P. 1
Vợ ơi, anh biết lỗi rồi!

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi!

|Views: 5,634|Likes:
Được xuất bản bởiNguyen Phan Anh
Truyện ngắn trên mạng internet "Vợ ơi, anh biết lỗi rồi!". Tác giả: Không biết.
Sưu tầm và chia sẻ bởi Phan Anh (http://phananh.tk)
Truyện ngắn trên mạng internet "Vợ ơi, anh biết lỗi rồi!". Tác giả: Không biết.
Sưu tầm và chia sẻ bởi Phan Anh (http://phananh.tk)

More info:

Published by: Nguyen Phan Anh on May 20, 2010
Bản quyền:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as PDF or read online from Scribd
See more
See less

02/24/2012

pdf

Sections

V ơi! Anh bi t l i r i!

Tác gi : caycodai [L i m : V ơi! Anh bi t l i r i. B t kì ai cũng ch ng th tránh n i nh ng l m l và h n ghen ích k khi yêu. Hãy th l i cho anh, l n này em nhé!] Tôi - m t th ng àn ông ã 32 tu i, ã có v và m t cô con gái. Tôi ko bi t sau khi l p gia ình cu c s ng hôn nhân c a b n có ph i là m t thiên ư ng? Còn v i tôi nó ch ng ph i là m t a ng c nhưng cũng ch ph i là m t thiên ư ng! B i ch có cái a ng c nào l i cho tôi nh ng phút giây ng t ngào, lãng m n, s sung sư ng và c nh ng khao khát, am mê mãnh li t. Và cũng ch có cái thiên ư ng nào l i ch a ng nh ng n i lo s , nh ng ch n l a khó khăn, nh ng toan tính cho cu c s ng b n b phía trư c, hay hơn c là nh ng hơn ghen ích k và nh ng n i l m áng ti c. V tôi ư? Bi t nói th nào v cô v bé b ng c a mình nh ? Không ph i ng u nhiên mà tôi g i cô y là cô v bé b ng âu, b i cô y bây gi m i có 20 tu i. Các b n ng ng c nhiên, tôi cư i v khi cô y v a m i t t nghi p THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô y 12 tu i và chúng tôi ã cư i nhau ư c g n 2 năm. --------------------------------------------------------------------------------------------Chương I: Con nh khó ưa! - Này chú, chú có th như ng cho cháu ch này ư c ko? Tôi ngư c lên, m t con nh m c ng ph c h c sinh, hình như là c a c p III, eo c p quai chéo, mái tóc búi l n nh , ph t phơ m y l n tóc con, hơi r i. Có l nó v a i h c v . Con bé v n hư ng ôi m t nhìn tôi. - Nhưng v n còn bàn tr ng mà cô bé! – Tôi áp, nh ng tư ng r ng con bé s nh n ra và i tìm ch ng i khác, ai dè: - Vì còn ch cháu m i b o chú như ng l i bàn này cho cháu ch . ây là ch ng i quen thu c c a cháu. Và cháu ch mu n ng i ch quen thôi. - Nhưng ây là ch duy nh t còn có c m s c i n. Chú c n làm vi c v i cái laptop c a chú mà gi nó l i s p h t i n. – Tôi h ch ch cái laptop trên bàn. Th c ra tôi có th ng d y và như ng l i ch này cho con bé, vì tôi cũng ch g p gáp n ph i làm vi c ngay trong khi ang ư c ng i ngh t i m t quán cà phê yên tĩnh th này. Nhưng tôi không thích tí nào hay
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 1

chính xác là tôi ghét cái cách nó nói chuy n và ngh tôi như ng bàn. N u không ph i là quá áng thì nói th t tôi th y ch ng ưa gì con nh này. Con bé v n giương ôi m t nhìn tôi. Th t là, nó m t con nhóc cùng l m là h c 11, 12 trong khi tôi ã 30 tu i u. y th mà nó dám nhìn m t ngư i l n tu i hơn mình b ng ánh m t ó. Th t ko th ch p nh n c. - Chú nói, cháu ko hi u sao? Ngay l p t c, tôi th y nó i n cái bàn bên c nh, qu ng c p sách vào gh m t cái “b p” r i kéo m nh m t chi c gh khác ng i vào ó. Và tôi nghe th y rõ m n m t l i con bé l m b m: “ ông già nh m n!” Cái gì? Ông già nh m n ư? N u nó nói là “Th ng cha nh m n” thì có l tôi ch th y gì âu. Nhưng ng này nó l i b o tôi là “ ông già”. Nói th t, tôi tuy ã 30 tu i nhưng ai cũng b o tôi là tr hơn so tu i và p trai, phong hơn kh i th ng cha b ng tu i mình. V y mà, con bé ó l i dám kêu tôi là “ông già”, th t ch ng bi t nhìn ngư i tí nào. Nhưng thôi, tôi ngư i l n không ch p tr con làm gì. Tôi nghe th y ti ng hút nư c chùn ch t t cái bàn bên c nh. Con gái con a ch ng bi t t

nh gì c . R i ch t, ti ng ng hút g p á rít m nh. Tôi quay sang nhìn, c c sinh t s a chua c a con bé ã c n s ch trong khi c c nâu á c a tôi g n như v n còn nguyên hay cùng l m là vơi i 1, 2 thìa. Con nh bư c ra kh i bàn, túm l y cái c p và trư c khi r i kh i nó v n ko quên t ng tôi m t cái lư m cháy da m t.

Chương II: Oan gia ngõ h p. Sau ngày ng ph i con bé ó, tôi không bi t có ph i nó c m m c mi ng r a tôi không n a, mà tôi liên ti p g p chuy n b c mình. Nh t là cái chuy n m tôi, bà c liên t c càu nhàu tôi chuy n n gi này mà v n chưa có b n gái. Nói th t, xung quanh tôi thì không thi u nhưng kh n i, tôi ch m i mi t v i công vi c, hơn n a tôi bi t h ch ng th làm v a ý m tôi âu. Bà y quá kĩ tính. - T i mai, con s i g p m t m t ngư i. ó là con gái m t bà b n cũ c a m . - G p m t? Con không có th i gian âu! - Sao l i không? M không c n bi t con b n gì, nhưng vi c g p m t con ph i i. Con nghĩ, m b bao nhiêu th i gian ra tìm v cho con là r nh l m à. M nói r i ó. y, tôi quên không nói thêm, ngoài vi c kĩ tính ra m tôi còn hơi
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 2

c oán, có l tôi th a

hư ng i u này t m . Và t t nhiên, tôi ph i i g p m t ngư i ta theo s ép bu c và s p t c a m tôi. úng 8h t i, tôi có m t t i khách s n mà m tôi ã t ch trư c, tay còn ph i c m theo m t quy n báo – ám hi u mà hai bên dùng tìm ra nhau. Tôi nhìn xung quanh phòng, duy ch có m t cô gái ng i úng bàn mà m tôi ã t ch trư c và ang chúi mũi vào m t t báo, hình như là hoa h c trò thì ph i. Tôi ã ph i b t cư i v i ý nghĩ, cô ta l n th mà v n còn i c t báo dành cho tu i m i l n th ư. Và ngay sau ó tôi tìm ư c câu tr l i. - Tôi có th cùng ngư i ta trư c. c báo v i b n ko? – ó cũng là ám hi u mà m tôi d n ph i nói n u g p

- T t nhiên, n u i u ó làm b n th y vui. – úng là câu ám hi u ti p theo r i. Tôi kh cư i vì ã tìm ra ngư i ta d dàng, ko m t nhi u thì gi c a tôi. Nhưng ngay sau ó, tôi g n như ko th cư i n i. Và con bé ó hình như cũng th . Sau khi nói xong câu ám hi u và t quy n báo xu ng, nó tròn xoe m t nhìn tôi. M t cái nhìn ch ng m y thi n c m gì dành cho tôi. - Ko ph i th ch ! – Tôi ch bi t th t lên câu ó. Con bé nh ch mi ng cư i kh y tôi. - Ko ng l i là ông! Th t là có duyên g m! Sao tôi ghét cái cách nói chuy n c a con bé này th ko bi t. Nó trư ng ko ư c h c cách ph i nói chuy n v i ngư i l n tu i ra sao ư? Tôi th y khá gi n và ko mu n ph i lãng phí th i gian quý báu c a tôi cho m t con bé khó ưa này. Bao nhiêu gi y t và d án ang ch tôi nhà. Nghĩ v y, tôi toan bư c i thì con nh nhanh chân, r i kh i bàn, ch n trư c m t tôi. - Sao chú b i s m v y. Mình v n còn chưa nói chuy n mà. – Nó cư i y v thách th c tôi. - Tôi nghĩ chúng ta ko c n ph i nói chuy n n a. D u sao thì cũng bi t k t qu r i. - Chú ng v i k t lu n th ch ! Bi t âu y, chúng ta l i h p nhau. - Tôi ko nghĩ th âu cô bé ! - Chú ko th sao bi t! – Nói r i con bé tr l i ch ng i bình th n, h p m t h p nư c l c s n trên bàn, con bé l i nói. - D u sao thì c chú và cháu u chuy n coi như là cùng ôn chuy n cũ, b sung chuy n m i! n ây r i, ng i l i nói

Tôi ko hi u ý con bé, chuy n cũ thì tôi hi u nó ám ch vi c gì nhưng còn b sung chuy n m i là sao? Gi a tôi và nó thì có cái quái gì ch . Nhưng ko hi u sao tôi cũng quay tr l i bàn. Con bé bình th n l t l t Menu.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 3

- Chú dùng gì? - Nâu á. - Chú có v thích cà phê quá nh ! – Nói xong con bé g i

.

Nhìn cái cách nó ch c ch c ngoáy ngoáy cái c c sinh t s a chua làm tôi th y khó ch u. Ch ng l nó b o tôi l i ch ng m cái vi c nó ang làm sao. - Sao chú c cau mày nhìn cháu th ? – Tôi gi t mình, con bé có m t trên chán n a à? - Cháu có nghĩ là c c sinh t s ngon hơn thay vì cháu c ch c ch c mà ko u ng ko? - Gi ng như cái l n quán cà phê trư c ? – Nó b t u ôn chuy n cũ r i ó. - L n y thì cháu u ng ngon lành quá! – Tôi c ý gi u c t nó. - Cũng nh m n ko? chú y! – Nó ngư c m t lên nhìn tôi. – Chú có th y b a n mình quá nh

Th t là, cái con nh này nó nói chuy n sao mà khó nghe th ko bi t. Tôi h p m t h m nâu á, kh nói: - Còn cháu, có bi t ph i ăn nói v i ngư i l n tu i hơn th nào ko? - Có! Nhưng ch là v i nh ng ngư i áng kính thôi, còn chú, cháu th y ko c n thi t. – Con nh nói xong, lúc này nó m i hút c c sinh t c a nó, bình th n như ko c n bi t nó v a m i nói gì. Nói th t, tôi chưa l n nào g p ph i m t con nhóc ko bi t i u như th này. Tôi c g ng m m cư i và nói: - ó cũng là lí do t i sao cháu ko có ư c ch ng i quen c a mình. - À ra v y! – Con bé nói mà ko thèm nhìn m t tôi. Hút m t h m sinh t n a, nó ng d y, m m cư i. – Có l m t lúc nào ó, chú s th y h i h n vì bu i nói chuy n ko m y khôn khéo dành cho cháu b a nay. À, b a nay ta m i ôn c chuy n cũ mà chưa b sung c chuy n m i. Ch c s có m t d p khác. Chào chú! Nói r i con bé sách cái túi bư c ra kh i khách s n. Nói th c lúc y ngoài th y khó ch u v i con bé ra thì tôi ch hi u nh ng gì nó nói. M t con nh bày t. Tôi nghĩ th !

Chương III: Anh hùng c u k thù. Tôi v nhà, mang h t cái b c d c t bu i g p m t trút lên m tôi - t t c cũng do cái ý tư ng mu n tôi i g p m t c a bà mà ra. - Sao v s m v y con? Th nào? Có g p ư c cô y ko? - Có, n cái là con g p ư c ngay.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 4

- May quá v y sao! Th cô y ư c ch ? - Hơn c s c tư ng tư ng. - Th t h ? Bà y qu ko h tâm b c con mình! Th y b o cô y

ơc c ngư i l n n t ó.

- M ùa y à? Cô ta có mà x u c ngư i l n n t ý. - Con nói gì v y? - Con ko bi t m ch n ngư i ki u gì n a. M t con nh thù dai, l i còn khó ưa, ăn nói thì khó nghe. - V y sao? Có nh m ko y. B n m b o ai cũng khen cô y xinh p, d u dàng mà. - T i m chưa g p cô ta thôi, g p r i con nghĩ m còn khó ưa hơn c con. Ch c b n m , bà y quá tâng b c con gái mình r i. L n sau m ng b t con làm m y cái chuy n v v n này n a. M t bao thì gi c a con. Thôi con v phòng. Tôi b v phòng b l i m tôi chưng h ng dư i phòng khách. Nghe nh ng gì m tôi b o v cô ta mà sao tôi th y c như là m t tr i m t v c v y. Khéo có mà là hai con ngư i hoàn toàn khác nhau cũng nên. Con nh thì xinh g m thì có! p, d u dàng n i gì? Có mà ành hanh, ghê

Vì con nh ó mà c êm tôi ch th nào vào u ư c m y cái xu t d án. Th là b phí c m t êm làm vi c mà ãng nh ra như thư ng ngày là hi u qu l m. Thôi v y, coi như ư c m t êm i ng s m. Tôi leo lên giư ng và ánh m t gi c ngon lành n t n sáng. Có l cũng ph i c m ơn con nhóc ó, nh nó mà tôi m i có m t gi c ng ngon n th . Tôi lái con SANTAFEB en i trên ư ng. Th t là l , có l nh ư c ng m t gi c ngon lành mà sáng nay tôi th y ngư i t nh táo và sáng khoái l . ư ng gi này v n còn ít ngư i, t i b a nay cao h ng th nào tôi l i mu n i làm s m t t qua quán cà phê hôm trư c. Tôi thích s yên tĩnh c a nó. Ch t tôi nh t i con nh , nó t ng b o cái bàn tôi ng i là ch quen c a nó, ch ng t nó cũng hay n ó. Nhưng m t ngư i như nó mà cũng n cái quán cà phê mà có l ch dành cho ai thích s yên tĩnh và nh nhàng như tôi. Còn nó, tôi nghĩ s n ào, náo nhi t và sôi ng h p v i nó hơn. cái bàn quen c a

Tôi bư c vào quán, khá b t ng , tôi th y nó – con nh khó ưa ng i ngay

nó và ang hư ng ôi m t xa xăm nhìn ra khung c a kính. Trên bàn con nh là ĩa bánh mì p la và c c sinh t s a chua. Có l nó r t thích món này hay sao mà l n nào tôi cũng th y nó ch ch n u ng sinh t s a chua. Mà ko bi t con nh ang nghĩ gì nh , nhìn ôi m t nó xa xăm th ch c là ph i ang nghĩ cái gì ó c bi t và quan tr ng l m. Tôi n o ko bi t có nên bư c vào ko. Nh l i ng v i con bé y thì phi n ph c l m.

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 5

ang suy nghĩ ch t con bé quay ngo t ra nhìn tôi. Nó tròn xoe m t, ôi lông mày nó ch t nhíu l i r i l i dãn ra, nó ưa c c sinh t lên mi ng v a hút v a nhìn tôi. T c ko ch u ư c. Tôi ko còn s l a ch n nào khác. Tôi bư c vào và c t v ko thèm b n tâm t i s có m t c a nó ây. Tôi ch n m t cái bàn cách xa nó, tít t n trong cùng. Tôi ng i vào ch và g i r i mà con nh ó v n c ng i nhìn tôi ch m ch m. Th t ch bi t vô duyên là gì. Tôi ưa m t nhìn l i nó, nó li n ưa mi ng bánh mì p la b vào mi ng nhai ng u nghi n c như là hàm ý ch tôi gi ng cái mi ng bánh mì ó v y. y, nhìn nó v y ai có th ch p nh n ư c nó là m t a con gái xinh p, d u dàng như l i m tôi nói ch . Mà bà b n c a m tôi ch c cũng gi ng con nh ó. úng là m nào con y. Tôi v a nghĩ n th thì th y con nh nó. Nhưng ko h n như tôi nghĩ. - Ôi thôi ch t, cháu quên ti n ng d y tr ti n. May quá, th là tôi cũng thoát ư c

nhà r i. – Con nh sau m t h i l c l i kh p túi qu n túi áo tá

ho phát hi n ra là nó quên ti n nhà. B t ch t, tôi b t g p ánh m t c u c u c a nó. Tôi quay m t i, ko thèm nhìn và gi v như mình ang ph i t p trung vào ăn trên bàn. Tôi bi t con nh ang nhìn tôi d l m, ánh m t hình viên n cũng nên vì tôi th y gáy tôi nóng b ng mà. Hì, hình như tôi th y sư ng. Mà t th t, t lúc nào tôi l i i ch p tr con th này. Nhưng thôi, ai b o con bé ó có thù oán v i tôi ch . ang m m cư i sung sư ng thì tôi ph i gi t mình b i ti ng con bé. Nó nào ko hay. - Chú có th cho cháu mư n ti n c ch ? Tôi ngư c lên nhìn nó. - Ko có ti n mà cũng vào ăn sao cô bé? - Chú! - M t nó nóng , có l nó ang r t gi n. M c k thôi, tôi ch b n tâm. – Cháu quên ti n nhà. N u bi t ko có ti n cháu ã ko vào! Tôi cư i kh y: - Bi t trư c thì ã giàu cô bé ! - Th tóm l i là chú có cho cháu mư n ti n ko? – Nó g n như g t lên v i tôi. Tôi quo ng l i nó cơ, nhưng th y m t nó hình như hơi ươn ư t, tôi l i thôi. - ư c, coi như là m i m t ngư i quen v y. ư c ch ! – Nó g t Chương IV: Cô gái xinh p! nh ng c nh tôi t lúc

u cái “r p” m i s !

Tôi v a tr v nhà ã th y m tôi h n h . - Này Lâm, con th t là… Hôm nay m g p cô y r i, lúc tr bà Thanh
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 6

n câu l c b . Tr i

ơi con bé xinh p, oan trang th mà sao con còn chê h ? - Có ph i là m ko ó? Con m t c a m tinh tư ng l m mà! - Thì t t nhiên, cô y úng là m u cô con dâu mà m h ng mong. Hôm nay, m

ã m i gia

ình h cùng dùng b a v i gia ình ta t i nay khách s n Phư ng Dư r i y. - Sao m ch ng bao gi h i ý ki n con v y? Hôm nay con g p cô ta r i, và gi con ko mu n g p n a. Xúi qu y l m! - Xúi qu y cái gì h ? Con ko l y c ngư i ta m i là xúi qu y c a m r i mà, m ã quy t nh, 1 là 1. i con ó. Con bi t tính

Th t úng là tr i ch ng bao gi thương tôi. M t ngày mà ph i g p con bé t i 2 l n, khác nào tra t n ch . L i m t êm lãng phí r i, c th này tôi n ch ng còn cơ h i mà thăng ti n n a r i. Con bé áng ghét, ko bi t nó b bùa mê thu c lú gì cho m tôi r i. Phen này, tr ơc m t bà, tôi quy t làm cho nó l cái uôi cáo. M i 7h30 t i, mà tôi và m tôi ã có m t t i ch h n. H n ngư i ta 8h th mà m tôi c m t m c b t ph i i s m vì s ngư i ta b o mình ko chu áo. Tr t t, chưa g i ăn, ng i ó ch c là ng m ngư i ta ăn. úng 8h, hai ngư i ph n m t tr m t già ti n t i ch chúng tôi. Nói th t, lúc ó tôi g n như ko th tin n i vào m t mình, ngư i ph n tr y quá p. Cô y qu là vô cùng oan trang và d u dàng trong chi c váy l a tr ng bó sát ngư i. Cái dáng ngư i c c chu n và p. Vòng eo thon nh . Vòng ng c y n. Và làn da tr ng m n mà. Có l t i căn phòng khách s n lúc y ko ít nh ng ngư i àn ông cũng ang cùng tr ng thái ng t ngây như tôi. Nhưng có m t i u làm tôi ch t t nh, cô gái y hoàn toàn ko ph i là con nhóc khó ưa mà tôi g p. Tr i, v y thì m i chuy n là th nào? Ko l t t c ch là m t s trùng h p? N u v y thì hôm qua cô gái xinh p này áng nh ra ph i n g p tôi thì l i ko n. V y là sao? Ôi! Tôi ch hi u gì c ! - D chào bác, chào anh. - Gi ng nói th t nh và êm c t ngang dòng suy nghĩ và lô tôi l i v i th c t i. - À… … M i… m i cô ng i. – Tôi ko hi u t i sao lúc y tôi l i thi u t nhiên n v y. - Bà và cháu ng i xu ng i! - M tôi quay sang phía tôi cư i tươi - Th nào, Thanh Trúc p quá ph i ko? – Tôi ch bi t g t u mà ko dám nhìn vào cô y. Hình như cô y nh n ra s b i r i c a tôi hay sao mà tôi li c nhìn th y cô y ang kh cư i. – Mà cháu út âu r i? M tôi ch t quay sang h i bà Thanh. - Cái con bé y lúc nào cũng v y, ang i trên ư ng ch t nó kêu có chút vi c c n gi i quy t, có l s n mu n. - V y thì chúng ta - Thôi ko c n âu,
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

i cô bé n cùng ăn v y. i con nh y thì ko bi t ư ng nào mà l n. Thôi chúng ta c dùng b a
Page 7

trư c. Hoá ra gia ình này l i còn có c m t cô con gái n a. Cô ta tên là Thanh Mai. Ch ng bi t có p ư c như ch ko. úng là àn ông t th t, su t c bu i tôi ch nhìn ng m Thanh Trúc mãi thôi. Công nh n là cô y p, ko chê vào âu ư c. Chưa k cô y hi n gi còn ang là tr lí cho m t công ty liên doanh v i nư c ngoài. M tôi nói úng, cô y úng là m u v lý tư ng c a r t nhi u ngư i àn ông, trong ó có tôi.

