến trận, tôi
không thể không tin một số điềm và cả ở sự bén nhạy của linh
tính báo hiệu sẽ xảy ra điều bất trắc. Cũng bởi lẽ đó, tôi đã từ
chối xâm nhập lần cuối trước khi rời toán, sau khi hai trưởng

mặt trận ở sài gòn 25

toán khác đã bị bắt hay mất tích ở trường hợp tương tự. Vậy mà
ở lần này, sau một thời gian về Liên đội, tôi đã gần như quên
điều cấm kỵ để trở lại nắm toán - cũng lại là một cái rớp rất
khó trở về, điều đã xảy ra cho một liên toán trưởng rất nổi tiếng
khác. Và có lẽ còn một lý do thầm kín khác mà ở phút này tôi
mới chợt nhận thấy là thời gian ở Sài gòn đã làm tôi chán nản.
Tôi muốn tìm lại kiêu hãnh và nhựa sống đã chìm lắng, trong
men say của cái chết.

Lệnh hành quân thay đổi vào phút chót. Toán sẽ xâm nhập sớm
hơn một giờ vì lý do thời tiết có thể mưa to vào lúc xẩm chiều.
Toán 81 được dẫn vào phòng thuyết trình, với phần trình bày kế
hoạch thật vắn tắt. Khác hẳn những cuộc hành quân thám sát nội
địa - ở lần này không có bóng dáng một cố vấn Mỹ hay thông
ngôn. Cả phi hành đoàn cũng hoàn toàn Việt nam, ngoài tuổi trẻ
và gan dạ, họ chưa có kinh nghiệm nào về bản chất những cuộc
hành quân Diều hâu thám sát. ï bước cuối Việt hóa, thực sự người
Mỹ đã muốn rửa tay gác kiếm. Và bằng cách này hay cách khác
họ đang cố rút chân ra khỏi vũng lầy Đông dương. Ngoài đủ loại
vũ khí tối tân là của họ, ở lần này chúng tôi thực sự chiến đấu đơn
độc. Họ đã khôn ngoan dừng lại ở bên này lằn ranh giới. Vậy thì
những khói lửa đổ vỡ ở bên kia chẳng phải là trách nhiệm của
họ. Và hiện giờ đối với đơn vị chúng tôi, phần tham dự của họ
chỉ là sự có mặt nhàn hạ và rong chơi ở hậu cứ . Giữa cái không
khí căng thẳng và xôi động của chiến cuộc, họ là kẻ đứng bên
lề - vẫn thản nhiên ngồi chơi bài, xem báo Playboy hay tập thể
dục thẩm mỹ cùng là khán gỉa vô tư của chúng tôi qua các tin
thắng trận hân hoan hay những tang thương tổn thất.

Và rõ ràng người Mỹ đã thực sự lùi bước. Phải chứng kiến những
căn cứ doanh trại Mỹ bỏ lại tan hoang mới thấy sự ra đi của họ là
“vội vã”. Và mỗi ngày từ trục lộ của mặt trận Tây Biên, lũ lượt

26 ngô thế vinh

từng đoàn xe Sao Trắng với kềnh càng những súng đạn, đang
rút về hướng đông theo ngả Sài gòn. Với trên xe là hình ảnh lam
lũ của những chú GI’s tóc dài râu rậm, thở khói cần sa - với vẻ
mặt hân hoan của cuộc tháo lui vinh quang. Kill For Peace, đó
chỉ còn là những âm thanh trống rỗng. Blood Sweat and Tears,
những hàng chữ trên nòng từng cỗ đại pháo Howitzer như bị bụi
đỏ xóa mờ chìm đắm. Cũng như sự chìm đắm ý nghĩa của cuộc
thánh-chiến không-thánh-giá, đã bị lấm lem bởi những phanh
phui tài liệu mật ở tòa nhà Năm Góc hôm qua...

Toán sẵn sàng ở phi trường. Ông Trung tá đưa chúng tôi ra tận
phi cơ. Đích thân ông sẽ bay trên tàu chỉ huy CNC. ï những lúc
nguy nan, sự hiện diện của ông trên vùng trời hoạt động là mối
an tâm cho nhiều người - qua những kinh nghiệm và sự trầm
tĩnh cùng cách gỡ rối lớp lang bằng những quyết định dứt khoát.
Phi đoàn trưởng cho biết lại thêm một Slick hư ở giờ phút chót.
Vấn đề kỹ thuật bảo trì của không quân Việt nam chắc phải trải
qua nhiều năm nữa mới đạt tới mức tiêu chuẩn.

Tuy cố kìm hãm, tôi vẫn nhận ra vẻ thoáng giận trên nét mặt ông
Trung tá. Như vậy chúng tôi sẽ không có tàu cấp cứu, chỉ còn
một CNC, một tàu thả và hai Gunship tức trực thăng võ trang.

Sớm hơn một tiếng trước giờ H, những cánh quạt gió đã khỏa
mù bụi đỏ. Đoàn tàu bốn chiếc nối đuôi nhau bốc khỏi phi đạo,
đi vào đội hình ở cao độ ba ngàn bộ và trực chỉ hướng tây bắc.
Bầu trời cực trong xanh và không mây. Không có dấu hiệu của
một thời tiết sắp xấu. Những ô ruộng loang loáng nước. Ngọn
núi Bà Đen ở phía xa đàng sau - hiện diện như một lầm lỡ của
hóa công, một dị dạng của địa hình châu thổ - trơ trụi nhô lên
từ mặt phẳng xanh đồng bằng. Ngọn núi chứa đựng nhiều kỳ bí
và huyền thoại. Nơi của muỗi độc, sốt rét rụng tóc và của những

mặt trận ở sài gòn 27

trận đánh kinh hoàng. Nơi còn vùi xác của những đồng bạn ở
cuộc hành quân cách đây bốn năm trước. Những đêm trăng rừng
còn như in trong óc, trăng ở Bà Đen cũng mang bộ mặt xanh xao
như bị ngã nước sốt rét. Trên chiếc nón rừng đã cũ bạc vì phong
sương năm tháng, tôi có ý tìm lại địa danh này - ngọn Bà Đen
nằm cạnh những Daksut, Poleikleng, Mai Lộc, Ashau, Khe Sanh,
Bunard, Pleime...và cả mấy chục tên quen thuộc khác. Nơi nào
cũng đã vài lần trải qua và để lại ít nhiều kỷ niệm xương máu.
Trong suốt chiều dài và rộng của lịch sử, tuổi trẻ Việt nam đã được
nuôi sống bằng những gieo trồng tang thương và nỗi chết. Tuổi
đó không tính bằng năm tháng mà bằng những đổi thay không
gian cùng với gót giày chiến binh của họ - đã và đang còn dẫm
nát từng ngọn cỏ xanh còn sót lại trên quê hương yêu dấu.

Lẫn trong tiếng động cơ và gió lùa qua thân tàu, người Trung sĩ
toán phó hỏi tôi - Hổ xám, bao giờ đến lượt tụi em nhảy xuống
Nam vang. Trước những phút chờ đợi nghiêm trọng này, tôi chỉ
có thể im lặng và mỉm cười. Rằng có thể có một vụ tổng công
kích kiểu Mậu thân xảy ra ở Nam vang, cần được chúng tôi tới
giải cứu. Nhưng xem ra yếu tố nhân tâm đã hoàn toàn thất lợi
khi chúng tôi bước chân vào xứ Chùa Tháp này. Không khí thù
nghịch nghi kỵ bắt nguồn từ một ám ảnh lịch sử. ï lần vượt biên
đầu tiên, cùng với đại quân ào ạt tiến sâu vào lãnh thổ Miên,
trong một khung cảnh bom đạn tan hoang của làng xóm, trong
một ngôi chùa Tháp đổ nát, người thầy Cả Miên tức vị sư già
thông thạo tiếng Pháp đã nghẹn ngào ứa nước mắt nói với tôi:
“Thật là đại bất hạnh cho dân tộc Khmer chúng tôi, họ chẳng
có thể có một lựa chọn nào ở cả hai phía người Việt...” “How
sad to be a Cambodian”, đó cũng là tựa đề thấm thía của một
nhà báo Mỹ khi đề cập tới cuộc chiến đang lan rộng sang lãnh
thổ Cambốt.