Chương V: K phá ám! Bu i ăn t i có l s qu là tuy t v i i v i tôi n u như ko có s xu t hi n c a m t k phá ám - con nh khó ưa. Trong khi m i ngư i chúng tôi ang say sưa thư ng th c nh ng món ăn và tán chuy n phi m v i nhau thì ti ng lanh l nh c a m t con nhóc vang lên: c ý l m. À - D , xin l i ã m i ngư i ph i ch . – Nó nói mà ưa ôi m t nhìn tôi v hoá ra là con nh ó dám gi m o ch gái i g p m t tôi. Con nh th t quá quo t. Nó m m cư i v i tôi m t cái r i kéo gh ng i xu ng. Nó và ch úng là khác nhau m t tr i m t v c. Ch nó thì d u dàng oan trang th kia, trong khi ó, nó - qu n t t, áo uôi tôm, tóc bu c b ng, chân i gi y, c eo vòng ch th p, tay eo vòng nh a màu. M tôi nhìn nó cũng ph i nhíu mày. Tôi dám cá là lúc ó m tôi ã li t kê nó vào danh sách nh ng ngư i ko ưng ư c c a bà. C bu i t i tôi m t ng vì chuy n hai ch em gái Thanh Trúc và Thanh Mai. Tôi th c s v n ko hi u hành ng c a hai ch em h . Ko bi t chuy n n g p tôi là t ý c a con nh hay là có c s ng ý c a Thanh Trúc. N u như v y thì tôi ko hi u cô y coi tôi như th nào và li u tôi có nên ti p c n cô y ko. Nhưng n u mu n thì ch c ch n tôi s g p ph i s khó khăn t cô em gái áng ghét c a cô y. Nh c u th t! Tôi n công ty, ng i trong phòng làm vi c mà m t tôi ko th nào r i kh i ư c cái i n tho i và cái danh thi p c a Thanh Trúc. Tôi n o ko bi t có nên liên l c cho cô y ko? Mà n u tôi g i thì bi t nói gì v i cô y. N u nói lung tung, hay nh ng i u t nh t thì ch c ch n tôi s m t i m tr ơc cô y. - Trư ng phòng, anh ang nghĩ gì th ? - Ti ng c u c làm tôi gi t mình. C u ta là c p dư i c a tôi nhưng hai anh em khá thân nhau. - Tôi mu n làm quen v i m t cô gái nhưng… - Tôi ng p ng ng. - Th t ko ó anh Lâm? http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

c có v vô cùng ng c nhiên. Cũng ph i thôi, t tr ơc
Page 8

n gi

c u ta ch th y tôi ngoài công vi c ra thì ko nghĩ gì tìm hi u b n gái. - C u ang cư i tôi y à?

n chuy n khác,

c bi t l i là chuy n

- Hì. – C u ta gãi tai – Ko ph i th , nhưng l n u tiên th y anh nh c n chuy n này nên em hơi ng c nhiên m t tí. Th anh g p khó khăn gì à? Có c n em giúp ko? Tôi xém quên m t, th ng c c u ta n i ti ng có tài cua gái công ty mà. Còn ư c m nh danh là chuyên gia tình yêu n a. Th mà tôi l i ch ng nghĩ ra. úng r i, v c u tinh c a tôi ây r i! Theo úng s hư ng d n và gi i pháp c u c ra, tôi sau bao nhiêu l n hít khí tr i, l y dũng khí m i dám c m máy n s g i. u dây bên kia m t gi ng nói nh nhàng, êm du: - Alo, tôi Thanh Trúc xin nghe. - Tôi… tôi Hoàng Thiên Lâm ây. - À, là anh Lâm sao? Anh g i cho em có chuy n gì ko? - À, cũng ko có chuy n gì quan tr ng l m, ch là tôi mu n m i cô i ăn trưa thôi. Cô có r nh ko? - Vâng, th cũng ư c! – Tôi cúp máy mà lòng sung sư ng ko gì di n t n i. Toát c m hôi h t và úng là tr i còn thương tôi ko b cô y t ch i. N u mà b t ch i ngay t l n u này cô y m t. có l tôi s t t h t c dũng khí và ch ng bao gi dám ti p t c s nghi p tán 12h trưa tôi h n cô y nhà hàng Pháp. Tôi n s m hơn c gi h n, có l m tôi nói úng, tôi s n u n mu n thì mình qu là ch ng l ch s t o nào thôi thì c n s m trư c cô y v y. Tôi ng i ch mà c m giác c nâng nâng khó t . Tôi tư ng tư ng ra m t vi n c nh th t p. R ng tôi và cô y s cùng thư ng th c nh ng món ăn Pháp th t tuy t. Và cô y s th t d u dàng g p th c ăn và bón cho tôi. Tôi nh mang máng hình như phim Hàn Qu c thư ng th . Nhưng s th t thì l i au lòng, cô y i cùng em gái c a mình. Ôi l y **** tôi, gi c ngư i p c a tôi b a nay bư c u i n phá m ng c a tôi tiêu tan và k ho ch cưa s n. Chương VI: K phá ám th t s ! - D chào chú ! – Con bé áng ghét cư i toe toét như trêu ngươi tôi. - Xin l i anh, hôm nay tan h c Thanh Mai mu n i ăn cơm hàng nên em r nó i cùng, ko bi t anh có th y phi n ko? - T t nhiên là phi n r i! Tôi g n như ch mu n hét lên i u ó. Nhưng ko, trư c ngư i p làm sao tôi dám nói i u ó ch . Tôi c t ra vui v : - Ko sao, ư c cùng ăn v i em là vui r i. – Tôi v a nói xong thì con nhóc áng ghét nh ch
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 9

mép cư i kh y tôi m t cái. N u tôi ko l m thì ch c nó ang **** tôi là nên. – Em và cô bé dùng gì?

d o mép cũng

- Làm ơn g i cháu là Thanh Mai! – Tôi g n như ch mu n lôi con bé ng d y và u i th ng c nó i. Tôi ã c t ra là l ch s r i th mà nó c thích gây chuy n v i tôi. Nhưng, nhìn Thanh Trúc thì tôi ko n . Tôi s m t i m trư c cô y mà. Thanh Trúc kh cư i: - Con bé nó v n th ng tính th , anh thông c m nhé! – Tôi th y bao cơn gi n như nguôi h t. Giá như con bé y ư c th a hư ng m t ph n mư i cái tính cách d u dàng và t nh t ch c a nó có ph i t t ko. Tôi cá là sau này ai l y ph i nó thì úng là t chu c kh vào thân. - ko có gì âu. – Tôi v a nói xong thì b t g p ánh m t săm soi c a con nh . R i con bé l t d menu. Tr i ơi, tôi quá choáng khi con bé nó g i món. Ch ng ph i là ti c ti n hay tôi ko ti n mang i mà v n ch là tôi ko nghĩ ba ngư i chúng tôi có th ăn h t m t núi món ăn như th . - Cho tôi m t ĩa gà rán, m t ĩa tôm hùm, m t ĩa cơm Pháp, ba ph n bánh biza, ba ph n chu i rán kem, 1 c c sinh t s a chua, 1 chai rư u vang… (và còn nhi u món n a mà tôi ko nh h t) - G i xong nó quay sang m m cư i v i tôi m c dù b Thanh Trúc huých chân nh c nh . – Chú mang ti n ch ? - L n này thì tôi th y Thanh Trúc ngư ng ra m t. – Em h i trư c k o s ăn xong l i b “c m” ây r a bát tr n thì ch t. - Cái ó thì Thanh Mai ko ph i lo, cái quan tr ng bây gi là chúng ta ph i làm th nào ăn h t ch th c ăn s p mang ra ây. - Cái ó thì ch ng ph i lo âu chú . Yên tâm, d dày cháu to l m! - Thanh Mai! - L n này thì Thanh Trúc ph i lên ti ng, có l cô y cũng nh n th y s thi u l ch s c a con bé, m t l n n a cô y l i ph i quay sang tôi, khuôn m t xinh p ã có ph n x u h . – Anh thông c m nhé, con bé nó v n còn tr con! - Ko sao mà, ăn kho thì m i chóng l n cô bé nh ? – Tôi c cư i quay sang phía con nhóc, ngay l p t c tôi c nh n tr m t cái nguýt dài. - Công vi c c a em thú v ch ? – Tôi c g ng b t chuy n v i Thanh Trúc. Cô y chưa k p nói gì thì con nh ã xen vào: - Công vi c nào mà ch ng có s thú v c a riêng nó. Chú h i th a qúa y! - Thanh Mai, như th là b t l ch s ó! - Thì thôi v y!...Em ch nói nh ng gì mình nghĩ thôi mà!... – Con bé ph ng ph u và ti p t c chén mi ng gà rán c a nó. - Ko sao âu mà Thanh Trúc, anh ko ý âu! - Cám ơn anh! - Có gì âu! Mà em…
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 10

- Này ch ơi! – Tôi chưa k p nói xong con bé ã l i ch n h ng tôi, nó t nh queo. - Ch ăn nhi u vào i ch , ko ói là chi u ko làm vi c ư c âu y! - R i nó quay sang nhìn tôi cư i u kinh kh ng. Cái con bé phá ám này, nó nh chơi tôi ây mà. - úng r i y. Em ph i ăn nhi u như cô em gái có cái d dày to kia kìa. - Cám ơn chú ã quá khen! Chú có v ko ư c t t b ng cho l m nh ? - Cái gì? – Tôi g n như phát cáu v i con bé này. y, xem ai có th ch u n i nó ch . Su t t lúc nãy n gi tôi ã quá nh n nh n nó r i. Tôi ã làm gì nó mà nó b o tôi ko t t b ng ch . Hay v n ch là cái chuy n c n con tôi ko như ng ch quen cho nó. N u v y k x u b ng m i là nó. Ư c gì tôi có th băm v m nó ra. - Chú sao ph i nóng th ch ? Cháu âu có ý gì âu!.... - Gi ng con bé ngân dài m t cách áng ghét. - T i cháu th y su t t nãy n gi chú ch m i nói chuy n, ng m ch cháu ăn ch ch ng th y chú ăn tí gì. Vì v y cháu m i nghĩ ch c b ng chú ko ư c t t cho l m! – Tôi g n như c ng h ng. Nó làm tôi th y x u h . Chưa bao gi tôi l i ph i u i lý trư c ai, c bi t l i là m t con nhóc áng tu i cháu mình. - Hì, con bé nhà em nó th y, anh ko v n ư c nó âu, nó lí lu n kinh l m!... Mà Thanh Mai, em ngh ch th r i ó, ng trêu t c anh Lâm n a bi t chưa. - Anh âu mà anh , già th áng tu i chú em thôi! – Ôi tôi n ch t vì t c m t thôi. Cái m m con nh này có c hay sao mà nó ăn nói c m m c mi ng th ko bi t! Nhưng ã n lúc tôi ph i cho con nh này m t tr n r i. Nó phá tôi th là quá l m r i. Tôi ang nh lên ti ng thì ch t chuông i n tho i Thanh Trúc . - Alo, vâng tôi bi t r i… - Ko bi t có chuy n gì mà trông cô y có v g p gáp l m. – Em xin l i, gi em ph i v t ng công ty ngay. - Sao v y? Ta còn chưa ăn xong mà. - úng r i ó ch , em còn chưa ăn xong. - t ng công ty ang có vi c g p c n gi i quy t em ph i v ngay. Thôi anh và Thanh Mai l i dùng b a nhé. À phi n anh tí ưa Thanh Mai v giùm em nhá! Em i ây! – Cô y c nói xong r i v i vã i th ng ch ng con nh áng ghét này v ư? tôi k p nói câu gì. Mà ko ùa y ch , tôi ph i ưa

- Chú nghe rõ r i y nhé, tí chú ph i ưa cháu v ! - Vi c ưa nó v à? Cái y tính sau gi tôi ch mu n x lý con nh vì cái t i phá tôi su t t u b a n gi . Vì nó mà tôi ch ng th nào chuy n trò thân m t và ti p c n ư c v i Thanh Trúc, nó ã phá bu i h n hò u tiên c a tôi. Con nh kia, ta ko tha cho mi âu! - Này cô bé, tôi nghĩ chúng ta c n nói rõ m i chuy n. – Tôi nghiêm gi ng nói v i nó th mà cái m t nó c cư i cư i như ki u tôi ang nói ùa ko b ng, r i nó th n nhiên hút sinh t ,
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 11

c n m t mi ng biza nhai ng m ngoàm, hút thêm m t h m sinh t n a, nó m i thèm nhìn tôi và nói. - Nói chuy n h chú? Cháu và chú thì có chuy n gì? quán cà phê l n trư c. - Hình như cô bé v n còn gi n v - Chú cũng bi t à? - Chú nghĩ thù dai là ko t t! - Th chú nghĩ nh m n, luôn ra v b trên và ch p tr con là t t hay x u! - Ta mà như v y sao? - Còn b o th , c ch p n a! - Này Thanh Mai! ng th y ngư i khác như ng nh n mà l n t i. - Hì, cháu âu có l n t i gì chú âu. V n ng i yên m t ch mà! Chú nghĩ mình có l c hút l m sao? - Chú ang nói nghiêm túc v i cháu ó. - Hì, y là chú còn cháu thì ko! – Nói xong nó xong r i, gi thì v thôi! ng d y, vung v y hai cái tay. – Cháu ăn

Dù trong lòng t c l m và ch mu n c th phi xe th ng v công ty b m c nó l i. Nhưng… tôi ko th vì… Thanh Trúc. - Xe cũng c y nh ? Mua m y ti n ó ông chú? – Tôi l ng im ko thèm m x a n l i nó nói. Mà nghe cách nó h i th có ai mu n tr l i ch . - H , ngư i ta câm r i! - Này con nh kia, m t v a hai ph i thôi ch ! - L n này thì tôi t c th t s . – Bây gi tôi b n, mu n v t g i taxi mà v ! - D t l i tôi leo lên ôtô phóng th ng m c cho nó ng ngh t m t ra. Có l nó ko ng tôi l i ph n ng d d i th . Nhưng tôi ch u th là quá r i, chưa bao gi tôi cho m t ai thi u tôn tr ng mình n th , con bé này thì l i càng ko!

Chương VII: Kho ng l ng. Su t c tu n y, tôi ko liên l c gì v i Thanh Trúc n a. Vì tôi bi t cô y s ko th ch p nh n

m t k ã b em cô y l i trong khi cô y ã có l i nh . Hơn n a, tôi cá r ng con nh s thêm m m thêm mu i, r i kêu than, trách móc, chê bai tôi v i ch nó, ch ng nào nó ch u nói t t cho tôi. Và tôi tr l i v i cái gu ng quay công vi c c a mình, tr l i là mình như xưa - m t con ngư i c a công vi c. Tôi i qua quán cà phê “Kho ng L ng” – chính là cái quán cà phê ã gây ra bao nhiêu r c r i cho tôi. Cũng g n m t tu n nay tôi ch ng ghé vào ó n a. Tôi ko mu n g p l i con nh Thanh Mai. Nhưng, hôm nay th t l , hình như quán ko có khách, v ng teo. T dưng tôi
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 12

mu n vào, ko ph i ch

thư ng th c c c nâu en mà tôi thích cái “kho ng l ng” c a nó. ó, cái bàn quen c a nó v n tr ng trơn, im lìm như

Tôi bư c vào, ơn tr i, ko có con nhóc

bao cái bàn khác. Tôi cũng ch ng hi u vì sao n a, tôi ã ti n n và ng i cái bàn y. Tôi g i m t c c nâu á như m i khi và t t thư ng th c nó. Gìơ tôi m i ý, úng là ch này có t m nhìn th t p. Ng i ây có th nhìn ra cái bãi t tr ng, nói là tr ng ch ng p tràn c v i hoa d i, nhưng p n l lùng. Có m t cái gì khi n cho con ngư i ta th y khoan khoái u óc, th y mu n hoà mình vào thiên nhiên. Có l b a trư c nhìn th y con nh hư ng ôi m t xa xăm ch c là nó cũng ang gi ng tôi lúc này, ang t n hư ng m t c m giác th t l . - L i g p chú! – Tôi gi t mình b i cái ti ng lanh l nh quen thu c c a m t con nhóc mà tôi g n như ch ng th quên n i. úng là nó, tai h i th t, c tư ng ư c yên bình, ko ph i ng m t v i nó cơ. - Thì quán có c a riêng cô bé âu! - Cũng ph i! – Nói r i con bé kéo gh và ng i xu ng. Nó tr ng tay lên c m, hư ng ôi m t nhìn ra c a kính, nơi bãi t kia. – Chú cũng th y nó p ph i ko? - . - Cháu thích cái bàn này cũng vì nó y! - Chú cũng v a oán ra i u ó. - Cháu thích s bình yên c a nó, c cái kho ng l ng c a quán này n a. - Nhưng chú nhìn cháu l i nghĩ s sôi ng h p v i cháu hơn! - Ai cũng nghĩ th , nhưng ó ch là b ngoài, à mà ko, úng là cháu thích s nhi t… nhưng ôi khi cũng c n cho mình m t kho ng l ng ch chú! - L n nó nói chuy n có chi u sâu n v y. n ào, náo u tiên tôi th y

Su t t lúc ó cho n khi chúng tôi r i kh i bàn, ch ai nói gì v i ai c . Nó c ng m cái bãi t y mãi thôi, còn tôi cũng ch ng bi t m l i nó v i nó th nào. Nói th c v b nó l i nhà hàng Pháp gi nghĩ l i tôi th y mình cũng sai. Có l vì v y mà tôi ch ng th m l i ư c. - Chú èo cháu v nhé! -H ? - Thôi coi như cháu chưa nói gì v y. Thôi cháu v trư c ây. - Khoan ã. chú ưa v ! Ng i trên xe tôi, con bé v n l ng im ch ng nói câu gì. - Có v ai ó ang bu n! – Nó quay sang nhìn tôi v i ánh m t tròn xoe, c như là l l m l m. Tôi ưa m t nhìn l i nó như dò h i. Nó quay m t i, hư ng ôi m t ra c a kính xe.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 13

- Cháu chia tay v i b n trai! “Kít….” - Chi c xe phanh kít l i, c tôi và nó u dúi d i v phía trư c. Nó nhăn nhó:

- Chú sao th ? – Tôi cũng ch hi u mình sao n a. Nhưng nói th t là tôi qúa s c, t i sao nó l i có th nói chuy n ó v i tôi ch . M t k mà có l nó cũng ghét cay ghét ng như tôi ghét nó v y. Chương VIII: M t ngày vui v . - Chú có mu n vào nhà chơi ko? – Tôi ng c nhiên trư c l i m i c a nó, nhưng còn ng c nhiên hơn b i câu nói ti p theo. – Có ch cháu nhà y! - Ý cháu là gì? - M t tu n r i, b chú ko mu n g p ch cháu sao? Cháu tư ng chú thích ch cháu? – Tôi l i m t l n n a, ngơ ngác ko hi u ý nó. Nó có ph i là con nh phá ám mà tôi t ng bi t ko? R i tôi c t ra bình thư ng. - Chú nghĩ lúc này ch c ch cháu ko mu n g p chú. - Vì v b rơi cháu nhà hàng Pháp tu n trư c? - . - Chú yên tâm. Ch cháu ko h bi t chuy n ó âu. - Gì v y? - Chú ch m hi u th h ? – Nó nhăn m t. – Cháu âu ph i là m t k x u tính như chú nghĩ ch . Cháu ko ph i là m t k thích mách l o, chú bi t chưa! Thôi tóm l i là chú có mu n vào ko? Cho chú 2 giây suy nghĩ và tr l i. Th i gian b t u! - Có… có… - Tôi ko hi u t i sao lúc y tôi l i cu ng lên như th ! Và con bé b m mi ng cư i l c l . - Hì… Cháu bi t mà!... Mà này, ây là cháu ch tr ơn cho chú vì vi c hôm nay ưa cháu v và b a thanh toán giùm cháu ăn quán cà phê “Kho ng L ng” l n trư c thôi. Sau hôm nay, cháu l i tr v là cháu y. Mu n tán ch cháu, ph i h i ý ki n cháu ã!... – Tôi ******** m t ra trư c nh ng gì nó nói. – Chú ko vào à? gi thì úng là nó r i – con nh khó ưa mà tôi bi t. c m t ra y làm gì th ? - Tr i,