28 ngô thế vinh

Đến trạm Thiện Ngôn đoàn tàu phải đổi hướng bay vì làn khói
đen bốc lên cao ngút với rất nhiều tiếng nổ phụ từ phía dưới đất.
Trại bị pháo kích trúng hầm săng và kho đạn, đám cháy dữ dội
vẫn kéo dài từ buổi sáng.

Không phải chỉ có những trận tao ngộ chiến mà chiến cuộc còn
kinh hoàng hơn bằng những trận địa pháo và hỏa tiễn. ï đó con
người chẳng thể định đoạt được gì ngoài sự chấp nhận rủi may
như một định mệnh. Bây giờ đến lượt thằng Lượng lên tiếng:
- Kiếm được hầm 122 ly, ráng chạy cho em cái cánh gà nghe
Hổ xám! Nó là thằng Hạ sĩ lâu năm nhất kể từ ngày tôi còn ở
dưới toán. Cốc vào cái đầu trọc lốc, tôi nói như hét to vào tai nó:
- Không những có cánh gà mà còn thêm biệt công bội tinh nữa.
Đó là thứ huy chương cao quý nhất dành cho những chiến tích
lập được ở ngoại biên hay ngay giữa lòng địch. Nó đã hai lần
được gắn loại biệt công này. Trong rừng, nó xuất sắc và lì lợm
nhưng phải cái tật phá phách ba gai khi trở về thành phố. Nó vô
địch cả về huy chương lẫn nhiều ngày phạt nên sáu năm mà vẫn
chưa ngoi lên được cấp Trung sĩ. Lại vẫn nó lên tiếng: - ï kỳ
này về mà vẫn chưa có cánh gà cho phép em đào ngũ nghe Hổ
xám? Nó tin cậy tôi để có thể nói trước ý định đó. Nhưng tại
sao vẫn chỉ là câu nói đùa và tôi bỗng thấy vẻ thất thần rất khác
lạ trên khuôn mặt không vui của nó. Không lẽ ở lần này nó...
Tôi thầm nghĩ và cố gạt ngay ý tưởng quái gở đó ra khỏi óc. Để
tránh các ổ phòng không, đoàn tàu bay trở lại theo ngả quốc lộ.
Chỉ là con đường đất đỏ thẳng băng như mũi tên lửa phóng sâu
vào lãnh thổ Cambốt. Lũ lượt từng đoàn xe GMC vận tải, chất
đầy quân lương và đạn dược, ùn ùn lên tiếp tế cho mặt trận đang
đụng nặng ở Krek.

Sau khoảng 15 phút bay, có lẽ chúng tôi đã ra khỏi nội địa, vì từ
đồng ruộng xanh dưới kia đã nổi bật chiếc mái cong, kiến trúc

mặt trận ở sài gòn 29

đặc biệt của những ngôi chùa tháp. Làng xã không mấy khác làng
xã của Việt nam nhưng khang trang hơn. Những mái nhà ngói đỏ
san sát, xen lẫn những mái tranh xám. Ngọn khói lam của buồi
chiều, lũ trẻ nhỏ và đàn trâu bò về chuồng. Khung cảnh nên thơ
của một khoảnh đất Á châu còn chút thanh bình kia liệu sẽ còn
kéo dài thêm được bao lâu nữa hay thực sự đã qua rồi sau mười
lăm năm tài tình đu bay trên biển lửa của ông hoàng Shihanouk.
Đàng xa về phía nam, nắng chiều rắc vàng trên giòng Cửu long
bao la đầy cá và phù sa. Chập chùng là những cánh rừng cao su
tiếp nối với rừng già. Cũng đã hiện ra những ngôi làng trơ trụi
bỏ hoang với từng dãy hố bom B52 cày nát. Không còn dấu hiệu
người và sinh vật ở dưới đó. Lại như một Dakto, Khe sanh hay
Sơn Mỹ của Việt nam? Bom đạn giữa những người Việt đã xô
dạt những người Khmer kia đi về đâu? Cả xứ Chùa Tháp này
đi về đâu? Trong cái mênh mang của cơn say lịch sử, có ai nghĩ
được rằng cuộc chiến đang diễn ra giữa những người Việt lại có
thể xóa nhòa một nền văn minh Angklor cổ kính. Và trong cái
hoang vu lặng lẽ của buổi chiều tàn, giữa ngôi làng đổ nát kia,
tôi tưởng tượng rằng vẫn còn một người đàn bà không rõ mặt
mũi vẫn ẩn nhẫn ngồi ôm đứa con ru cho bú. Phải chăng vẫn còn
hình ảnh an ủi tuyệt đẹp và ngàn năm của ý nghĩa tồn sinh nhân
loại. Đó là sự sống thách thức và cũng là tha thứ bao dung đối
với cả cuộc chiến tranh dài đẵng và vô ích này, với những tàn phá
vô tri của bọn đàn ông và khí giới bom đạn. Ưu tư liệu có giúp
được gì cho chúng tôi ở những giờ phút này, khi mà mọi sự đã
chuẩn bị sẵn sàng và chúng tôi chỉ có việc thụ động thả mình vào
trong cuộc. Cambốt bây giờ đã trở thành một thứ đấu trường mà
chỉ có người Việt là những tên giác đấu hung hãn với võ trang
là mâu thuẫn ý thức hệ và cả sự u mê. Từ ba mươi năm điều mà
chúng tôi không tự biết - là mọi suy tư của mỗi người Việt đã
được điều kiện hóa, để họ không còn thấy nhau. Nói chuyện với
người tù binh cộng sản Bắc Việt, tôi đã không thể tượng tượng