Tôi vào nhà v i s chào ón n ng nhi t c a bà Thanh và s vui v c a Thanh Trúc, riêng con nh Thanh Mai, nó ưa tôi vào nhà r i b th ng lên phòng, lì trên ó cho n khi tôi v cũng ch ng thèm xu ng chào m t câu. Mà thôi, d u sao thì hôm nay tôi cũng bi t ơn nó r t nhi u. Ko ng , tôi l i nghĩ x u cho nó th . Tôi th y ti c vì mình ã b l h n m t tu n ko liên l c gì v i Thanh Trúc. Cũng may cô y ko trách gì tôi c , mà bù l i th y tôi n chơi cô y v i m còn ti p ãi vô cùng n ng h u. Nói th t, ngay lúc ó tôi ư c gì có th tr thành
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 14

r nhà này! Hình như bà Thanh ã g i i n phôn cho m tôi r i hay sao mà tôi v a v m tôi m t mày h n h : - Con trai, hôm nay m i chuy n t t - Ý m là sao? p ch ? n nhà ã th y

- Thì còn ý t gì vào ây n a. Bà Thanh v a i n tho i cho m , b o con v a t nhà bà y v . Con n chơi v i Thanh Trúc à? - G n như là v y m . Mà thôi, chưa có gì mà m ã m ng quýnh như th r i! - Sao ko m ng c ch ? M là m ưng con bé Thanh Trúc r i ó. Mày mà ko l y ư c con bé thì li u h n. - M tôi m ng yêu tôi, r i bà l i t t b t v i nh ng k ho ch và d tương lai mà tôi ch c ch n r ng ã có s xu t hi n c a Thanh Trúc trong ó. T i hôm ó tôi ã i n tho i nói chuy n v i Thanh Trúc t i g n m t ti ng nh cho

ng h . Tôi ko

bi t t i sao tôi l i có th nói c nhi u chuy n n th , m c dù ch toàn là chuy n công vi c mà thôi. Nhưng d u sao ư c nghe gi ng nói ng t ngào và êm d u c a cô y là tôi vui l m r i. c bi t l i ko có s chen ngang phá ám c a con bé Thanh Mai. Có l nó gi úng l i h a, th cho tôi m t bu i hôm nay, b t u t ngay mai nó l i tr v là m t con bé khó ưa i v i tôi. Ư c gì th i gian ng ng trôi nh ! Chương IX: K thù tr v . Tôi n công ti v i tâm tr ng vui v và sáng kho i. T i dư âm c a ngày hôm qua v n còn tràn ng p trong lòng tôi. Bư c vào phòng làm vi c c a mình, tôi bu t mi ng hát vu vơ m y câu hát mà gi nghĩ l , có nghĩ nát óc tôi cũng ch ng th nh n i chúng là gì, vì lúc ó, hình như tôi hát b a l i thì ph i. B i có bao gi tôi hát hò gì âu, i nh u nh t, quán bar, hay karaoke cũng nhi u nhưng có bao gi tôi c m míc hát l y m t bài, toàn u ng rư u, c vũ nhân viên mình thôi. Và c bi t tôi hát r t t . Có l ó m i là lí do chính. Tôi gi t mình b i ti ng cư i kh c kh c ng sau. Là c u c. T dưng tôi th y hơi m t. Th nào c u ta cũng m l i trêu tôi cho mà xem. - S p… hôm… nay sao… yêu i th ? - C u ta nói mà ng t quãng liên t c ch vì v n chưa th nh n ư c cư i. Tôi nghiêm gi ng. - C u ng có mà buôn cho ai ó nghe. Ai mà bi t chuy n này là tôi x c u ó. Tư ng làm căng thì c u ta s , ai dè c u ta buông m t câu mà tôi g n ch t ng.

- Chuy n s p có b n gái c công ty bi t còn ch sao, hu ng chi chuy n s p hát d c n con
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 15

này, chưa k m i sáng s m ã ca dao v ng c r i. S p nh ? - C u! Cái gì mà c công ty bi t h ? – Tôi c t ra th t nghiêm ngh . - S p b t nóng, th c ra em cũng ch nh mi ng nói v i bà Hư ng béo, ai ng , g p úng i m m nh c a bà y, th là bà y v n h t công su t lan tin cho c t ng công ty. Hì… cũng may là ch ng ai tin. Tôi th phào nh nhõm. Ph i r i, ai mà tin c Lâm – công vi c như tôi mà l i có b n gái ch , dù b ngoài tôi c c n và cũng là m t ích ng m l n c a kh i nàng. Tôi ko ph i t khen âu ó. M i ngư i nói v i tôi th mà. - S p, th nào r i ? - Th nào là th nào? - Thì cô Thanh Trúc c a s p ý. – Thanh Trúc gì c a tôi ch ? Nghe c u ta nói mà c như tôi có c ngư i ta r i ko b ng. - Cũng chưa ti n tri n gì nhi u l m. – Tôi v n c gi u. - S p ko ph i gi u em. V a n ã th y s p m t mày r ng r th . Em cá là s p và cô Thanh Trúc y hôm qua khá là thân m t úng ko? Ho c ít ra s p cũng c g p g nc nhi u v i cô y. – Cái th ng này. C như là cái gì nó cũng bi t ý. Nó úng là cái th ng dày d n tình trư ng. Tôi kh g t u cư i. – Em bi t mà. - Nhưng tôi và cô y v n chưa thân thi t l m. - Thì r i s thân thi t ch sao! trung thành c a ngh thu t cua gái – Thành c. Bư c 1: g i Và tôi l i tr thành m t tín thông i p yêu thương. Th là ngay l p t c, hoa h ng ính kèm thi p “chúc ngày m i” ư c g i n ngư i p Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may m n, tôi ch nh n l i c v n v n m t tin nh n: “Cám ơn anh”. Và m i ch g i hoa có ư c 3 ngày thì tôi ã nh n ư c s áp tr g i n th ng công ty thay vì gi ng tôi g i n t n nhà. Cũng là m t bó hoa nhé, tôi sung sư ng nhưng ni m vui chưa c m y phút ã b d p t t ko thương ti c. B i ng i g i hoa ch ng ph i là Thanh Trúc mà là nh Thanh Mai áng ghét. T m thi p nó ính kèm v n v n m y dòng ch : “Chú nh làm rác nhà cháu n bao gi ? Ch cháu ko thích hoa h ng. B d ng ó!” Bư c 1 th t b i, tôi chuy n sang bư c 2: Tin nh n ngày m i. M i sáng th c d y, công vi c u tiên c a tôi trư c khi xu ng giư ng là v l y cái i n tho i và hì h c v i nh ng m u tin nh n mà c êm, trong mơ cũng l m nh m, c nghĩ nát óc có c m t tin nh n th t hay cho ngày mai. Khá kh m hơn l n trư c, tôi nh n c m t cái m t cư i “^^”. Nhưng cũng ch c có 2, 3 hôm tôi l i nh n c m t cái tin nh n t m t s máy l . “Chú nh làm cái ng h
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 16

phá ám gi c ng c a hai ch em cháu n bao gìơ th ?” Tôi Con bé – k thù c a tôi, nó ã tr v r i!

n khóc cũng ko khóc n i.

Chương X: Ra òn “h t”. Dù k ho ch 2 bư c u tiên c a “ngh thu t cua gái – Thành c” ã th t b i, nhưng ng hòng tôi ch u u hàng. Cái con bé Thanh Mai kia, ng tư ng nó là “em v ” tương lai c a tôi mà tôi s nhé. Ko âu, tôi s cho nó ph i nh n câu: “V quýt dày có móng tay nh n”! - Alo, Thanh Trúc à, anh mu n m i l i em b a trưa c ch ? L n trư c em còn chưa ăn c gì nhi u mà! - Trưa nay ? Em công vi c cũng ang nhi u. Nhưng thôi th cũng ư c. V y l i ch cũ h anh! - . - Vâng, v y h n trưa g p l i anh nhé! – Cô y cúp máy trong khi tôi chưa k p nói thêm câu gì. Ti c th t, duy nh t ch có m i m t l n c nc i n tho i g n m t ti ng ng h v i cô y còn âu, tôi và cô y ch nói chuy n c dăm ba câu là y như r ng “cu c àm tho i c a b n” ã k t thúc. Nhưng thôi, trưa nay tôi l i c g p tr c ti p cô y mà. Như v y cũng tuy t l m r i! Tôi n nhà hàng cũng khá s m. Trong lúc ng i ch Thanh Trúc tôi ch t nh t i con nh Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó l i nhõng nh o òi bám uôi theo ch nó n ây phá ám tôi thì ch t. Nghĩ v y, tôi m máy tìm s i n tho i nó r i n g i. u dây bên kia cái gi ng ành hanh ko l n i âu c: - Chú g i cháu có chuy n gì? - À thì h i thăm cháu m t chút thôi! - Chuy n l Vi t Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ ch ! - Chuy n l gì âu. Th hôm nay cô bé có mu n i ăn nhà hàng cùng chú ko? - B hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, úng là càng ngày càng khó ưa. - T dưng m i cháu i ăn nhà hàng làm gì? - V y tư ng cô bé mu n ăn nên chú m i thôi. N u cô bé ko thích thì cô bé nhé! d p sau v y. Chào

Tôi cúp máy th t nhanh, ch s thêm vài giây n a nó ng ý thì ch t. Tôi chơi nư c ch n òn nó trư c. n u mu n i ăn cùng ch nó thì nó s ko dám i n a. Ai b o tôi m i nó b o
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 17

tôi hâm mà, à ko trúng gió m i úng ch . T h hê v i s thông minh c a mình, tôi vui c như m c trong b ng. Còn g n 20 phút n a m i t i gi h n. úng là tâm tr ng ch i v a háo h c v a nóng ru t. Nghĩ v Thanh Trúc, tôi ph i công nh n r ng, v b ngoài c a cô y r t p, tính cách l i d u dàng nhưng cô y th c s khó g n hơn tôi tư ng. Cũng ph i thôi, cô y p và tài năng th ch c xung quanh cô y có nhi u ngư i theo u i l m, âu riêng gì mình tôi. Nghĩ v y, tôi ch t c m th y bu n! Cu i cùng thì kim ng h cũng ch 12h. Và Thanh Trúc qu úng gi , ưa m t nhìn ra c a

nhà hàng tôi th y Thanh Trúc thanh l ch và kiêu sa trong b váy công s . Tóc búi cao càng khi n cô y thêm p và oan trang hơn. Nhưng tôi g n như mu n té gh b i theo sau Thanh Trúc còn có con nh Thanh Mai. Nó m c qu n t t và áo ng ph c, vai v n còn eo c p. Ch c ch n là nó v a i h c v . Nhưng sao nó l i n ây cùng Thanh Trúc ch . Tôi ã ch n u nó th r i cơ mà.

Chương XI: Kì à c n mũi. - Anh i b n em lâu chưa? – “Ko, anh ch “kì à c n mũi” kia.” - À ko! Anh cũng v a t i thôi! i m i em thôi mà, âu có i thêm con nh

- Em ko bi t là hôm nay anh m i c Thanh Mai y, nó b t t i em ph i quay ngư c ư ng phi xe n trư ng ón nó. - Thì hôm nay chú Lâm có l i m i em âu n t ch i! – Nó háy m t nhìn tôi, tr i ơi con nh áng ghét kia, tôi âu có thèm m i nó ch , tôi ko có lòng t t ó âu. - Chú tư ng là cháu s ko n vì cháu b o chú b trúng gió m i m i cháu mà! – Tôi c làm nó ph i dơ m t. - Thanh Mai em nói th sao? – Thanh Trúc quay sang em mình t rõ v ko hài lòng. - Thì t dưng l i m i em i ăn, ko nói rõ là i cùng ch thì em m i b o là trúng gió ch ! – Nó quay sang phía tôi. - V y có nghĩa là chú ko hài lòng khi có s xu t hi n c a cháu ây? Cháu ch s chú bu n vì m t công m i mà cháu l i t ch i! Hoá ra là cháu nh m. V y cháu v v y! – Tôi g n như tím m t b i nh ng gì con nh ó nói. - Chú… chú ko h có ý ó! - Ai bi t c! - Thanh Mai!... Anh Lâm, anh
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

ng

ý, con bé nó trêu anh ó! – Trêu ư? Nó ko trêu âu,
Page 18

nó ang gi t tôi thì úng hơn. Dù máu tôi ã dâng lên n não nhưng thôi, tôi ph i c nh n n u ko s s p vào b y c a con nh áng ghét kia. Nó mu n tôi ph i nóng gi n ây mà. ã th tôi ph i vui cho nó bi t tay. - Hì, ngư i l n ko nên ch p tr con mà! Thanh Mai này, chú r t mu n m i cháu i ăn cùng ây. Cháu n là mà. B a trư c th y cháu ăn ngon v y oán là cháu thích ăn m y món chú vui l m ó, ang bu n vì c nghĩ cháu gi n chú nên ko thèm t i. - Chú có lòng t t v y à? V y hôm nay chú có lòng, cháu xin có d ! Th là l i m t bu i c ăn cơm cùng Thanh Trúc ã b con nh tr i ánh – kì à c n mũi phá ám! Tôi ch gi n là ko làm gì c nó b i sau nó có th n h m nh là bà ch xinh p ang ng i i di n tôi ây. Nhìn cô y mà tôi càng gi n con nh áng ghét kia hơn. N u hôm nay ây thì tôi ã có th chuy n trò vui v v i Thanh Trúc r i. Ôi sao ông tr i ch nó ko có thương tôi v y, sao c cho con nh ám qu tôi su t th !

Chương XII: Móng tay nh n có ng n mùng tơi. Sau b a trưa hôm tr ơc th t b i, tôi quy t ko ch u b cu c, vì tôi bi t n u tôi b cu c là úng ý con nh Thanh Mai. Tôi g i i n cho Thanh Trúc nhưng nghĩ th nào tôi l i nh n tin cho cô y. - “Chi u nay em có r nh ko?” - “Chi u nay em nh i mua ít ” - “ V y à? Hay anh h t ng em i!” - “^^. Hì, v y là v a c i ô tô mà l i ti t ki m ư c xăng!” - “ Hì, n u em mu n thì cho em i ô tô su t, anh s làm tài x riêng cho em!” - “ Hì, hôm nay thôi ch su t em ko i âu!” - “ , v y th nhá! Chi u này 2h anh qua ón em!” - “Vâng”. úng 2h tôi có m t t i nhà Thanh Trúc, hôm nay ko ph i là ch nh t, tôi nghĩ con nh Thanh Mai s ko có nhà vì nó năm nay cũng 12 r i ch c ph i i h c thêm d l m. Tôi xu ng xe và b m chuông. M t con nh m c qu n soóc ng n cũn, v i cái áo phông dài che g n h t, tóc bu c l ch m t bên và tay v n còn ang ng m k o mút. Nó nhìn tôi cư i cư i. - Chú n úng gi ghê! – Con nh ó, nó ko i h c. n nhà, bà Thanh l i ni m n v i tôi, m i

- . – Tôi nói và c cư i. - Chú vào nhà i. – Tôi bư c vào theo nó. Vào
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 19

tôi ng i xu ng u ng nư c và chuy n trò, trong khi ó con nh ch y bi n lên phòng. Nhìn quanh ko th y Thanh Trúc âu, tôi oán là cô y ang trên phòng thay lên cũng ko h i gì, vui v ti p chuy n “m v tương lai!”. úng 15 phút sau, tôi th y con nh Thanh Mai ã thay b qu n áo khác, cái qu n soóc ng n gi ư c thay b ng cái qu n ng ng r ng cùng cái th t lưng hình u nâu to tư ng và thêm cái áo phông ng n. Mái tóc bu c l ch gi c bu c b ng cao, g n gàng. Ch c là nó cũng i âu y. Hay là nó i h c thêm. úng r i. - i thôi chú? - i âu? - Thì i mua ! - Nhưng… chú h n i v i ch Thanh Trúc r i mà. - Tr i, ch Thanh Trúc còn ph i i làm vi c công ty mà. Rõ ràng sáng nay chú nh n tin r cháu i mà. - Chú… chú… chú nh n tin cho ch Thanh Trúc ch âu nh n tin cho cháu. - A! Tr i ơi! Cháu lãng trí quá! Hôm nay mư n sim ch y nh n tin cho b n. Th y chú nh n n c tư ng chú nh n cho cháu cơ. Ch t r i, th ko ph i là ch Thanh Trúc thì chú ko ưa cháu i ư c sao? – Con nh úng là k u nh t mà tôi t ng bi t! Nó chơi khăm tôi gi trư c m t “m v ” ch l tôi l i t ch i. Tôi c m m cư i. - T t nhiên là ko r i. Ngay bây gi ã s n sàng h t ng quý cô! – Tôi cư i mà cái m t như s p khóc. May thay tôi bi t, ng sau bà Thanh ang có v hài lòng l m. Ít ra thì i u ó cũng an i ư c tôi ph n nào. Tôi ưa con nh t i siêu th mua s m. Con bé t lúc lên xe n gi im l ng n d s . Ch nh

t a u lên kính xe mà ng m c nh ư ng ph . Ko hi u sao l n nào tôi ch nó b ng ô tô cũng th y nó như th . Nh ng lúc nó sôi ng và phá phách n ghê g m nhưng có nhi u lúc nó l i im l ng và ngoan ngoãn quá. Nhưng v a m i xu ng xe bư c vào siêu th nó ã tr l i như bình thư ng. Nó tung tăng ch y nh y kh p nơi. H t ngó hàng này l i n hàng khác khi n tôi chóng c m t. Lúc này tôi m i ý, có r t nhi u th ng con trai tr ý nó. thì công nh n, nhìn con bé

tôi cũng th y nó khá h n nhiên và… thì cũng p. Nhưng cái nét p khác ch và m g n như là hoàn toàn. Nó p theo ki u r t t nhiên, tr con và có cái gì y căng y nh a s ng nhưng hoang dã quá. Trong khi m và ch thì p theo ki u quý ph i và kiêu sa – cái p mà m tôi r t thích. Trong ó có c tôi thì ph i. ang suy nghĩ ch t tôi gi t mình b i ti ng con bé.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 20

- Chú! Cháu mu n mua . - thì cô bé thích cái gì thì c mua cái - Chú tr ti n h ?

y.

- ! - Hì! V y cháu ko khách sao âu y! – Nói r i nó kéo tay tôi i như bay v phía m y c a hàng bán “WOMEN”. M t tôi nóng vì có nh ng ánh m t c a c nhân viên l n khách hàng toàn là n thôi c nhìn tôi m t cách săm soi th c s . Con bé thì v n h n nhiên lôi ra m t ng ch n ch n r i l i giơ ra trư c m t tôi. - Cái này p ko chú? – Tôi ch bi t ư ng cư i ch a ng i. Nhưng con bé v n chưa ch u

d ng l i. Nó ti n l i g n tôi, gi cái áo chíp ư m vào ng c tôi. M i ngư i cư i phá lên. Tôi m t. Tôi toan nh bư c ra kh i thì nó kéo tay tôi l i. – Cháu mua cho ch gi n nóng Thanh Trúc mà. V i l i có gì mà ph i ng i. - R i nó quay sang ch m y ngư i v a cư i tôi. - B các ch th y bu n cư i l m khi ch ng i mua cho v sao? Chính các ch còn th y áng cư i thì h i sao ch ng bao gi ư c ch ng mua t nh cho. – Nó nói xong mà m y bà ch em ph n m t ph i ngư ng chín. Con bé b ng dưng bi n tôi thành m t ngư i ch ng lý tư ng m i s ch . – Chú! Mình mua ti p ch ? – Tôi g t u cái “r p”. Mua nh xong, con nh l i kéo tôi vào c a hàng t p hoá bán nh ng th r t là t p hoá và… Nó cư i cư i v i ch ch hàng: - Bán cho chú cháu m y b ch băng v sinh ! – Tôi g n như té ng a t i ch . Con bé nó v a nói cái gì th ? M t tôi v a nãy còn r ng r vì “qu dưa b ” nó t ng tôi ban nãy thì gi l i tr v tr ng thái nóng vì x u h . Cô ch c a hàng khá tr nhìn tôi r i kh cư i: - Anh c n m y b ch băng v sinh? - Tr i ơi, tôi g n như s p ko ch u n i n a r i. - Kho n ch c b ch i ch ! Chú nh ! – Con bé quay sang tôi cư i tươi rói. Tôi mu n m t nó l m r i. Nhưng ch là ý nghĩ mà thôi. - Anh c n nhi u th làm gì v y? – Cô ch c a hàng v n ko tha cho tôi. - Tôi… - Hì… mua cho v mà ch ! Ph i ko chú! - ! - Chú cháu còn v a mua m t ng qu n lót áo con cho v ây nè! – Nói r i nó rút m y cái ng trong hai cái túi to oành tôi ang c m giơ lên cho ch ch hàng xem. Làm ch y cư i ch y c nư c m t. Nó còn h n nhi n ki ng chân khoác vai tôi. – Chú cháu hơi b chi u v y! Ông ch ng lý tư ng s 1 nha! – Tôi ko bi t là nên cư i hay nên khóc n a ây! Tôi ã b nó ánh g c r i. Tôi ã t ng tuyên b hùng h n là s cho nó th y th nào là
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 21

m vào

“V quýt dày có móng tay nh n” và gi nó ã cho tôi bi t “Móng tay nh n còn có ng n mùng tơi!” Chương XIII: Gi n! Sau hơn m t ti ng ng h , cu i cùng nó b t tôi tr thành m t tên khuân vác ko nh ng ko

c l nh lương mà l i còn m t lương. Nói th t tính ra s ti n mà tôi ph i b ra cho ng k nh và y “man r ” này cũng g n như ăn t n a tháng lương c a tôi. Nhưng cái y ko ph i là v n chính mà cái v n ây là tôi ch s có ai ó ngư i quen hay là m t nhân viên nào trong công ty tôi b t g p hình nh tôi lúc này thì th t s tôi ko bi t gi u m t i âu. Ai i m t trư ng phòng (tuy là trư ng phòng thôi nhưng ko gi u gì m i ngư i tôi r t có ti ng trong công ty c v uy l n v tài và v … “s c”) như tôi mà l i ph i i khuân vác và vào nh ng ch ch dành cho ch em ph n thì thích h p hơn. Nhìn tôi lúc này th m h i n kinh kh ng. M hôi nh nh i m c dù siêu th , máy l nh ang ch y vù vù; hai tay m i tay là ít, chưa k k p hai bên nách là hai cái h p to tư ng. Trong khi ó con nh g n ch c túi ung dung v i hai cái túi con con hình như là ng m y cái c p gim nho nh thì ph i. y toàn con con v i nho nh , trong khi tôi thì l nh k nh và to tư ng. H i có b t công ko cơ ch . B o thì nó h n nhiên: “Th m i galăng chú nh !”. Vâng, tôi ang “ga” và s p mu n “lăng” t t c ra ây! - Chú ơi mình i ăn kem i! - Cháu nghĩ chú có 12 tay à? – Tôi g n như g t lên! Nó nhìn tôi ôi m t m tròn xoe, r i ch t trùng xu ng, hình như có cái gì ó thoáng qua trong u nó. Nó ko nói gì, ch i th t nhanh ra ch u xe. Tôi ko bi t là nó có gi n tôi ko n a. Ch bi t r ng t lúc lên xe v nó l i im l ng ko nói gì c . Tôi tr v nhà v i hai cánh tay rã r i. Th c s hôm nay tôi ã có m t bu i i mua s m kinh i n nh t trong i tôi. Cũng may mà ch ng có ai thân quen b t g p tôi c . Nhưng hình nh con nh lúc cu i bu i i mua s m c ám nh tôi mãi. Rõ ràng là nó sai còn gì. Mà tôi cũng âu có nói gì quá áng quá, ch là… s th t thôi mà! Sáng hôm sau n công ty, tôi nh n ư c m t gói bưu ph m cùng v i m t m u gi y nh : “Ti n hôm qua chú ph i b ra tr cho cháu. Chú m l i, n u thi u thì b o cháu”. Tôi ko hi u sao n a, c m u gi y nó g i tôi th y lòng ch t nhói au. Ki u như v a b m t v t nh n nào ó âm hay cào vào lòng v y. úng là s tìên tôi b ra hôm qua ko ít nhưng tôi âu có b o là nó ph i tr tôi âu. Mà sao nó ph i nói câu “ m l i” v i ch “thi u” ch . C như t t c ph i sòng ph ng, rõ ràng và có m t cái gì ó khi n tôi khó ch u kinh kh ng. Nó
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 22

ã ch m vào lòng t ái c a tôi. Trên ư ng v tôi l i t t qua quán “Kho ng L ng”. Th c s vì con bé Thanh Mai mà bây gi tôi c n m t kho ng l ng cho chính mình. Ch quen c a con bé v n tr ng trơn chưa có ngư i ng i nhưng tôi cũng ch ng bu n ng i vào. T dưng tôi th y ghét c cái ch ng i ó, m c dù c nh thiên nhiên ngoài kia v n p như d o trư c. Có l t i gi tôi v n còn ang gi n con nh ó.

Ng i nhâm nhi c c nâu á và nghe m t b n nh c c a nư c ngoài mà tôi ko bi t tên ch bi t r ng nó r t nh và êm. úng th tôi c n lúc này. Ch t tôi nhìn th y con nh bư c vào quán, ng i úng v trí quen thu c c a nó. Có v như nó ko nhìn th y tôi. Nó l i g i m t c c sinh t s a chua và ôi m t ang hư ng ra ngoài c a kính. ôi m t nó ko còn sáng và tinh quoái như m i khi, mà c man mác bu n. Hay nó ang gi n tôi? Gi n cái gì ch ? Tôi cũng còn ang gi n nó ây! Tôi quay l i v i c c nâu á c a mình. Nhưng m t tôi v n ko th nào r i kh i con bé. Nó ang ng i tr m tư ch t nh n c m t tin nh n. Ko bi t tin y vi t gì ch bi t r ng con bé th dài m t cái r i l i ch ng c m nhìn ra c a kính. Chương XIV: L i h a! ang nhìn con bé ch t i n tho i tôi rung. Tôi ko th ng i trong quán mà nói chuy n i n tho i ư c ch c ch n con nh s nghe th y. Tôi ph i i vào t n ch khu v c phòng v sinh nghe i n tho i. Th t ch ng may m n t o nào, (ch ng hi u sao lúc y tôi l i nghĩ như th ) khi tôi quay tr l i thì con bé ã i m t. Th là tôi ành ph i quay tr l i v i c c nâu á và b n nh c m i nh ng v n nh nhàng và y êm d u. Con SANTAFEB en c a tôi l i m t l n n a có d p ư c th ng g p. Con bé gi t mình b i ti ng th ng xe d n sau lưng nó. Nó quay l i, ôi m t m tròn. Nó c Tôi m c a xe bư c xu ng, ném ôi m t gi n d v phía con nh : - Cháu làm sao mà c như ngư i m t h n v y? ng im như tư ng.

Lúc này nó m i hơi nhúc nhích m t tí. Khuôn m t bu n ch ng l n i âu ư c. - Chú h i cháu, cháu có nghe th y ko? Nó cúi m t r i bư c i ti p. Ko th ch u n i, tôi kéo m nh tay nó l i, bàn tay to l n c a tôi bóp ch t l y cánh tay m nh d c a nó. - Ngư i l n h i thì ph i tr l i ch !
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 23

Nó ưa ôi m t ã ngân ng n l lên nhìn tôi r i quay sang phía cánh tay ang b bóp ch t, b t ch t nó nh m m t l i, hai hàng nư c m t c th ch y dài trên khuôn m t bé b ng c a nó. Tôi kh l i l ng tay mình ra. Tôi bi t nó au. Nhưng tôi cá nó ko khóc vì au. - Thanh Mai, cháu có chuy n gì bu n úng ko? Nói cho chú i! – Ko hi u sao lúc ó tôi l i có th d u dàng n th ? B t ch t nó vung tay ra kh i bàn tay tôi r i ôm ghì l y tôi và khóc to hơn. Tôi ch bi t làm gì. Chân tôi g n như tê c ng. Có l là t i do c m giác b t ng và t h i hơn ó là: ây là ngư i ph n u tiên tr m tôi ra ã ôm tôi khi tôi bi t th nào là khái ni m “khác gi i”. Con bé càng khóc to thì càng si t ch t tôi hơn. R i t t ti ng khóc cũng gi m d n và cu i cùng nó cũng buông tay ra kh i ngư i tôi. - Cháu… cháu xin l i! - , c r i! Có gì nói cho chú i! lên nhìn tôi, cái nhìn hình như Nó l i ngư c ôi m t sưng Nó cúi m t xu ng, lí nhí. - Ngày mai sinh nh t b n trai cũ c a cháu! tìm s tin tư ng thì ph i.

-… Tôi v n l ng im ch con bé nói ti p. - Cháu nh s ko i nhưng hôm nay anh y g i tin nh n cho cháu. – Hình như con bé l i khóc ti p tôi nghe ti ng n c y ngh n ngào c a nó. – Anh y nh c l i l i h a mà cháu t ng nói: “Ngày sinh nh t anh em s là ngư i con gái h nh phúc bên ngươì mình yêu và anh cũng v y!”. - R i b t ch t con bé ngư c ôi m t toàn nư c lên nhìn tôi. – Nhưng gi thì chúng cháu ã chia tay. – Nó l i n c lên nh ng ti ng n c mà tôi nghe c như xé ru t gan. - S ch ng có chuy n gì s y ra n u như cháu ko có l i h a ó và anh y v n chưa có b n gái m i!... - Nư c m t con bé l i lăn dài. Tôi kh ưa tay lên lau nh ng gi t nư c nóng h i. R i ân c n như m t ngư i b trên: ng khóc n a Thanh Mai. ng bu n vì ngư i con trai này. Cháu ph i làm sao cho c u ta th y chia tay c u ta là m t l a ch n úng cháu cũng có th làm l i v i c u ta. - Cháu ko hi u ý chú! n c a cháu. C u ta ã làm th v i cháu thì

- Cháu nh t nh ph i i sinh nh t và i cùng m t anh chàng - ngư i yêu c a cháu! - Ngư i yêu gi ? - Nhưng… cháu ko có ai c ! - M t anh chàng cũng ko có sao? – Nó l c - Cháu v a m i chia tay ngư i yêu mà!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

u.

Page 24

- V y b n, b n con trai ý! – Con bé l i l c u. - Ch ai có th giúp cháu âu vì h u là b n c a anh ta n a. - Tr i! V y thì ai bây gi ? - Chú! -H ? Chương XV: K gi m o hoàn h o! Tôi ã ng ý tr thành “ngư i yêu gi m o” c a con nh Thanh Mai. Vì m t lí do à chính ra thuy t ph c tôi, ó là: “N u chú ng ý cháu s xác hơn là m t i u ki n con nh ko làm kì à c n mũi chú n a. Cháu s cho chú c t do cưa ch cháu mà ko h có bàn tay c a cháu chen ngang!”. Cái ngh ó qu quá h p d n v i tôi. T t nhiên tôi ko ph i là m t th ng ng c mà l i i t ch i r i. Chuy n c i ch có ít gì âu. Tôi ch vi c gi m o làm ngư i yêu nó m t t i thôi mà. Ch ng thi t thòi là m y! Tôi ko óng mình trong nh ng b ng n và l ch thi p mà tôi v n m c. Thay vào ó tôi m c khá là cool (như b n tr bây gi thư ng nói) và th t tho i mái v i áo cánh và qu n jin. Nói th t tôi thư ng ngày óng b comle mà trông v n còn tr hơn so v i tu i, th nên hôm nay nhìn tôi ăn m c th này, tôi cá là trông ko quá 24. D u sao thì như th m i phù h p c v i m t con nh 17, 18 tu i mà. Con nh hi n ra trư c m t tôi hoàn toàn khác l . Nó ko còn bu c tóc, ch ng còn m c qu n t t, và cũng ch ng i nh ng ôi giày b t. Mà thay vào ó là m t con nh súng sính trong chi c váy hoa xanh cùng chi c túi sách cùng màu, chân i dép cao gót, và mái tóc en nhánh, t a lá c th dài v i chi c c p ghim hình qu táo ính á. Tôi ã th t s ngây ng t m t m y giây r i m i k p nh th n l i. L n th hai tôi phát hi n ra là con nh - nó p! L n u là lúc siêu th m y hôm trư c. L n y tôi th y nó p m t cách tr con nhí nh nh – p c a s t nhiên. Còn l n này tôi th y nó p v i v p th t n tính và áng mang v yêu. Nhưng v p y ch … g n b ng ch mà thôi! Tôi v n th y Thanh Trúc là p nh t mà!

Tôi và Thanh Mai ti n vào quán bar nơi tên ngư i yêu cũ c a con bé ã bao c . Con nh có v hơi run, v m t y căng th ng. Tôi ưa tay ph i ch ng m ng sư n: “Nào em yêu!” Nó nhìn tôi, ôi m t tròn xoe. Tôi v n gi yên tay, h ch m t ch vào cánh tay mình. Nó có v ng i ng n vì nó hi u ý tôi mu n nói gì. Tôi ành ph i tr v là mình: “Cháu và chú ang là ngư i yêu. Bi t chưa?” Nó g t u và sau vài giây ch n ch cũng ưa tay vòng qua cánh tay tôi, khoác l y và ng sát bên tôi. Con bé ngư c lên nhìn tôi có gì ó hơi ngư ng ngùng. “M m cư i nào!”. Con bé kh cư i th t tươi trư c câu nói c a tôi. Nó thì th m: “Vâng anh
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 25

yêu!”. Ko hi u sao tôi ch t m t trong khi rõ ràng tôi còn v a nói như th trư c v i nó. Chúng tôi cùng bư c vào trông úng như m t c p tình nhân th t s . Sinh nh t có v khách m i khá ông. ang i, con bé ch t kh ng ngư i l i. Trư c m t chúng tôi là m t c u nhóc trông cũng khá p trai, bên c nh còn có m t con nh khá xinh, m i t i trang i m Tên nhóc có v ng ngàng trc s xu t hi n c a chúng tôi. m quá.

- Chúc m ng sinh nh t – Thanh Mai ti n n ưa t ng bó hoa cho c u ta. - Thanh Mai… ây là… - Hì, là b n trai m i c a em. – Con bé m m cư i ra hi u tôi l i g n, sau khi tôi ã yên v ng bên c nh con bé, con bé l i quay l i kh m m cư i nói ti p. - L i nói h i nào gi linh nghi m th t, ch có i u ko như hai ta ã d oán. i thư ng th mà. B t ng là i u thú v c a cu c s ng. – Nó nói mà nhìn th ng vào m t th ng nhóc. - À… uk. - R i th ng nhóc quay sang phía tôi – Tôi là b n trai cũ c a Thanh Mai. – Con nh ng bên th ng nhóc nhăn m t li c sang, c u ta như hi u ra v i t ng l - Cám ơn ã n d sinh nh t c a tôi. - Tôi là Lâm, r t vui khi c d sinh nh t c a c u. Cám ơn c u ã chia tay cô y tôi có cơ h i tìm c tình yêu ích th c c a mình. – Tôi nói mà vòng tay ôm l y b eo Thanh Mai, ôi m t nhìn con bé v m u i l m. Tên ngư i yêu cũ có v ko c tho i mái. ó là i u mà c tôi và con bé u trông i. Chúng tôi cùng d ti c sinh nh t trong ti ng nh c và ti ng ngư i n ào náo nhi t. Tên ngư i yêu cũ c a Thanh Mai mà tôi cũng ch bu n h i tên c săm soi chúng tôi su t. Bi t v y chúng tôi càng t ra thân m t v i nhau hơn. - Thanh Mai! Ko nghĩ là em l i n âu y. L i còn em c b n trai m i i n a. - B n trai m i c a em ây h ? p trai th ! – Tôi ang c m t con nh khen mình nên cũng nâng nâng. Con bé Thanh Mai kh m m cư i, li c m t sang và b t qu tang tên ngư i yêu cũ ang nhìn lén, ngay l p t p t c chàng ta gi b quay m t i. Nó và tôi ko hi u sao cùng nhìn nhau cư i. Chúng tôi ang vui vì hành ng c a th ng nhóc mà. ang ng c nh

Ch t ti ng nh c trên sân kh u vang lên r n ràng. M t trong hai con nh

chúng tôi v i kéo tay Thanh Mai: - Lên nh y thôi em! – Con bé kh l c u t ch i: - B a nay em m c th này ko h p nh y th cho l m! - V y khiêu vũ ch c c! – Tôi ng d y chìa tay ra trư c m t con bé – Em bi t nh y ch ? – Con bé t tay lên tay tôi. - M t chút!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 26

Chúng tôi bư c lên sân kh u, tôi ra hi u cho i nh c. Th là chúng tôi m t mình m t sân kh u c th tung hoành. Con nh nói là nó bi t m t chút y th mà nó nh y c c iêu luy n. Chúng tôi như hoà là m t. M i bư c nh y như êm du theo nh c, như cu n l y nhau. M i d n h t con m t vào chúng tôi. Con nh như trông p hơn v i nh ng l n tóc c ngư i bay nh y sang hai bên, ôi chân nó uy n chuy n và toàn thân m m m i kinh kh ng. Chúng tôi th t s t o lên c m t ko gian p và cu n hút m i ngư i. Nh c k t thúc, m i ngư i vô tay tr m tr khen ng i. R i ám ông ch t hô to: “Hôn nhau i! Hôn nhau i!....” Chúng tôi lu ng cu ng ko bi t làm gì. Con bé căng th ng h t c , nó nhìn tôi ko gi u n i v s s t, lo âu. Ti ng h i thúc c a m i ngư i v n c vang lên ngày m t to hơn. R i như m t ma l c nào ó tác ng, tôi ưa tay kéo sát ngư i con bé l i và thì th m: “Nh m m t l i!”. M i ngư i v tay r m r m và la hét inh i. Tôi c m nh n c s có m t c a ôi môi con bé trên môi c a mình. Môi con bé th t m m, m m l m. Tôi c b dính ch t vào nó. Như có m t lu ng i n ch y d c trong cơ th tôi. ây là l n năm tr i. u tiên tôi bi t hôn là gì trong su t g n 30

Chương XVI: S

n thôi! nc a

Chúng tôi xin phép v s m ngay sau khi n hôn “tr i ánh” k t thúc. Trư c khi ra quán chúng tôi còn may m n nghe c cu c rèm. - Anh ã nhìn con bé ó r t say mê!

i tho i gi a hai cái bóng en khu t trong góc

- Em nói gì v y? - Rõ ràng là như v y? Anh nói anh và nó ch có gì! Ch là m t trò chơi mà thôi! Âý v y mà su t bu i anh ch săm soi nó và th ng ngư i yêu m i c a nó thôi. Anh còn khó ch u n a. Rõ ràng anh ghen! - Em b iên à? - Anh nói cái gì cơ!... -…. Su t bu i v , chúng tôi l ng im ko nói gì v i nhau c . Tôi ko bi t con bé có gi n tôi ko n a. Nh l i lúc tôi trao “n hôn u” cho nó th t là ng ng n. Ko bi t lúc y con bé có nh m m t ko n a hay là m tr ng tr ng nhìn tôi cũng nên. Vì th c ra là ch có mình tôi hôn, con bé ng im như tư ng ch ng h nhúc nhích. Mà ch bi t có ph i là hôn ko vì ch là môi ch m môi thôi mà.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 27

C êm tôi ch th nào ch p m t n i. C nh m m t vào là y như r ng c nh y l i hi n ra và m t tôi l i có c m giác như nóng rát. Dư âm c a “n hôn” y còn trong tôi nhi u quá! M i th c như ch v a m i m y phút trư c và gi tôi v n còn c m nh n rõ t ng hơi th cũng như cái m m m i t ôi môi con nh . Tôi g n như phát iên m t. Tôi th t là ngu ng c khi l i có hành ng d i d t như th . “Thanh Mai! Chú xin l i!” – ó là câu mà c êm tôi l m b m cho n khi chìm vào gi c ng hình như môi v n còn m p máy.