30 ngô thế vinh

được rằng giữa người Việt, nói tiếng mẹ đẻ nhưng chúng tôi đã
không còn chung một ngôn ngữ. Không phải chỉ bởi súng đạn
mà chính những bế tắc tinh thần đã khiến chúng tôi không còn
khả năng suy diễn một điều gì. Đầu óc chỉ còn là một khối chất
xám vữa nát, để chỉ còn là thụ động chấp nhận - như một định
mệnh, đi vào cuộc chém giết vô tri giác. Còn lại chăng, là thổn
thức một trái tim Việt nam chưa đổi khác, không còn biết hân
hoan mà chỉ còn chung một nỗi hận thù đau đớn...
Ý thức sáng suốt rằng khoảnh khắc nữa đây, chúng tôi sắp từ cửa
trực thăng nhảy xuống đất Miên, cùng với tin thời sự tổng thống
Mỹ Nixon sắp sang Bắc kinh rồi Mặc tư khoa chuẩn bị cho một
giai đoạn giải kết, để rồi chỉ còn sự đối đầu thù nghịch trơ trẽn
giữa những người Việt, như một chia lìa lịch sử, một thảm cảnh
không thể tránh.
Tách khỏi đội hình, giảm dần cao độ, chiếc tàu thả chếnh choáng
trên những ngọn cây. Không có bãi đáp, chúng tôi sửa soạn xuống
bằng thang dây. Mọi giác quan tinh nhạy trở lại, tất cả sẵn sàng
phản ứng. Và chúng tôi đã sẵn sàng ở vị thế tấn công. Sẽ chẳng
còn phân biệt nào trên đấu trường. Không có đối thoại giữa súng
đán. Và chỉ còn những người Việt anh dũng - hai phía, tự nguyện
đem thân làm đuốc hâm nóng cuộc chiến Đông dương.

*

Liệu phải cần bao nhiêu trang sách để nhắc tới những chiến tích
lẫy lừng của các anh hùng vô danh này. Ngay từ phút vừa đặt
chân xuống đất, hoạt động suốt 96 giờ của toán 81 là một thiên
anh hùng ca rực rỡ. Một hỏa ngục cho những người trong cuộc
còn sống sót. Chiếc tàu thả bị bắn ngay trên bãi phải vọt lên cao,
vội vã mang thao một toán viên còn móc trên thang bị tử thương.
Lẽ ra phải bốc toán trở về ngay sau đó, nhưng theo lời yêu cầu
của trưởng toán, bộ Chỉ huy chấp nhận cho họ tiếp tục thi hành kế