Sáng hôm sau tôi n công ty khá tr . T i c êm tôi m t ng mà. Tôi ng i vào bàn làm vi c c mang cho như c làm cho u óc mình t nh táo hơn. Th t t và u ng c c cà phê c u h i, tôi ã l m khi quy t nh nh n l i ngh làm ngư i yêu gi c a con bé Thanh Mai dù k t qu có vư t c s mong i c a chúng tôi. V i ý nghĩ ó tôi l i th n ngư i ra như m t k ng ng n trên bàn làm vi c dù chuông iên tho i tôi ang la hát inh i. - Anh Lâm! – Tôi gi t mình tr l i th c t b i ti ng c u c ang c a phòng. - i n tho i kìa? Anh sao th ? – Tôi v i m máy nhưng máy ã báo “1 cu c g i nh ” - S c a con bé Thanh Mai. Chưa k p nh th n thì c u c ã ti n t i. – S p sao v y? M t ? - À ko! Tôi… tôi… - S p hôm nay kì quá! i làm mu n. n công ty thì c như ngư i m t h n. S p ang suy nghĩ gì v y? Hay s p và ch Thanh Trúc có chuy n gì? - C u nói linh tinh gì v y? - V y tóm l i là s p nào sao? Nói em nghe xem em giúp gì c ko? - Thôi kh i, c u ra ngoài tôi yên m t chút. Tôi c n ngh ngơi. - Vâng, ành v y. Có gì s p c nói v i em. Thôi em ra ây. C u c b ra ngoài cho tôi có m t kho ng riêng ngh ngơi. Tôi ko nghĩ m i chuy n l i t h i n th này. T i sao tôi c có c m giác t i l i v y. iên th t. Nhìn i n tho i tôi l i nh ra con nh g i cho tôi có chuy n gì nh . Tôi có nên g i l i cho nó ko? Ko bi t nó có gi n tôi ko? úng là iên th t. Tôi gi t b n mình b i ti ng chuông i n tho i ch t vang. - Alo, chú… ây! - Tí v chú cháu mình g p nhau quán “Kho ng l ng” c ko ? - H ?... À , c! - V y nhé, cháu cúp máy ây. Con bé nó òi g p tôi làm gì nh ? Tr i úng là m i th ang r i h t c lên r i. au T i quán cà phê con bé v n m c nguyên áo
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

u quá!

ng ph c và eo c p
Page 28

n g p. Ch c là tan h c

cái nó r vào ây luôn. Con bé ng i xu ng i di n v i tôi. Ko hi u sao tôi l i m t t nhiên vô cùng và câu u tiên tôi th t ra là: - Chú… chú… Hôm qua… cháu i h c v lâu chưa? Con bé phì cư i, trông tôi lúc y ch c nhìn ngu ngu n n l m! - Hôm qua ch nh t mà chú! - R i nó l i cư i làm m t tôi càng hơn. Tôi t trư c

n gi

luôn là m t ngư i lãnh o có uy trư c ám nhân viên, tôi luôn có ti ng nói trư c m i ngư i, y th mà k t h i g p con nh n gi tôi luôn b nó d n vào th d khóc d cư i, kh n n và kh s . y, ngay c n vi c ăn nói cũng p úng và th t ng ng n cho m t a nhóc nó cũng cư i mình c. Như nh n ra thái ko m y vui v gì c a tôi, nó ko cư i n a và c t ra th t nghiêm túc. Con nh có bao gi nghiêm túc c âu! - Hì – Nó cư i! y tôi nói có sai âu, v a m i ng i nghiêm ch nh, m t gi b nghiêm trang l m mà chưa c vài giây ã nhe răng r i! – Chú có v b t n nh ? - Gì? - Thì ó ! T lúc Thôi cháu vào ch n t i gi trông chú căng th ng quá!... Ê hèm! – Nó ch t h ng gi ng. – chính ây! B a nay cháu m i à ko chú m i nhé! – Nó l i cư i. – Cháu

hông có mang ti n!^^ - ! Cái ó cháu ko ph i lo. Có gì thì nói i! - Hì, d ! - Tr i! Sao ngoan t xu t v y? - Trư c tiên là cháu mu n c m ơn chú! Nh có chú mà cháu h t bu n r i! -H ? - Nói th t là chuy n chia tay v i anh H i cháu cũng hơi bu n. Nhưng gi h t r i! – Hoá ra là ch vì chuy n này mà con nh hay bu n th . Tr con bây gi t th t, yêu ương s m nên kh th y! - U chú có nghe cháu nói ko y! - À có có ch ! - Hì, còn vi c này quan tr ng hơn, ý nghĩa v i chú l m ó!... Sao chú m t n ra th ? - Cái gì? - Hì, ch t, cháu nh mi ng! - Nh mi ng ư, con nh này nó quen nói v i tôi th r i mà! Vi c tho thu n gi a cháu và chú ý! B chú quên r i à? Th thôi nhá! - Thôi là thôi th nào ch ! Ko c! Chúng ta ã tho thu n r i mà! – Con bé l i phì cư i. - Hì, sao chú nóng v y? Cháu ùa thôi mà. K ra chú cũng thích ch Trúc c a cháu ghê nh ? – Tôi ch t m t. Ko ph i ch thích thôi âu mà là r t thích ý ch ! M t cô gái hoàn h o th cơ mà! Cu i cùng thì m i chuy n cũng c gi i quy t n tho m t cách th t nh nhàng. Âý th mà
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 29

tôi c t làm cho nó r i h t c lên. Mà con bé b vui l m sao mà nó cư i nhi u th . mà tôi cũng thích nó cư i hơn. Ch ng thíchh t o nào cái b d ng im l ng và ôi m t bu n c nhìn xa xăm c a nó. Cái v nhí nh nh, ành hanh và tinh quoái m i là con nh Thanh Mai mà tôi bi t ch ! Chương XVII: Cô bé Thanh Mai. M t tháng ã trôi qua, k t ngày nh Thanh Mai ko còn là v t c n ư ng tôi n a, c tư ng r ng như th là ã n, nhưng m i chuy n ko d dàng như tôi nghĩ. Theo “ngh thu t cua gái c” tôi ã ph i b bao nhiêu công s c và th i gian nhưng m i chuy n ch ng i âu Thành vào v i âu. Thanh Trúc c càng ngày càng xa tôi hơn, cô y luôn vi n c t ch i nh ng cu c g p g hay “h n hò trong mơ” c a tôi. Tôi n nhà cô y chơi, cô y v n cư i nhưng r i ch ti p tôi c dăm ba phút là y như r ng “công ty có vi c g p”. Tôi ko hi u lý do t i sao mà cô y l i i x l nh nh t d n v i tôi như v y. Tôi âu có làm gì sai v i cô y hay… mà ko, nh Thanh Mai thì ch c ko dính dáng gì t i chuy n này r i. Nó v n luôn bi t ơn vì s giúp c a tôi, hơn n a chính nó còn hùng h n tuyên b s ko làm kì à c n mũi tôi n a mà. V y thì vì sao ch ? Tâm tr ng bu n khi n tôi r vào “Kho ng L ng” lúc nào ko hay. ây là nơi t t nh t tôi c n m i khi bu n. Tôi b ơc vào ng i ch quen thu c c a con bé và gi cũng là c a tôi. Mà cũng ã g n tháng nay tôi ko g p con nh . Ko ph i nghe cái gi ng lanh l nh c a nó, ko ph i ch u nh ng trò qu c a nó, và cũng ch ng còn ph i cãi nhau v i nó n a. Mà d o này nó b n gì mà ch ng m y g p nó ây như m i khi. , có l tôi ko còn th y ghét con nh như ngày trc và hình như cũng th y nh nó. C nh thiên nhiên ngoài kia êm m th t, có cái gì c khi n tôi liên tư ng t i Thanh Mai. úng r i cái v t nhiên tràn y s c s ng, cái gì ó hoang d i ch ng chút kiêu kì. Tôi… tôi th y nh con nh . Tôi ang bu n, ư c gì ngay bây gi tôi g p c con nh nh , tôi s b t bu n hơn và tôi có th h i c ôi chút chuy n gì v Thanh Trúc cũng nên. Nhưng n u c g p tôi s h i nó cái gì? Nó ã nói là ko làm kì à c n mũi n a nhưng mu n cưa c ch nó thì tôi ph i t l c cánh sinh, nó ko can thi p. - Hù! – Tim tôi như b n ra kh i l ng ng c, c c nâu á trên tay tôi lo ng cho ng và sóng sánh h t c ra ngoài, c lên qu n áo tôi! – Ôí ch t! Cháu… cháu xin l i! – Con nh h t ho ng, v cái khăn gi y trên khay lau t i t p qu n áo tôi. - Thôi… thôi chú t làm! - Th c ra là ang có bao nhiêu con m t trong quán nhìn chúng tôi. Nó ưa khăn gi y cho tôi t lau r i kéo gh ng i xu ng. M t mày nó ph ng ph u:
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 30

-

nh hù chú tí… ai ng … Chú y u tim th ? Chán ch t i c! – Con nh này th t là, tôi ang mãi suy nghĩ t dưng nó “Hù” m t cái ko gi t mình m i l . Mà nó làm b n qu n áo ng này nó chê trách tôi là sao. tôi, tôi ko càu nhàu nó thì thôi ch - Cháu làm th chú chưa ánh v c c là may ó. - Hì!... T i lâu ko g p chú, mu n trêu chú tí! – Con bé cư i toe. Tôi bây gi m i ý m i khi con bé cư i ôi m t nó sáng l m, nhìn nó úng là r t p. N u h i trên khuôn m t con

bé th gì p nh t thì tôi dám kh ng nh ó là ôi m t. Nó có ôi m t màu nâu r t l , ôi m t to, lông mi th t cong và dài. ôi m t nó khác h n v i ôi m t c a ch và m , b i h là ôi m t có cái gì ó ây yêu ki u và huy n ho c trong khi nó là m t ôi m t luôn sáng và bi t nói. N u mu n bi t nó ang nghĩ gì ch c n nhìn vào ôi m t nó thôi. - Chú ang ng m cháu y à? - H ? Chú… cháu nói gì v y? - Hì, cháu ùa mà! T i chú c im l ng su t t lúc nãy! - À… chú… chú ang nghĩ thôi mà!... À mà sao d o này cháu làm gì v y? Ch ng th y cháu m y khi nhà và cũng ít n ây thì ph i! - Tr i! Cháu ang n n n ch t ây. M b t cháu i h c thêm. T i m b o s p thi c cu i c p n nơi r i mà cháu ch ng ch u h c hành gì c . Mà t trc n gi cháu có bi t gì âu. Mà cái u cháu t th t, ngư i ta càng h c càng vào cháu thì càng h c càng th y ra! -… - Tôi ko bi t ph i nói gì n a. Hoá ra con bé úng là m t tr i m t v c v i ch . - Chú ko bi t âu, c tu n l ch h c cháu kín mít n ng p th luôn. Sáng thì i h c trên l p, trưa ăn cơm xong cái, c ng có 30’ ã ph i chu n b i h c hai ca, t i v l i h c ca n a. Hôm nào cũng 8, 9 gi t i cháu m i v . H c ngang tra t n. - Thì i h c sinh mà! Ngày xưa chú cũng ph i cày kinh l m! - Nhưng mà cháu có hi u gì âu. H c như v t nghe s m! - Ch t! H c ko hi u gì thì thi i h c làm sao c! - Hì, cháu t trc t i gi cũng bi t là mình ko h c c nên cháu cũng ch ng mơ tư ng ch “ i h c”. V i l i i h c âu ph i là con ư ng duy nh t mà chú! - , nhưng… - Mà thôi, cháu thích nói chuy n h c hành âu, m t l m! - , thì thôi v y? À mà hôm nay cháu ko ph i h c thêm à? – Thôi ch t tôi l i nh mi ng r i! - Hì! B a nay t i l p th y có vi c t xu t th là c ngh ! Sung sư ng ko gì b ng! U mà su t t nãy toàn nc v cháu thôi nha. Gìơ n lư t chú i! – Còn bé ưa ôi m t sáng tinh quoái nhìn tôi – Chú và bà ch xinh p c a cháu th nào r i? C tháng nay ch c ko còn con bé kì à c n mũi này n a nên… Hì, chú ã ng l i v i ch cháu chưa? – Con bé nói khi n tôi bu n quá! Tôi mà dám ng l i v i cô y ư? n c th i gian trò chuy n, cô y còn ko
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 31

n hai

cho tôi nói gì n chuy n cho tôi cơ h i bày t tình c m ch . Mà nói th t nói v tình c m thì có l khái ni m ó còn m nh t trong tôi quá! Cô y âu cho tôi c phát tri n th tình c m t t p mà tôi dành cho cô y. - Chú Lâm! Sao m t chú bu n thiu th kia? - À… À ko! - Chú và ch cháu làm sao r i úng ko? - Ko! Chú và ch cháu ko… ko sao c ! V n bình thư ng! – Ko hi u sao tôi l i ch i quanh như th trong khi rõ ràng lúc trc tôi r t mu n san s v i con bé vì nó là cái phao c u tr duy nh t c a tôi lúc này. Tôi cũng ch hi u n i mình n a! Su t bu i con bé pha trò làm tôi dù bu n nhưng cũng vơi b t i ít nhi u. Tôi ko ng nó l i có khi u k chuy n cư i n th . Mư i câu truy n thì c mư i nó làm tôi dù ch ng mu n cư i cũng ph i b t cư i, nhi u khi n ch y c nư c m t. T i con bé nó “lém” l m, nó v a k b ng l i l i kiêm luôn c di n t chân tay khi n nhi u lúc tôi cư i ko ph i vì câu truy n mà cư i vì nh ng hành ng ng nghĩnh, và tinh ngh ch c a nó Ti n ư ng nên tôi tr Thanh Mai v luôn. L n u tiên con bé ng i trên xe tôi mà ko hư ng ôi m t bu n rư i rư i nhìn qua l p kính xe n a. Có l con bé nói “nh chú mà gi cháu ko còn bu n n a” là s th t. Trông con bé lúc này tôi th y thích hơn. Và áp l i i u ó, t lúc lên xe nó hào h ng k th chuy n l p h c thêm và trên trư ng cho tôi nghe. Toàn nh ng chuy n c coi là thú v c . Nào t bà cô ch nhi m h c gi n là y như r ng nói l p, và k có thành tích gia tăng t l nói l p c a bà cô ch ng ai khác là nó, r i chuy n nó tr m y th ng “ ã cá s u l i c tư ng mình p, ã tép diu mà c tư ng hơn ngư i” – nguyên văn l i con bé. úng là nghe nó k tôi m i nh n ra m t chân lý mà t trc n gi tôi ko tin: “Tu i tr tài cao!” - b n tr bây gi úng là ngh ch hơn chúng tôi ngày trư c nhi u. Có l ph i i “nh t qu , nhì ma” cho “h c trò” m i úng! Chúng tôi ang vui v v i nh ng câu chuy n tôi và nó ph i ng ngàng, ng ngàng y k ch tính và thú v c a con bé thì ch t c

n n i n cư i trên môi chúng tôi t t l m luôn.

Chương XVIII: K th t b i. Bên kia ư ng, Thanh Trúc ang khoác tay m t ngư i àn ông ti n vào nhà hàng “ ông Á”. Trông h tình t c như m t c p tình nhân v y. Lòng tôi có m t cái gì ó nhoi nhói, ph i r i, gi tôi ã tìm c ra câu tr l i t i sao g n ây Thanh Trúc l i l nh nh t v i tôi v y. - Chú d ng xe l i i! – Thanh Mai lay tay tôi, ôi m t nó y gi n d . Nhưng tôi ko mu n,
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 32

tôi ko dám i m t v i s th t này. – Chú Lâm! Cháu b o chú d ng xe i mà! – Con bé hét lên và ng vào vô lăng xe làm chi c xe lo ng cho ng, l ch hư ng bu c tôi ph i d ng l i. Con bé m c a xe kéo tôi i th ng t i ch ch nó và ngư i àn ông kia. Th y chúng tôi, Thanh Trúc khá ng ngàng. Chưa k p cô y cơn t c gi n. nh th n thì Thanh Mai ã ném vào

- Ch ang làm gì v y? Gi a ư ng th này mà ch có th ngang nhiên như th à? - Thanh Mai! - ây là ngày T ng giám c áng kính c a ch ư? Sao em th y gi ng tình nhân c a ch thì úng hơn! - Thanh Mai! Em có bi t mình ang nói chuy n v i ai ko? i x v i chú Lâm v y sao? Hay vì v t ng giám - Em nói ko úng à? Ch n Qu c ây l m ti n hơn? c, ông Hàn

“B p” - M t âm thanh vang lên khi n tôi s ng s . Thanh Mai ôm m t, hư ng ôi m t y t c gi n lên nhìn Thanh Trúc. - Cái tát này cho cái t i em dám nói v ch mình như th ? Em càng ngày càng cư x gi ng như m t ngư i vô văn hoá, càng ngày càng ko th ch p nh n c. - B t ch t cô y hư ng sang tôi – Xin l i anh Lâm, em bi t là anh cũng dành tình c m cho em, nhưng tình yêu ko th gư ng ép. Ngư i em yêu là anh Chan ây. Vi c g p anh ch là vì em ko mu n làm m bu n và cũng chưa th nói v i m chuy n em và anh Chan. Em xin l i ã ko nói v i anh u. – Gìơ thì tôi ã hi u t i sao ngay t l n g p u tiên cô y l i có th cho cô ngay t em gái c a mình i thay, hoá ra tôi ch là m t con t t hy sinh cho cái tên Chan ang ng trc m t tôi ây. - Anh là Lâm? – Tên Chan giơ tay ra b t. n nư c này mà h n nghĩ tôi có th bình th n mà b t tay h n sao? Nhưng v i m t ngư i cũng là lãnh o và có hi u bi t như tôi ko th ko b t tay l i. Tôi c l y bình tĩnh ón cái b t tay c a h n. – Thanh Trúc ã k chuy n v anh cho tôi nghe. Tôi và Thanh Trúc yêu nhau ko ph i vì ti n như cô Thanh Mai nghĩ âu. Thanh Trúc là m t cô gái p và tài năng, tôi r t yêu và ngư ng m cô y. M t tình yêu xu t phát t trái tim ch ko ph i t mi ng c a m t ông T ng giám c dành cho cô tr lý c a mình. Thanh Trúc và tôi r t l y làm ti c vi c ã ko nói rõ cho anh ngay t u. Cô y nh m t th i gian n a khi nói chuy n v i bà Thanh - m cô y xong thì cũng g p anh ã nói rõ và g i l i xin l i. Tôi nghĩ anh là m t ngư i r ng lư ng và s thông c m cho chúng tôi. Chúng tôi yêu nhau th t s . L i tên Chan nói như c a vào da th t tôi. C m giác là k thua cu c ã è n ng trong lòng.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 33

ó, nh ng gì mà tôi ã làm trong bao ngày tháng qua hoá ra ch là th ng ng c trc m t ngư i ta. Tôi ã sai l m, ã quá sai l m r i. Lâm công vi c như tôi thì t dưng sao l i nghĩ n chuy n yêu ương làm gì ch . Công vi c, ch có công vi c tôi m i có th chinh ph c ư c, còn tình yêu – tôi ch là k th t b i mà thôi! Chương XIX: Chú yêu cháu m t r i! M t tu n nay tôi ko liên l c v i Thanh Trúc và c cô bé Thanh Mai n a. Chuy n gi a tôi và Thanh Trúc m tôi v n chưa hay bi t. Tôi s n u nói ra bà ch c s bu n l m, dù sao thì Thanh Trúc cũng là m u con dâu lý tư ng c a m tôi mà. M y ngày này tôi v n n công ty bình thư ng nhưng trong lòng luôn mang tâm tr ng bu n dù tôi ko h vi c công ty. nó nh hư ng t i

Tôi n m trên giư ng, trong lòng tôi n i bu n l i dâng trào. Tôi bu n vì chuy n gi a tôi và Thanh Trúc cũng nhi u nhưng n i bu n lo cho Thanh Mai còn nhi u hơn. T hôm ó tôi ko liên l c cho cô bé m c dù r t lo cho cô bé. Thanh Mai ã vì tôi, vì ng ra lên ti ng cho tôi mà b ăn m t cái tát như giáng tr i c a ch . ã bao l n tôi m i n tho i nhưng l n nào cũng v y, tôi ko can m b m s cho cô bé. Tôi s m t cái gì ó vô hình l m mà tôi cũng ko bi t rõ. Tôi s s làm cho tình c m c a cô bé và ch thêm b t n, tôi s s thương h i hay cái cư i cho m t k th t b i như tôi, và tôi s … g p r i tôi ko bi t ph i nói gì v i cô bé n a. Nhưng trong su t m t tu n nay, tôi luôn nh t i cô bé, nh nhi u l m. Nh ánh m t sáng long lanh m i khi cô bé cư i, nh gi ng nói lanh l nh c a cô bé, nh cái cách k chuy n cư i y khôi hài c a cô bé. Tôi nh l m! Nh l m! Và n i nh ã vư t lên trên c n i bu n, và s s hãi lo âu, tôi m máy g i cho cô bé. Có ti ng nh c ch nhưng cô bé ko nh c máy, tôi quy t nh g i tin nh n. - “Thanh Mai, chú bi t là cháu có c m máy, chú lo cho cháu l m! Hãy nh n l i cho chú i!” T i t n 30 phút sau tôi m i nh n c tin nh n tr l i c a Thanh Mai. - “Cháu ko sao âu! Ngư i áng lo lúc này là chú m i ph i!” -“ Ko, chú cũng ko sao! Chú ch hơi bu n m t chút nhưng chú lo cho cháu nhi u hơn! Chú mu n g p cháu, ngay bây gi c ko Thanh Mai!”