mặt trận ở sài gòn 31

hoạch giao phó với năm người còn lại dưới bãi. Với sáu lần đụng
địch nặng, họ vẫn phục kích hiệu quả một đoàn xe Molotova bốn
chiếc và huỷ diệt thêm một cỗ đại pháo. Họ đã hoạt động xuất
thần và hoàn tất nhiệm vụ tốt đẹp trên cả sự mong ước. Nhưng
họ đã gần như kiệt quệ ở giờ thứ 96 - toán chỉ còn lại có hai
người, mất cả xác đồng bạn, chỉ còn lại một trưởng toán bị vết
đạn xuyên bàn tay và một Trung sĩ bị thương nặng ở ngực. Học
vẫn cố tử thủ với súng cá nhân và chính là lựu đạn. Trong nhiều
tiếng đồng hồ bị bao vây, mà địch quân quyết bắt sống, họ đã bẽ
gãy ba đợt xung phong và gây tổn thất nặng về nhân mạng cho
phía địch quân. Nhưng rồi họ cũng bị tràn ngập. Tiếng nói cuối
cùng của họ trong máy là: - Địch quân tràn lên quá đông... Và
sau đó bộ Chỉ huy hoàn toàn bị mất liên lạc với toán.

Điều hoàn toàn không may đã xảy ra với toán 81 lúc đó. Kế hoạch
cứu toán đã không thể thực hiện được vì thời tiết xấu làm tê liệt
mọi hoạt động của không lực. Và khí hậu chỉ bình thường trở lại
hai ngày sau. ï điều kiện có thể sớm nhất, mọi phương tiện được
huy động cho cuộc cấp cứu. Để suốt 72 giờ nỗ lực tìm kiếm vô
vọng trong khắp cả vùng hoạt động, sau những phối kiểm tin
tức từ nhiều phía, bộ Chỉ huy đành đi tới kết luận: toán 81 được
coi như hoàn toàn mất tích nếu không muốn nói là đã bị tiêu diệt
một cách anh dũng. Để cứu vãn tình thế và cũng thể theo lời yêu
cầu của Phòng Ba Trung tâm Hành quân xin được oanh kích tự
do - với sự chấp thuận của bộ Chỉ huy. Chỉ có sáu tiếng đồng hồ
sau, đã có ít nhất là bốn phi tuần B52 được xử dụng trên vùng,
với hàng ngàn tấn bom để biến cả khu rừng thành biển lửa, đủ
thiêu thành tro bụi xác những đồng bạn và nhất là hư vô hóa mọi
tham vọng chiến thắng của địch quân. Nhận xét từ những bức
không ảnh kiểm chứng, một phi công thuộc toán Pink Team Hoa
Kỳ đã phải thốt lên: - Lại mới thêm một tiểu sa mạc Arizona trên
Cao miên đất lún! Riêng hiệu quả hoạt động của toán 81 một lần

32 ngô thế vinh

nữa được xác nhận bằng tài liệu: một công điện mật do sư đoàn
Dù bắt được của địch khi khai thác mục tiêu oanh kích của B52,
công điện của đơn vị K30 gửi Công trường 9 hỏi về sự hiện diện
của một đơn vị địch không rõ quân số đang hoạt động từ tuyến
sau của họ. Hơn thế nữa với sự hoạt động phá hoại của các toán
Thám sát nói chung khiến Trung ương Cục R phải phổ biến một
bạch thư tố cáo những hoạt động của các toán Biệt Cách mà họ
gọi là những Tổ Gián điệp, xuất hiện ngay trong các an toàn khu
để gây rối. Và phần sau của cuốn bạch thư là những biện pháp
hướng dẫn để các đơn vị đề cao cảnh giác.

Và cũng không xa Cục R bao nhiêu về hướng Đông Bắc, sau
bảy ngày thất lạc trong hoang vu của rừng già, có hai bóng ma
lần mò được vào một ngôi làng đổ nát, người được cõng trên vai
gần như đã chết. Và suốt trong đêm hôm đó tại một ngôi chùa
Miên bỏ hoang, có một người lính Công giáo Việt nam kiệt quệ
và đau khổ, quỳ gối bên xác một đồng bạn, mắt đẫm lệ hướng
lên vẻ mặt an tĩnh của Đức Phật thành tâm cầu nguyện cho linh
hồn người bạn xấu số sớm được giải thoát. Và bên ngoài trời cơn
mưa bão vẫn tràn trề. Gió lung lay cả đêm dài vô minh đang bao
trùm khắp Á châu lục địa.

Krek, Cam Bốt 1971

You're Reading a Free Preview

Tải về
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->