ng h ã i m hơn 9 rư i t i, tôi và Thanh Mai ko n quán “Kho ng L ng” như m i khi mà chúng tôi i b trên con ư ng cách nhà cô bé ko xa. C hai chúng tôi im l ng i bên nhau, ch ng ai nói m t l i nào. Cái l ng im như gi t ch t t t c . Nhìn cái dáng nh bé, tr m tư ko nói gì c a Thanh Mai, tôi ko th kìm lòng. Tôi ưa tay n m l y tay cô bé. Cô bé ch t
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 34

ng kh ng l i, nhìn tôi. Tôi m c k , tôi v n c si t ch t l y bàn tay m m m i, m áp c a cô bé và kéo cô bé bư c i. Thanh Mai im l ng bư c i bên tôi. M t l n n a tôi ko th kìm n i lòng mình, tôi nh cô bé nhi u l m, lúc này tôi m i nh n ra cô bé quan tr ng v i tôi như ng nào. Tôi mu n ôm ghì cô bé vào lòng, tôi mu n l p y nh ng kho ng tr ng cô ơn và nh mong trong lòng tôi, tôi mu n c cô bé sư i m cho lòng mình, tôi mu n trao yêu thương cho cô bé! Tôi mu n và tôi mu n. Thanh Mai bé nh ang n m g n trong vòng tay tôi. Cái m áp truy n i kh p cơ th . Tôi si t ch t cô bé vào lòng, mái u cô bé t a lên b ng c v i trái tim ang p m nh m c a tôi. Và trong ti ng gió vang lên l i thì th m: “Chú yêu cháu m t r i!” Chương XX: Khi ngư i ta yêu! Bây gi cu c s ng tôi ã có ph n b xáo tr n. Tôi ko còn là Lâm công vi c n a mà là Lâm ang yêu và ang ư c yêu, dù tình yêu ó v n c gi u kín, c hai phía gia ình tôi và gia ình Thanh Mai u ko hay bi t. T lúc nào tôi b ng th y sao th i gian trôi ch m th , i n 10h t i tôi c ph i m t ng phút t ng giây. 10h m i là lúc tôi c “ho t ng tình báo” v i tình yêu c a tôi. -“Em yêu c a anh ã n m ôm g i chưa?” - “Thuê bao quý khách v a g i hi n gi ang chìm vào gi c ng say v i b ch mã hoàng t r i!” - “Ch t th t, ng cái là ã mơ t i anh r i à!” - “Anh mà là b ch mã hoàng t c a em sao? Ch gi ng t o nào! BM c a em tu i, tài cao. Còn anh thì rõ già!” p trai, tr

- “Anh già thì m c anh già – Anh chưa có v v n là trai tân!” - “Trai tân thì m c trai tân – Anh 30 tu i cũng g n ê ( ) r i!” - “Anh mà anh cũng ko cho em l y ai âu! Vì em là c a anh mà!” - “Ai thèm là c a anh h ? Ch có anh là c a em, còn em là c a riêng em thôi!....” -“….” Chúng tôi ho t ng tình báo như th ó, có l v i ngư i ngoài thì nghĩ chúng tôi th t d ó. N u ko tin, b n th ng m l i ho c ít

hơi, nói toàn chuy n linh tinh, nhưng khi yêu là th ra thì th yêu i khác bi t! - “Anh ơi em bu n ng !” - “Chán th , nhưng thôi, mu n r i, em ng ngon!”
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

i mai còn i h c! Chúc tình yêu c a anh ng

Page 35

- “Em ko ng c, anh hát ru em ng i!” L n nào cũng v y, cô y thích nghe tôi hát ru ng l m. Nũng n u th thôi ch tôi cá là nh m m t cái là cô y ng tít t i t n sáng, súng n bên tai cũng ko bi t! Và th là tôi l i ph i m t mình ng i trên bàn làm vi c, m cái cu ng h ng và c t lên cái gi ng hát v n d c c a tôi. Th t kì l , hát cho ngư i mình yêu có khác, tôi hát hay và truy n c m l m! S c m nh c a tình yêu l n th t! - “Bé ơi, ng i, êm ã khuya r i nh ng gi c mơ còn mãi bên em Bé ơi ng ngoan, trong ti ng ru h i Tình - yêu - c a - anh cùng bay vào gi c mơ À ơi, à ơi, à à ơi…. Chúc bé ng ngon!...” Tôi quay tr l i v i nh ng ch ng gi y t , k ho ch và nh ng b n h p ng. Nhưng lúc này tôi bi t, ang có m t cô bé n m ôm g i và chìm vào gi c ng v i ôi môi ang m m cư i. C cô bé và tôi u ang yêu!

Chương XXI: Tôi là th y giáo! Thanh Mai s p thi t t nghi p r i mà tình hình h c t p c a cô y có v r t t . Tôi bi t Thanh Mai h c ko gi i và vi c theo k p chương trình cùng các b n l p h c thêm là r t khó nói gì trên l p. Mà theo như Thanh Mai thì vi c i h c thêm c a cô y ch là l y l , vì bà Thanh b t ch a con gái nào có hi u c gì mà mu n i h c. V i cô y vi c ó ch có m t ý nghĩa duy nh t là tra t n cô y thôi. Tôi ko th cho vi c này c ti p t c như th c. Vì bây gi , Thanh Mai là t t c v i tôi, tôi yêu và tôi lo cho cô y! Cô y có th ko thi i h c nhưng cô y ph i t t nghi p THPT. - Anh s tìm cho em m t gia sư riêng? c ko? – Tôi v a d t l i làm Thanh Mai ang ăn kem b ng ho s c s a. Cô y b s c. – Em có sao ko? - Ko!... – Cô y nhăn nhó – Sao l i thuê gia sư riêng cho em? - Vì em i h c thêm cũng như ko. Mà em s p thi t t nghi p r i. - Em ko h c âu! Em ghét h c! Ngày trc m cũng thuê gia sư riêng cho em r i! Ko hi u qu m i cho i h c thêm cùng b n cùng bè. - Tr i! Tôi ph i làm th nào ây. - V y anh s là gia sư cho em! - H ???????
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 36

Tôi ko hi u sao tôi l i quy t nh như v y. Nói th t ó là i u ch m i thoáng qua trong u tôi. Thôi thì ành âm lao ph i theo lao v y, vì Thanh Mai cô y ã g t u ng ý ngay! Ch c t i th y giáo là tôi. thì là tình yêu c a cô y mà. V y thì càng có thêm th i gian chúng tôi bên nhau. Ch c cô y nghĩ th . Gìơ tôi m i nh n ra sáng ki n c a mình cũng ko t i. Nhưng… thôi ch t, tôi bi t d y cô y vào lúc nào c và d y âu ch ? Tôi thì ph i i âu? nhà m t trong hai a làm c sáng l n chi u, t i thì r nh y nhưng bi t d y cô y thì r t t t nhưng ó là i u ko th . Còn vì sao ch c m i ngư i bi t r i y! Chúng tôi ành gác vi c này ch xem xét tìm cách gi i quy t. Tôi v a m i i làm v ã th y m tôi m t mày r ng r . - Con i làm v r i à? - Có chuy n gì mà m vui th ? - Hôm t i m s cùng bà Thanh i Sài Gòn chơi m t tháng. – Tôi ng c nhiên ko hi u chuy n gì! – B a trc bà Vân - ngư i b n r t thân c a m và bà Thanh, lên ây chơi tình c th nào m và bà Thanh g p l i c bà y, m ng vui l m. Hôm nay nh n c i n c a bà y, bà y v nhà r i, quy t nh th nào c khăng khăng m i b n m xu ng chơi m t tháng! Tôi ko bi t là nên vui hay nên bu n ây? M tôi i ai lo cơm nư c, qu n áo và m i th cho tôi? T trc t i gi tôi ch bi t i làm ki m ti n ch nào có mó tay vào nh ng công vi c nhà ch ? M t tháng? Tôi bi t s ng ra sao? ang bu n lo, ch t tôi nh t i Thanh Mai. Ôi úng r i, tr i ph c h chúng tôi. ây là i u may m n ch nào có bu n phi n gì? Th là ngay sau khi ti n m tôi và bà Thanh ra sân bay tr v , tôi và Thanh Mai quy t nh

m ti c ăn m ng. M ng gì ư? M ng nh ng ngày ti p theo ây chúng tôi s c bên nhau nhi u hơn. Th là gi tôi s p là m t ông th y giáo h nh phúc nh t vì có c m t cô h c trò bé b ng, áng yêu, cô h c trò mà th y giáo yêu nhi u, nhi u l m!

Chương XXII: Ôi cô bé c a tôi! Tôi i làm t sáng cho n chi u. Trong khi ó, Thanh Mai sáng thì t i l p, chi u thì cúp h c thêm. Th i gian ó cô y n nhà tôi, ko xem phim thì cũng ng , ko ng thì vào phòng tôi ngh ch ng m, trang trí lung tung và m b o s m nh c, leo lên giư ng tôi và nh y m m. Cô y b o là thích cái giư ng tôi l m, êm mà l i ko b lún m i khi cô y nh y nhót và gi i trí. Tôi nghĩ ch m y mà tôi ph i thay giư ng m i!

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 37

- Anh v r i à? – Cô y h c nghe th y ti ng xe tôi t ngoài c ng là y như r ng dù b t kì âu cũng s phi như bay ra ón tôi phòng khách và câu u tiên luôn là “anh v r i à”, ính kèm là m t n cư i tươi rói khi n bao m t m i c a công vi c trong tôi như tan bi n h t. - - R i ngay sau cái g t u là th nào tôi cùng choàng tay ôm l y cô y. Tôi nh cô y l m ch . T i cô y tho thu n: khi tôi làm vi c thì ko c nh n tin tán g u v i cô y, ph i ti n rư c cô y v mà nuôi. Th chăm ch làm vi c ki m th t nhi u ti n sau này còn nhưng cô y cũng ghê g m l m, ôm thì cho tôi ôm thôi ch h tôi mà lân la thơm lên má hay là lên c là y như r ng cô y kéo tay tôi ra ngay và khoanh tay trc ng c, cái môi b m l i, ôi m t nhìn tôi nghiêm ngh : “C m ó!” Nh ng l n như th tôi gi ng như a tr bi t l i ph i ng khoanh tay trc m ! yêu c a tôi, yêu th ko bi t! , mà tôi th y cô y có nhi u i m gi ng m tôi l m! Ôi tình

Nhưng ngay sau khi tôi tr lên phòng là y như r ng cô y sách c p chu n v lúc nào ko bi t. Và th nào cũng trên bàn m t m u gi y nh n: “Anh yêu, ch u khó tr i l i ga giư ng giùm em ná; hôm nay nh tay em làm v m t m t cái c c r i!” Hay “Anh ơi em xin l i, cái i u khi n ti vi em chót làm rơi th là ko i u khi n c n a! Anh ng gi n em ná! Yêu nhi u l m! Ch t ch t!”. “Em ko bít gì âu, cái loa ang ch y t dưng t t” và s th t là cái dàn loa b h ng do m volum quá l n! Và bu i t i là lúc chúng tôi tr thành th y và trò th c s . Cô y úng là r t kém, nh t là môn toán. Cũng may toán là lĩnh v c c c nh c a tôi. Cô y nh ng lúc bình thư ng thì áng yêu l m, nhưng lúc h c thì t ko gì b ng. Trong khi tôi thao thao b t tuy t gi ng bài thì cô y h t ngh ch tóc l i v nhăng v cu i, h t ng gà ng g t l i say sưa ng m tôi. “C c” - Á! Sao anh ánh em? – Cô y xoa chán ph ng ph u. - Em có ch u h c hành t t ko v y? H c th này sao mà hi u c gì! - Em thèm h c n a! Anh ánh em au th ! Em thèm h c n a! – Cô y gi n d i giơ tay ch vào cái v t hơi sưng chán! - Thôi anh xin l i mà! Anh thương! Nhưng em ph i ch u khó h c ch ! - ch u! - Thôi mà! Thương nè thương nè! – Nh ng l n như th tôi ph i gi chiêu “m t ng t ch t ru i”. Tôi ph i kéo u cô y l i và thơm nh lên ch au ó và thì th m bên tai: “Yêu l m cơ! Nhưng ph i h c ch ! Có th m i yêu hơn ch ! H c i, tí anh cho i ăn kem”. Hi u qu t c thì ó. M i khi tôi gi chiêu ó là y như r ng cô y l i ngoan ngoãn ng i h c
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 38

bài, l ng nghe m i l i tôi gi ng dù tôi gi ng 10 thì cô y ch hi u 1,2. Nhưng thôi còn hơn là ko bi t tí gì! T i th 7 là lúc tôi và cô y t cho phép mình có m t ko gian riêng cho tình yêu. Cô y ko bao gi ch u i ô tô mà toàn b t chúng tôi ph i i b . Cô y r t thích n m bàn tay tôi và kéo ch y trên con ư ng y gió và ánh èn cao áp chi u xu ng. Hay m t tay n m l y bàn tay tôi m t tay v n vào cánh tay ch c kho c a tôi và t c u lên ó r i d o bư c i bên tôi. Nh ng lúc như th tôi luôn th y lòng m áp và tràn y h nh phúc. - Anh ơi! Mình n “Kho ng l ng” i! – Tôi kh g t u si t ch t b vai cô y hơn. –

Nhưng em m i chân r i! Anh cõng em nhé! Và th là trên con ư ng y gió và ánh èn cao áp, có m t anh chàng cao l n cõng m t cô bé v i mái tóc bu c b ng kh bay trong gió. Cô bé v i n cư i trên môi và ôi m t v n luôn sáng ng i. Cô bé có trái tim ang p cùng m t nh p p v i chàng trai.

Chương XXIII: Yêu cũng th t kh ! Chúng tôi n quán “Kho ng L ng” khi ng h ã i m 9h, có nghĩa là chúng tôi ch còn kho ng 30 phút bên nhau n a thôi. Quán gi này ã h t khách, chúng tôi là v khách ti p theo và cũng là duy nh t. Cà phê “Kho ng L ng” gi i v i chúng tôi, nó là “G ch n i tình yêu” và cũng là minh ch ng cho tình yêu c a chúng tôi. Thanh Mai v n v i cái thói quen ch ng tay lên c m nhìn ra c a kính, ngoài kia thiên nhiên trc ánh sáng èn ko còn căng y s c s ng n a, nhưng l i mang m t v huy n bí n l kì. - Anh ơi! Sau này n u mình cư i nhau mình s t ch c ám cư i - ! Nhưng ch s lúc y ko còn bãi c này n a thì sao! bãi c này nhé!

-Tr khi “Kho ng L ng” ko còn n a! – Chúng tôi gi t mình b i ti ng bà ch quán. Kh t u ng c a chúng tôi xu ng bàn, bà y m m cư i nhìn chúng tôi. – Tôi bi t hai cô c u! Và bi t c m i tình c a hai ngư i! – Bà y l i m m cư i. ng cho tôi là bà già nhi u chuy n! Nhưng chuy n tình c a hai ngư i cũng nhi u ** le l m y! gi c h nh phúc ph i bi t n ch “nh n” và lòng v tha. Chúc hai cô c u ngon mi ng, nh ng v khách quen áng m n c a tôi! – Bà y l i n n cư i y hi n t nh ng cũng vô cùng bí hi m, huy n bí y như nh ng gì bà y v a nói v i chúng tôi. – À, n u khi nào hai ngư i l y nhau, nh t nh tôi s dành bãi t này cho hai ngư i t ch c ám cư i! Coi như là quà m ng! - Bà y ã i vào trong b l i chúng tôi v i m t m nh ng suy nghĩ khó hi u và l n x n.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 39

ã c g n 3 tu n k t lúc tôi là th y giáo c a Thanh Mai. K ra thì cũng th y mình có năng khi u làm th y, Thanh Mai trc nh ng gì tôi truy n t và kèm c p, cô y ti n b trông th y. Nh ng bài t p lý, hoá, c bi t là toán cô y ã có th t mình gi i h t trong sách giáo khoa, n ông th y p trai là tôi. Hôm nay là th 7, còn sách bài t p và nâng cao v n ph i nh áng l ra là chúng tôi nh i chơi ó, nhưng vì tr i mưa, th i gian cũng ch ng còn bao lâu nên chúng tôi quy t nh nhà h c. Gìơ ây thay vì c ph i thao thao b t tuy t gi ng bài và ch a bài trong khi cô y c ngây ngư i ng m tôi thì i l i, cô y c m i mi t v i ng bài t p, còn tôi thì l i c th ng m th t kĩ, th t lâu cô y. Nhìn ôi m t ăm chiêu vào ng bài âu ó trong bài t p r i t p, cái chán kh nhăn lên và ôi lông mày nhíu l i m i khi vư ng th nào cũng dãn ra ngay, cùng v i ánh m t sáng long lanh và n cư i m m m t mình. Cái môi căng m ng, nhìn ng m mà tôi ch mu n c n vào thôi nhưng lúc này tôi mà làm th thì ch c ch n tôi s b ăn nguyên m t cú m hay b t kì m t v t th l nào trên bàn. ng h ã ch 9rư i, mà ngoài kia tr i v n mưa t m tã. - Anh ơi t i nay em ng ây nhá! -H ? - Mưa th này em ko v âu! V i l i mai là ch nh t mà! - Anh ưa em v mà! - Nh ch Trúc nhìn th y thì sao? - V y anh g i taxi cho em! - ! ng nào m cũng ko có nhà, m i ch Trúc thôi, mưa to th này em g i i n v nói ng nhà b n! - Em mu n ng ây! Em mu n ng trên giư ng c a anh! - H ? Nhưng… em… anh… - Sao anh c p úng mãi th ? Anh ko thích em ng l i à? - Ko ph i! Nhưng…. Anh s … - S gì ch ! Em còn ko s thì anh s gì! Thôi quy t nh v y ná! i ng thôi! – Nói r i cô y c t ch ng v trong khi ru t tôi ang nóng như l a t! Tôi ko bi t ph i x s sao ây! M i chuy n s tr lên r t t h i. Ôi ko c! Tôi ko c phép làm như v y, ko c phép xúc ph m n cô y! Cô y v n còn quá ngây thơ và chưa hi u h t c vi c mình làm! - Thanh Mai! Anh nghĩ chúng ta chưa th ng v i nhau c! Dù chúng ta r t yêu nhau! Em hi u ko? – Tôi nói trong khi ó Thanh Mai c tròn xoe m t nhìn tôi, r i b t thình lình cô y c m quy n v trên tay ang ưa d vào c p kh p lên u tôi: - Này! Anh ang nói v v n gì v y? Cái gì mà ng v i nhau h ? Ai b o là em ng v i anh? - Ơ…v y sao em b o là mu n ng trên giư ng anh!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 40

- Vâng!... Nhưng ko có ng cùng anh! - V y anh ng âu? - Hì! Ngoài phòng khách và trên gh sôfa! -H ? Th y, bây gi thì tôi ph i như ng cái giư ng yêu quý c a mình cho “em yêu”, ra ng

gh và ko c quy n kêu ca. Gìơ tôi m i bi t thêm m t i u: “Khi yêu cũng th t kh ! Ngư i yêu ã quy t nh c m c quy n thay i!”.

Chương XXIV: Cô bé v ng v ! C êm ph i n m ng trên gh sofa khi n tôi au ê m lưng. V a t nh gi c, tôi ã c m g i ngó qua phòng mình xem “công chúa” c a tôi th nào. Nhưng v a m i m c a nhìn vào tôi ã ch ng th y cô y âu. L th t, ko ng ch nh t mà cô y có th d y s m th . Nh l i m i sáng ch nh t èo cô y i ăn thì c ph i ch dài c , trong khi ã ph i ánh th c cô y d y ít nh t là 3 l n. ”Xo ng” – Âm thanh vang lên t dư i b p. Bi t ch c là cô bé c a tôi l i g p s c do năng khi u “v ng v ” b m sinh, tôi lao như bay xu ng phòng b p. p ngay vào m t tôi là c m t bãi chi n trư ng, nào v tr ng, nào cu ng rau, r i rác t bàn ra n b p. T l nh m ăn ã b o l n, x i tung. Và trên b p ga là n i nư c ang sôi sùng toanh v i m t ng s c, dư i t là cái vung n i n m ch ng chơ. Còn cô gái c a tôi nư c m t ng n nư c m t dài v i cái tay r p , au rát. Tôi ch y v i l i, l y bàn tay cô y, kh th i vào ba ngón tay rát , ph ng r p.

- Tr i ! Có au l m ko? - Ko! – Cô y l c u mà nư c m t c ch y dài. Nhìn tay cô y tôi bi t là au l m! - Sao m i sáng s m mà em ã vào b p làm gì? – Tôi thương l m nhưng v n c m ng cô y. - T i em mu n n u ăn sáng cho anh! ang p tr ng, cái n i nói sôi em m vung th là b b ng! - Sao em ko lót tay h ? - Em quên! - Thôi ko khóc n a! Anh bi t r i! Tôi nh nhàng thoa l p kem ánh răng lên ba ngón tay cô y! Nhìn ôi m t ư t nh t và nh ng v t b ng , tôi th y như chính mình ang b au. Sao cô y l i n u ăn cho tôi làm gì
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 41

cơ ch ! Cô y v ng v l m, l i có bi t n u nư ng gì âu. au th này, mà l i còn kêu ko! úng là cái tính ương bư ng ch bao gi thay i. - L n sau em ng có làm m y cái vi c này n a! T dưng ang yên ang lành l i vào b p n u nư ng làm gì! – Ko hi u sao tôi l i to ti ng m ng cô y, - Em mu n n u ăn cho anh mà! Em bi t mình v ng v , ko bi t làm gì c !... Em là k vô d ng! – Cô y l i khóc n c lên! Tôi âu có ý ó ch ! Ch là tôi lo cho cô y mà gi n thôi. Tôi ôm cô y vào lòng, ưa tay cái u bé nh d a ch t vào b ng c tôi hơn. - Anh xin l i! Cô bé c a anh ng khóc n a! Nín i mà! – Cô y ôm ch t tôi hơn, nư c m t ã ch y c xu ng c áo tôi. R i ti ng trách móc nho nh vang lên: “Em ghét anh l m! Ghét l m!”. Tôi bi t là cô y ko ghét tôi âu mà! mà sao tôi ng c th , cô y ang mu n th hi n tình yêu cho tôi mà! Sao tôi l i m ng cô y ch ! Cô y ko m ang, cô y v ng v nhưng ch c n m i vi c cô y làm chúng ch a ng y tình c m dành cho tôi là c. Tôi kh kéo tay cô y ra, l y th hôn lên chán và tìm ư ng n b môi h ng c a cô y. B t thình lình. - Thôi ch t! N i nư c trên b p! - Th là cô y l i chưng h ng v i n hôn h t! Chúng tôi n “Kho ng L ng” ăn sáng b i Thanh Mai bé b ng c a tôi k t món s a chua và bánh mì p la l m mà. ăn ã bày s n ra bàn, vi c u tiên cô y làm m i khi ăn sáng cùng tôi ó là t ng tôi m t n cư i chúc ngon mi ng tươi rói. ó là gia v món ăn ngon nh t mà tôi t ng bi t. Hôm nay cũng v y, cô y nhìn tôi m m cư i th t xinh, hai cái ma căng ra, ko có lúm ng ti n nhưng nhìn duyên và yêu l m. Hàm răng u và tr ng, tuy ko có răng kh nh nhưng hé l ra t ôi môi h ng căng m ng khi n chúng tr nên p vô cùng và cũng th t là duyên. Nhưng hơn c ó là ôi m t sáng ng i, long lanh khi cư i. Tôi yêu t t c nh ng gì thu c v cô y, cái v b ngoài mà trong m t tôi là vô cùng áng yêu và xinh p; cái tâm h n tuy tr con, mong manh và tinh quoái nhưng n náu và ch a ng nh ng nét p hơn h n nh ng ngư i con gái khác mà tôi t ng bi t. Là s chân thành, m nh m và có chút hoang d i. Là m t chút kì bí, và c nh ng i u sâu s c n a. Thanh Mai xiên mi ng bánh mì lên, nhưng ôi m t cô y ch t nhíu l i. Tôi li c nhìn sang tay ph i cô y. V t b ng ã ph ng r p và căng m ng nư c. Tôi bi t cô y ang au. Tôi kh l y cái xiên r i xiên l y mi ng bánh mì kh cư i: - Há to nào em yêu! – Cô y m m cư i, há cái mi ng to tư ng ón l y mi ng bánh mì t tôi và v n cái ki u nhai nh m nhoàm m t cách ngon lành. - M m em to th t m t h m sinh t cô y cư i toe. – âu có, t i d dày em to y ch !.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 42

y ph t tôi ra và lao vào phòng b p, b tôi

y. – Hút ch t

Nhìn Thanh Mai ăn ó là m t s thích c a tôi. Cô y khác h n nh ng ngư i con gái khác, ch ng l y âu xa chính là ch gái Thanh Trúc c a cô y. Trong khi Thanh Trúc r t gi ý t trong vi c ăn u ng, i u ó t o nên v thanh l ch cho cô y, nhưng v i Thanh Mai, cô y coi vi c ăn u ng ko ph i là s trình di n. Cô y ăn h t mình v i s ngon mi ng c a món ăn em l i, có th cô y vô duyên nhưng cô y bi t trân tr ng công s c mà ngư i n u b ra. ó h n là i u mà ko m y nh ng cô gái “l ch s ” trong ăn u ng có c!

Loáng m t cái th i gian m t tháng ã trôi qua. M tôi và m v tương lai ã tr v sau m t tháng i chơi y vui v . Còn chúng tôi thì bu n rư i rư i, b i h v ng nghĩa v i nh ng ngày tháng c bên nhau th t nhi u c a chúng tôi ko còn n a. Chúng tôi l i ph i quay tr v v i ho t ng tình báo “10h êm”! Tôi v a i làm v m ã b t tôi ng i xu ng nói chuy n. Ko bi t có vi c gì mà m tôi có v vui l m. Ch c là dư âm c a t i chơi Sài Gòn v n còn. - Có chuy n gì quan tr ng ko m ? - Sao l i ko, là chuy n h tr ng c a c i con ó! - M tôi nói n ây tôi ã linh c m có i u s p s y ra v i chúng tôi r i. - Là sao v y m ? - Còn sao v i trăng gì. M và bà Thanh v a i xem bói v . Năm nay là năm t t d ng v g ch ng v i c con và Thanh Trúc ó. Th t may bà Thanh cũng ưng ý con l m. Bà y còn khen con d hơn c m khen Thanh Trúc ý. Hai ngư i b n m quy t nh r i, trong năm nay s t ch c ám cư i cho hai con. -D ? Chương XXV: Em có cách r i mà! Tôi nghe mà như sét ánh bên tai. Cư i Thanh Trúc ư? ó là i u ko th i v i c tôi và Thanh Trúc mà c hai bà m u ko hi u. M i ngư i chúng tôi u có s l a ch n cho tình yêu c a riêng mình, chúng tôi ko th cư i nhau, hoàn toàn ko th . Nhưng… bi t làm sao hai b c ph huynh hi u ây? Tôi m t m i n m dài trên giư ng, l y c ăn cơm cùng i tác r i nên tôi b c cơm t i. Tôi r t s chuy n này s nh hư ng n kì thi t t nghi p s p t i c a cô y. Cô y ã h c hành r t chăm ch , m c dù lư ng ki n th c cô y có c trong m t tháng qua là vô cùng ít i, th nhưng i u ó ko có nghĩa là s h t hy v ng cô y t t nghi p. Tôi mu n g i i n cho
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 43

Thanh Mai b i có th gi này cô y cũng ã hay tin như tôi. Nhưng tôi c suy nghĩ mông lung mãi, tôi ch ng th nào b m s n i. N u tôi g i lúc này mà v n chưa có cách gi i quy t khác nào khơi nên n i lo s cho cô y. Tôi ko mu n ngư i con gái tôi yêu ph i khóc. Tôi quy t ko i u ó ph i x y ra, ít nh t là l n này. bàn chuy n ang x y n v i chúng tôi.

Tôi g i i n và m i Thanh Trúc u ng cà phê

Thanh Trúc cũng có v lo l ng ch ng kém gì tôi. Các b n ng ng c nhiên vì sao Thanh Trúc l i ph i lo l ng. Cô y có m t ông ngư i yêu gi u có, tài gi i l i yêu cô y chân thành. Nhưng có m t lý do mà cô y chưa th nói v i m , ó là ông t ng giám c y còn có m t a con riêng. Và bà Thanh v i t tr ng và suy nghĩ c a bà nh t nh ko th ng ý cho a con gái v a xinh p, n t na l i v a gi i giang ch u thi t thòi như th . Làm sao bà y có th nuôi d y ch p nh n cho cô con gái yêu i làm m k , làm k th chân cho ngươì v c a con ngư i ta c ch . Thanh Trúc bi t i u ó nên cô y ko giám nói chuy n tình c m c a mình v i m . Và gi ây cũng gi ng như tôi, cô y s s t và lo l ng. - Anh Lâm, em bi t mình có l i v i anh, nhưng em xin anh ó. Em ko th l y anh! – Tôi bi t ch , Thanh Trúc cũng gi ng như m ko h bi t tôi ã yêu cô em Thanh Mai bé b ng và tinh quoái c a cô y. Tôi c g ng m m cư i ch n an cô y. - Thanh Trúc bình tĩnh i em! R i ta s có cách gi i quy t. Anh nh t nh cũng s ko l y em âu vì anh ã tìm th y m t n a c a mình r i. – Thanh Trúc ng c nhiên nhìn tôi, cô y ch t tươi t nh s c m t. - Th thì còn gì ph i lo n a. Anh ch c n nói là anh ã có ngư i yêu và ko th l y em v i m anh là c. Và vi c chúng ta l y nhau s ko x y ra. – âu d như cô y nói ch . N u tôi có th công khai thì gi tôi ã ch ng ph i au u th này. - Nhưng anh cũng gi ng như em, có lý do riêng ko th công khai ngư i yêu v i m . Hơn n a m anh r t thích em. - Em bi t ch , m em cũng v y, bà luôn mi ng khen anh. Kêu anh v a thành t, l i t t và l i còn chưa có v con. Em s l m! Em và anh Chan chúng em yêu nhau. - L n u tiên tôi th y Thanh Trúc khóc. Ph i r i cô y cũng gi ng như bao phái y u khác mà thôi. ã hơn m t tu n r i mà chúng tôi v n chưa tìm ra c cách gi i quy t. Trong khi ó hai bà m ã r c r ch chu n b và lo li u cho cái ám cư i vi n vông c a hai ngư i. Thanh Mai bi t chuy n nhưng cô y ch ng nói gì c , v n vui cư i như ko. Nhưng tôi bi t m t i u là cô y bu n l m b i sáng nào g p tôi cũng th y m t cô y sưng húp. ang còn chưa tìm ra cách gi i quy t thì ùng m t cái chúng tôi nh n c quy t bà m :
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 44

nh t hai

- Hai m ã quy t nh r i, tháng 8 là tháng p t ch c ám cư i cho hai con. T gi n lúc ó là còn 4 tháng n a. cho c hai con và chúng ta chu n b . Chúng tôi nhìn nhau ch ng nói m t l i nào. Trong khi ó hai bà m c vui v v i k ho ch cư i xin mà ch ng h nh n ra b u không khí m m nơi ba a con. xua

S m t m i trong tôi th y rõ, t i th 7 nên tôi mu n ưa Thanh Mai i chơi và cũng

tan i s m t m i và b t c c a chúng tôi. Vì ch có bên nhau chúng tôi m i có c s vui v và h nh phúc. Chúng tôi l ng l i bên nhau. Bàn tay nh bé c a cô y si t ch t l y tay tôi. Nh ng cơn gió mùa hè th i lùa, cái hiu qu nh càng xâm chi m nhi u hơn. - Anh ơi em mu n cư i anh! - Anh cũng mu n l y em và ch l y mình em thôi! - V y thì mình cư i nhau nhé! Tôi l ng im và th dài. Tôi mu n, mu n l m ch nhưng m i chuy n l i ch ng d dàng chút nào. Thanh Mai si t tay tôi d ng l i. - Anh ko tr l i em sao? Anh có mu n cư i em trong năm nay ko? - Ý em là gì h Thanh Mai? - Là s cư i em ngay sau khi em thi xong t t nghi p. 1 tháng n a thôi. - Em ùa y à? Làm sao có th ch Thanh Mai. - V n ch là anh có mu n hay ko thôi! - Anh mu n, anh mu n! Ngay bây gi n u có th anh cũng mu n l y c em ngay. Thanh Mai ơi, anh yêu em nhi u l m, anh ko th m t em hi u chưa! - v y thì quy t nh v y nhé. Mình s cư i nhau! - Còn m em và m anh. - Hi, em có cách r i mà! Chương XXVI: G o n u thành cơm! V a t i gi ngh trưa, tôi ã t c t c n ngay “Kho ng L ng”. Thanh Mai h n g p tôi y. Tôi cũng nóng lòng ko bi t cô y có cách gi i quy t gì. Chuy n ngày càng tr nên khó khăn khi m tôi và bà Thanh ã b t u liên l c h t cho h hàng và b n bè thân thích. R i c chuy n t s n cư i, tìm a i m k t hôn n a. Cái u tôi g n như mu n n tung. Tôi quá m t m i r i! - Anh nhìn này! Thanh Mai chìa ra t gi y xét nghi m thai nhi, dòng ch : “B nh nhân: Hà Thanh Mai”. Tôi g n như ch t l ng.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 45

p ngay vào m t tôi là

- Th này là th nào? - Là em ã có thai. Anh ng c th ! – Cô y th n nhiên n như v y sao? Cô y có thai? Có ùa ko ó? Tôi c l c l i trong m kí c h n n c a mình xem có tí gì khi n tôi hi u ra chuy n gì ang x y ra ko! - Em ùa y à? – Tôi g n như mu n quát l n, m i vài ánh m t trong quán quay ra nhìn chúng tôi. - Anh bình tĩnh i! N u em ko có thai làm sao hai m cho chúng mình c l y nhau! - V y… v y cái thai này là c a ai? – Tôi c ch n tĩnh mình. - Là c a em! - Gì th ? - L n này thì tôi quát lên th t s ! Gìơ ko ch là m t vài n a mà là t t c m i ánh m t trong quán u nhìn chúng tôi. Ch t tôi th y Thanh Mai b m mi ng cư i. - Anh tư ng em có thai th t à? - Ý em là gì th ? Anh ch u h t n i r i, em ng úp úp m m n a! - Hì, nhìn anh có v ph n n nh ? – Sao tôi có th ko ph n n c ch . Ngư i con gái tôi yêu chìa ra t gi y xét nghi m có thai mang tên cô y trong khi tôi và cô y chưa m t l n chung chăn g i. Th h i ai trong trư ng h p như tôi có th bình tĩnh c. – Gíây xét nghi m gi y! – Cô y m m cư i tinh quoái. – Em có con b n thân có bà ch gái là bác sĩ khoa s n mà. Em ã k h t chuy n c a chúng mình và nó ã cùng bà ch ng ý giúp em. - Li u có n ko? - Anh yên tâm, m y ngày hôm nay em ã trang b h t nh ng ki n th c cơ b n c a m t bà ch a là như th nào r i. Bi u hi n u tiên là bu n nôn, nghén ó…. r i bù lu bù loa, nhi u l m! R i n lúc mình l y nhau r i, lo gì ko có con th t ch ! - Anh s m i chuy n ko d như chúng ta nghĩ âu. - M em và m anh s ph n ng d d i ch gì? Em nghĩ kĩ r i. Th nh t, th nào m em cũng có ý nh gi t em và anh. M s s ng ch t cho anh m t tr n, can t i d d con cái nhà lành, may là ã qua tu i v thành niên t tháng 1 v a qua. – Tôi gi t b n mình nghĩ ra, nh may quá cô y ã 18 tu i r i. – Hì, nhưng ko sao, b ánh mà c cư i nhau cũng ko u ng anh nh ? – Cô y cư i toe. – Cái này m i quan tr ng, m nào mà ch thương con, d u sao thì g o n u thành cơm r i cũng ch th thay i c, hì, m tuy yêu ch Thanh Trúc hơn em nhưng cũng thương em nhi u l m! Vì ai b o em gi ng ba mà! M có ánh có **** cũng ph i b t anh cư i em thôi. - Nhưng còn m anh. M anh… - M anh ko ưng em ch gì? - ! – Tôi kh g t u bu n.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 46

- Hì, em ch s . Ch c n anh yêu em là . V i l i m anh ch ng l l i n lòng nào b i a cháu n i c a mình à? M anh tìm v cho anh ch c ch n là mu n có cháu b r i. úng ko? - , ko ng Thanh Mai cô y l i nghĩ c nhi u chuy n th . úng là m tôi mu n tôi l y v nhanh vì d u sao tôi cũng 30 tu i r i, m tôi thì cũng ã già. Mà mà ch ng mu n có cháu b ch . cái tu i ã ngoài 50 ai

Và th là chúng tôi quy t nh th c thi k sách: “G o n u thành cơm”. Tôi ko bi t có n ko n a, nhưng vì tình yêu chúng tôi bu c ph i li u lĩnh thôi! Hôm nay, m tôi làm cơm m i ba m con bà Thanh n ăn. Gìơ chúng tôi c như ã là m t

gia ình v y. ó cũng là cơ h i mà Thanh Mai b o chúng tôi s thi hành k sách cho tình yêu. - Thanh Mai ra ăn cơm i con. - D ! – Thanh Mai ng i vào ch , ch t cô y b t mi ng ch y vào nhà v sinh. M i ngư i lo l ng, tôi cũng gi v cùng m i ngư i ch y vào xem Thanh Mai th nào. Bà Thanh, m tôi, Thanh Trúc vô cùng lo l ng khi nhìn th y Thanh Mai nôn o . Ph i công nh n là cô y óng t. M y l n trc, l n nào t p thì c c n a ch ng là y như r ng cô y ôm b ng bò lăn ra cư i. Th mà l n này cô y ko nh ng m t ch y nư c (nguyên m t l thu c nh m t tôi ã gay g t. Tôi cô y vào phòng khách và ko quên chu n b cho cô y) mà m t mũi còn l mi ng nói câu: “Em l i khó ch u r i à?”. Ba ngư i còn l i nhìn chúng tôi ch m ch m, tôi gi v như mình v a l mi ng r i c dìu Thanh Mai i ti p. Trong lúc ó m t t gi y rơi nh nhàng t trong túi qu n Thanh Mai qua s khéo léo i u khi n c a cô y áp nh xu ng t trư c 6 con m t có th d dàng trông th y. Chương XXVII: B t l c! Chúng tôi vào n phòng khách. Tôi v a Thanh Mai ng i xu ng gh thì i u gì mong

i cũng ã n. Bà Thanh tay c m t xét nghi m gi n d : - Thanh Mai, ây là cái gì? Thanh Mai s s t nép vào ngư i tôi: - Anh ơi, anh nói i, chúng mình ko gi u c n a r i! Thanh Mai v a d t l i thì 6 con m t l i d n vào tôi. - C u Lâm, có chuy n gì gi u gi m c u nói rõ i! Cái t xét nghi m có thai này là th nào? – Bà Thanh g n như mu n ăn tươi nu t s ng tôi. Tôi l p b p: - Cháu… cháu… xin… l i… Cháu… cháu… và… và Thanh Mai… ã… ã có… có… có… con v i nhau !
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 47

“Chát” - M t âm thanh kinh kh ng vang lên. Khuôn m t tôi lĩnh tr n cái tát n y l a, n om óm m t và in h n 5 u ngón tay c a bà Thanh. Dù ã chu n b s n tâm lý nhưng tôi v n b s c trc cái tát giáng tr i c a bà. - Lâm! Mày v a nói cái gì? - L n này n lư t m tôi iên!

Tôi chưa k p tr l i câu h i c a m tôi thì ngay l p t c th y bà Thanh lao vào, lôi x nh x ch Thanh Mai ra kh i ngư i tôi. - Con Thanh Mai, mày ra ây, mày ra ây cho tao! - M ơi! Con bi t l i r i!... M ơi!... Tôi mu n gi l y cô y, nhưng bà Thanh ã ném ánh m t gi n gi vào tôi: - C u Lâm! Tôi nghĩ c u là ngư i t t nhưng hoá ra c u cũng ch như bao th ng *** u khác. Tôi tư ng c u hi n lành, t t , yêu con Thanh Trúc nhà tôi, ai dè c u dám l a g t, d d con Thanh Mai. C u là th ng *** má! Quân x u xa! Th ng m t d y! - Bà Thanh! Dù gì thì tôi cũng là m nó, bà **** nó khác nào **** vào m t tôi h ? - M tôi gi n d ch kém. – Bà ph i xem l i con gái bà ch ! Con gái con a gì mà m i n t m t ra ã ng v i trai! Gìơ m i nh b ng ra! Con trai tôi mà ph i thèm i d d cái lo i con gái như con bà sao? - Bà Kim! Bà…. Con Thanh Mai! Mày nghe rõ chưa? Mày bôi do chát ch u vào m t ****** r i ó con ơi! Mày p m t chưa? Mày nghe ngư i ta **** nh c chưa con? Tao… Tao ph i ánh ch t mày. – Bà Thanh gào lên r i quay ra v ngay cái cán ch i v t lia l a vào Thanh Mai. - Á! Á…. M ơi…. ng… Á… con au l m!... A… A… - Tôi ko th ch u ng thêm n a, tôi lao vào ôm l y Thanh Mai cho cô y nh ng cái òn au n. Bà Thanh v n ko ch u d ng tay mà v t t i t p vào c tôi l n Thanh Mai. Thanh Mai ôm ghì l y t i, nư c m t giàn d a, răng c n ch t ch u nh ng cái ánh m nh t cái cán ch i c ng nh c. Tôi cũng si t ch t l y cô y, giang ngư i ch n cho cô y. L n u tiên tôi c m nh n n i au th xác l n th này. Ko ph i vì nh ng cái v t b m ngư i lên cơ th tôi mà là trên cơ th y u t c a Thanh Mai. Nh ng ti ng g y n n vào ngư i như b p ngh t l y tôi. Ti ng kêu au ch còn s c rung trong cu ng h ng c a Thanh Mai khi n tôi au n vô cùng. Có l bà Thanh s ko ch u d ng l i n u như Thanh Trúc và m tôi ko ch y l i kéo bà y ra. - M ơi ng ánh n a! M ơi, con xin m ! ng ánh em n a!

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 48

- Bà Thanh! Bà ko c phép ánh n a! Bà ko c ánh con tôi! - M ơi! Thôi i mà! ng ánh n a!.... Cu i cùng, m tôi và Thanh Trúc cũng lôi bà Thanh ra kh i chúng tôi. a con gái m t n t!... – Bà Thanh l i gào lên! Thanh Mai ngư c ôi m t - Con m t d y! m nư c lên nhìn m : - Con yêu anh Lâm! Chúng con th c s yêu nhau! Còn m và bác Kim thì sao? Hai ngư i ch bi t làm theo ý mình nhưng có bao gi ý xem con cái mình có th c s vui v ko? Hai ngư i có quan tâm t i con cái ko? Có bi t anh Lâm, ch Trúc – hai ngư i h ko có yêu nhau? Nhưng hai ngư i c m t m c, c t s p t và ép bu c t t c ! Con mu n l y anh Lâm, con yêu anh y, con có con v i anh y thì sai à? - Mày!... Mày…. Nói gì? Tao cho mày ăn h c mà mày nói v i tao th à? Mày nghe cho rõ ây, nh t nh tao ko bao gi cho mày cư i rõ chưa? Có thai thì n o! Tao ko c n cái lo i con như mày và cái th ng r *** má kia! - Bà tư ng tôi c n cái lo i con dâu như con gái bà sao? Có cho ko tôi cũng ko thèm! Cái lo i con gái ko bi t nh c là gì! -M !M ng xúc ph m n Thanh Mai như v y? Cô y ko áng m làm như th ! Con yêu cô y! Và con s l y cô y! M ko có quy n c m oán con! – Tôi khùng lên v i nh ng i x như th ! Cô y ko gì mà m tôi ã nói v ng con gái tôi yêu. Thanh Mai ko áng b ph i là lo i con gái như m tôi nghĩ. Tôi yêu cô y và nh t nh tôi ch l y mình cô y thôi! - Mày! Mày gi i thì c l y nó i! Tao t mày luôn! - M !... - Con Thanh Mai nhà tôi có th i tha th nào cũng ko bao gi tôi thèm g cho nhà bà!... Con Thanh Mai, ng d y v ngay cho tao! – Thanh Mai b bà Thanh lôi i. ôi bàn tay tôi ko th nào gi n i bàn tay bé nh , mong manh c a cô y. B i sau tôi còn có s c m nh ghìm ch t t m . M tôi ôm ghì l y tôi, nh t quy t ko cho tôi níu gi ngư i con gái tôi yêu. Thanh Mai c xa tôi d n, xa tôi d n. Nh ng ti ng kêu yêu t c a cô y vang lên, cào xé ru t gan tôi: - Anh Lâm c u em v i!... C u em v i…. Anh Lâm ơi.…

Chương XXVIII: K

iên!

Thanh Mai i kh i, tôi g ng mình y ngư i ra kh i m , tôi lao ra ngoài nhà như m t k iên lo n. Nhưng ã quá mu n, chi c taxi ã chuy n bánh, khu t d n vào trong bóng t i.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 49

Tôi khu g i xu ng lòng ư ng, nư c m t tôi ch t lăn m t v t dài. Tôi au! Tôi tr vào nhà trong b d ng c a m t k ang iên, và vô cùng áng s . Tôi i qua m mà

ko thèm nhìn bà l y m t cái. Tôi tr lên phòng, vào nhà v sinh, x nư c và g c m t trong b n r a. Nư c l nh làm gi i to cái nhi t trong tôi. Nhưng hình nh Thanh Mai gào thét trong au n khi n tôi ngh t th . Tôi v cái i n tho i g i cho Thanh Mai nhưng máy ã b t t. Tôi bi t cô y ã b c t liên l c v i tôi. Tôi g i i n máy bàn, ư ng dây cũng ko liên l c ư c. Tôi g i cho Thanh Trúc, cô y cũng ko nghe máy. Qúa tuy t v ng, tôi lao ra kh i nhà trong chi c SANTAFEB quen thu c c a mình, lái xe như m t th ng iên phi th ng n nhà Thanh Mai.

- Anh Lâm! Anh còn n ây làm gì? - Thanh Trúc! Anh xin em ó! Em cho anh g p Thanh Mai i! - Em ko nghĩ là hai ngư i l i có th v i nhau. Nhưng vi c anh và Thanh Mai có con thì càng ko th ch p nh n! Thôi anh v i! M em ang m t bình tĩnh, i khi nào m nguôi gi n thì anh n! - Ko! Thanh Trúc, anh mu n g p Thanh Mai! - Thanh Mai… nó…. âu? Cô y có b làm sao ko? Thanh Trúc anh c u xin em ó, cho - Thanh Mai… cô y anh g p Thanh Mai! Anh yêu em gái em th t lòng mà! - C u còn n ây làm gì? - Ti ng bà Thanh khi n c tôi và Thanh Trúc ph i gi t mình. - Thôi anh v i! Mau lên! - Ko! Cô ơi! Cho cháu g p Thanh Mai i mà! V a lúc ó tôi nghe ti ng p c a m m và ti ng gào thét c a Thanh Mai trên phòng. - M ơi! Th con ra! M ơi!... Con xin m ó! Th con ra! - Thanh Mai ơi! – Tôi như m t th ng iên gào g i cô y! - Anh Lâm ơi! Anh có ó ph i ko? - Ti ng tay n n vào c a l i vang lên liên h i, ti ng gào thét trong nư c m t nhưng yêu t c d i vào tim tôi. - Anh Lâm ơi…..! M ơi…. Th con… ra… - C u cút v cho tôi! – Bà Thanh gi n d , cùng Thanh Trúc - Anh Lâm anh v i! y tôi ra kh i c a nhà.

- Ko! Cô ơi! Cháu xin cô ó! Cô cho cháu g p Thanh Mai. Mõi t i l i là do cháu! T t c là do cháu, ko liên quan gì n Thanh Mai! Cô ơi! Xin ng làm gì cô y! Thanh Mai vô t i!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 50

Chúng cháu yêu nhau! Cháu yêu cô y th t lòng mà. - Tôi b o c u v cơ mà! C u ko v tôi báo c nh sát ó! - Cháu th c lòng yêu con gái cô! Cháu xin cô y… M c cho tôi nói gì và ti ng Thanh Mai gào thét ko thôi trên phòng, bà Thanh v n nh t quy t u i tôi ra kh i nhà, óng ch t c ng và t t i n. Tôi ng ngoài, ngư c ôi m t ng u lên phía phòng Thanh Mai. Bóng cô y ch y l i ng bên c a s nhìn xu ng ch tôi. Cô y gào g i tên tôi, nhưng tôi ko th nào nghe ti ng b i l p kính c a s kín bưng. ôi tay cô y n m ch t m m nh vào kính c a m t cách tuy t v ng. Trái tim tôi au th t, ngư i con gái tôi yêu ang ng ngay trc m t tôi nhưng l i b ngăn cách hoàn toàn. Mưa! Mưa n ng h t! Mưa ngày càng nhi u! Tôi v n ng ch t chân nhìn ngư i con gái tôi yêu. B n con m t nhìn nhau hoà trong nư c

m t. Và có c nh ng gi t nư c m t hoà trong mưa. Tôi ơt sũng và l nh. Tôi th y l nh trong lòng. Tôi th y au trong tim. Tôi ch mu n khu xu ng. Ngư i con gái tôi yêu cũng ang au. Tôi c m nh n rõ nh ng dòng nư c m t nóng b ng qua l p kính dày c kia. Mưa s i s ! Mưa làm cho con ngư i ta bu t l nh và nhói au. Mưa làm n i au tr nên nh c nh i. Mưa khi n nư c m t rơi nhi u hơn. Nhưng… mưa ko làm con ngư i ta xuôi lòng và b cu c. Chương XXIX: Con yêu hai ngư i th t nhi u! Tôi c m nh n th t mơ h cái m m m i t ôi bàn tay thi u n t lên chán mình. Và cái nóng b ng b i gi t nư c m t vô tình rơi trên má. Tôi th y toàn thân như m m nhũn, ko có chút s c l c n m l y cái c m giác m áp dù ch là mơ h ó. Trong cơn mê, tôi nghe văng v ng l i thì th m: “ ng ch t!... Anh nhé!... ng b em… anh nhé!” Tôi ko còn th y gì n a, thi p i trong cơn m t m i và cái u au nh c, nóng b ng. Tôi lim dim, kh m ôi m t m t cách m t m i và khó khăn. Cái tr n nhà sơn k các ư ng

th ng vuông góc. Cái ng h vuông v n, nâu en. Cái bàn làm vi c v i m t ch ng gi y t … M i th th t thân quen. Tôi ang n m trong chính căn phòng c a mình. Rõ ràng tôi
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 51

nh là tôi ã nhà Thanh Mai cơ mà. Cái u tôi au nh c. Kh p ngư i v n nóng ran. Tôi nghe th y ti ng bư c chân quen thu c và ti ng y c a. Tôi nh m ch t m t như chưa h có t trên chán mình. Tôi gi n bà l m... s t nh d y c a mình. Tôi c m nh n rõ ôi bàn tay m nhưng cái c m giác lúc này trong tôi bình yên th y l . Tôi nh n Thanh Mai và cái u tôi l i au như búa b . Tôi lo cho Thanh Mai. Tôi nh Thanh Mai. Tôi mu n g p cô y! Nhưng cơn au u l i khi n tôi thi p d n. ã ba ngày nay tôi m mê man. C t nh l i mê. C th , ngư i tôi g y i trông th y. Nhưng hôm nay, tôi th y ngư i hơn. Cái u ã nh i r t nhi u. B ng tôi nghe th y ti ng ai ó kêu la ngoài nhà. C bư c ra kh i chăn, tôi ti n l i ch c a s . Qúa choáng váng. Tôi th y Thanh Mai. Cô y ang ng ngay trc c a nhà tôi. u eo băng dôn, tay giơ t m bi n to oành v i dòng ch : “Cháu yêu anh Lâm! Xin hãy cho chúng cháu cư i nhau!”. Và cô y liên t c kêu gào cái kh u hi u ó. - Bác Kim! Xin bác hãy cho chúng cháu c cư i nhau! Cháu yêu anh Lâm! Chúng cháu yêu nhau! Chúng cháu ch cư i mình nhau thôi! Bác Kim ơi! Bác Kim ơi! Xin hãy ch p thu n cho chúng cháu!... Tôi ko bi t là nên vui hay nên bu n n a ây. ng h m i i m chưa y 6h sáng mà cô y ã làm lo n c khu ph lên th . Nhưng tôi vui vì nhìn Thanh Mai khí th như v y có nghĩa là cô y ko sao c . Tôi mu n m c a g i cô y. Trong khi tôi ang c m b ng c cái ch t c a thì nhìn th y m tôi ch y ra. Ko c! Bà s gi t cô y m t! Nhưng tôi ko th . Tôi v n còn r t m t. Tôi ko s c y n i cái ch t c a s . Tôi c g ng bư c th t nhanh xu ng nhà. - Cô nh làm lo n ây sao? - M tôi quát l n! - Cháu xin l i! – Thanh Mai co rúm ngư i, cái môi b m l i, hai cái m t nh m ch t. C như ang ch i hình ph t t m tôi! - Cô có bi t là vì cô mà hàng xóm g i i n sang **** tôi ko? - Cháu! Cháu bi t l i r i ! – Cô y nói mà m t v n nh m ch t! - Tôi ã làm gì cô âu mà cô co rúm ngư i th kia? Thanh Mai hé hé cái m t, s s t: - Cháu s bác s ánh cháu! - Tôi ko gi ng m cô. i ánh con ngư i khác! - Bác ơi! Anh Lâm… - Nó v n b nh! T t c là vì cô ó!

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 52

Thanh Mai b t khóc khi n m tôi ph i s ng ngư i. - Huhuhu… huhu…. – Cô y khóc ngày m t to. - Tôi ã làm gì cô âu mà cô khóc h ? Cô nín ngay cho tôi. Ko hàng xóm nghe th y l i b o tôi ánh ngư i. - Bác ơi! Cháu xin bác ó! Bác cho cháu cư i anh Lâm i! – Cô y ôm ch m l y m tôi m c cho bà kéo mãi cũng nh t quy t ko ch u buông tay ra. - Tr i ơi là tr i! Trên i còn có ki u ngư i th này sao? - Bác! Bác ng ý bác nhá! - B tôi ra ã! Ôm th này tôi ngh t th m t! Thanh Mai buông ra nhanh chóng, mi ng cư i toe dù m t v n ngân ng n nư c: ng ý m nhé! -M - Ai là m cô h ? - Là m ó! - Tôi ko ph i m cô! - Nhưng là m ch ng con! - Cái con bé này! - M ơi con ói! - Cái gì? - T hôm qua t i gi con chưa ăn gì! Con ói thì cháu n i m cũng ói mà! - Cái con bé này. Sao ko ăn? T quá i! Ko bi t lo cho b n thân thì ph i bi t nghĩ ch ! úng th t là…. Còn Tôi ng ó làm gì? Vào ây tôi n u mì cho. o theo sau m tôi

n con

ng trên c u thang nhìn cái dáng nh nh n c a cô v tương lai l o

khi n tôi th y lòng ch t vui quá. Tôi kh m m cư i th y lòng y h nh phúc. Thanh Mai! Anh yêu em! M ! Con yêu m ! Con yêu hai ngư i th t nhi u!

Chương XXX: Mít ư t! Tôi leo lên giư ng gi như ko hay bi t chuy n gì và v n còn chìm trong gi c ng . úng như tôi oán, m tôi cho Thanh Mai lên phòng thăm tôi. Bàn tay m nh d c a cô y kh t lên trên má tôi r i lư t nh kh p m t. C như là cô y nh chúng l m và mu n ôm tr n chúng v y. Bàn tay cô y d ng l i trên ôi môi tôi. ôi môi khô, nh t ph ch c a m t k m y u. L i m t l n n a tôi c m nh n c cái b ng rát trên má mình b i gi t nư c m t nóng h i c a ngư i con gái tôi yêu. Thanh Mai ưa hai tay n m ch t l y bàn tay c a tôi. Cái si t như trao h t yêu thương và n i nh mong c a cô y. Tôi th y mình như c tiêm hàng v n nh ng li u
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 53

thu c tăng cư ng sinh l c. M i m t m i trong tôi u tan bi n. Tôi vùng d y, ôm choàng l y Thanh Mai trong s ng ngàng c a cô y. Cái ôm ri t như ko cho bao n i au kh và nh mong nh ng ngày qua. Cái ôm như mu n gi ch t ngư i mình yêu, không ph i xa nhau m t l n n a. Cái ôm như l p trong hai con tim ang yêu. y và ch a lành m i v t thương au nhói trong lòng và

Trong khi chúng tôi bên nhau thì ko bi t m tôi ã i âu. n t n trưa m i th y m tôi v . Nhìn th y tôi, s c m t có v t nh táo, tôi bi t bà vui l m nhưng vì có Thanh Mai nên bà t ra bình th n như ko. - Thanh Mai b a nay ăn cơm -D ? - Sao v y? - D ! Cháu… cháu… - Tôi ã nói v i bà Thanh r i! V a nghe th y m tôi nh c n m , Thanh Mai có v lo s l m. Cô y c b m ngón tay liên ây.

t c. Tôi oán ch c cô y s m tôi ã nói chuy n cô y n ây làm lo n. Th nghĩ xem ai mà có th ch p nh n c nh con mình l i i ********* òi cư i ch . Tôi kh ưa tay n m l y bàn tay cô y r i nh nhàng: - Ko sao âu! l i ăn cơm v i m và anh. M y hôm nay anh cũng nh cơm l m r i y! – Tôi kh cư i xua i nh ng lo l ng trong cô y. Thanh Mai m m cư i nhưng li c sang m tôi thì cô y v n còn gư ng g o l m. - Thôi ko ph i ng ó mà tình c m. Vào ây ph tôi m t tay n u nư ng. - B t giác tôi th y Thanh Mai run lên. Cô y kh s quay sang tôi c u cưú. Cô y thì bi t n u nư ng gì âu mà ph m tôi ch . Q a này thì tiêu th t r i. – Ơ hay, còn ng ó làm gì? - D … d cháu vào ây ! – Cô y v a i v a ngoái l i, cái m t m u máo trông n là th m h i. Tôi ch còn bi t kh cư i: “Thôi c M t ti ng i em, ng làm v hay cháy cái gì là c!” y th c ăn. M t kì tích

ng h sau, m tôi và Thanh Mai tr ra v i m t mâm

x y ra. Ko có m t cái gì v hay cháy khét. M tôi cũng ko kêu than gì c ngoài câu: - B a nay toàn tôi n u ó, ch dám nh em yêu c a anh ph l t rau v i thái c thôi ó. - Cám ơn m ! – Tôi kh cư i trong khi Thanh Mai cái m t tái l i. – Thôi ăn cơm nào. Nh cơm m n u quá! – Tôi g p lia l a th c ăn vào bát m , và bát Thanh Mai. - Tư ng mày quên bà m này r i! – Tôi cư i khì r i g p th c ăn và m t mi ng to oành. M tôi cũng b t u dùng b a. Nhưng riêng Thanh Mai cái tay v n dư i bàn, ch ng th y c m
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 54

bát ăn cơm gì c . - Sao v y? - M tôi t bát xu ng h i. âu à? – Tôi cu ng quýt. - Em m t - D ko! - V y sao ko ăn i! Hay ph i tôi m i? - D ko ! – Thanh Mai v i vã c m ũa lên, nhưng ngay t c kh c tôi và m ph i gi t mình. Tay ph i cô y m t dòng máu ch y dài xu ng c c tay. Tôi v i kéo tay cô y l i. M t v t c t sâu ho m trên ngón tay tr . - Em b t tay sao ko nói gì h ? t tay sao ko nói m t ti ng. máu ch y nhi u th kia à.

- Cái con bé này,

“Hu hu…” – Cô y b t khóc trong s ng ngàng c a c m và tôi. Nư c m t ch y ra như su i, ư t m ìa c c áo. - Con bé này, ai làm gì mà khóc như mưa th ? – Thanh Mai ưa cánh tay còn l i lên g t nư c m t, ngh n ngào: - Con… s bác m ng con… h u u, v ng v … nên b t tay au l m cũng ko dám nói! Huhu… con au l m! – Máu ch y úng là càng lúc càng nhi u. - Th ng Lâm, còn ng i y làm gì? L y bông băng l i ây. – Tôi như s c t nh ch y như bay lên phòng l y bông băng. M tôi t m ch m v t c t b ng thu c . Thanh Mai nư c m t v n ch y dài. - Con bé này th t là! au m t tí r i nó khác kh i. - Huhu… - ã b o ko khóc n a r i mà! L n t ng này tu i r i còn khóc nhè. - Bác ơi! Bác ng m ng con! Con s l m! - H ? - M tôi nhìn b d ng c a Thanh Mai ch bi t l c u. – Con gái gì mà y u u i th ? M tôi nghiêm m t. – Ko khóc n a. Gi có con r i, ko c khóc ko con nó sinh ra l i gi ng m . Ơ hay… con bé này… Chương XXXI: Tình yêu và trách nhi m. Hôm nay tôi và m s sang nhà Thanh Mai nói rõ chuy n c a chúng tôi. Hoá ra sáng ngày hôm qua, m tôi và bà Thanh ã h n g p nói chuy n v i nhau. Tôi ko bi t có phép màu gì mà gi a hai bà m khó tính có th ng i nói chuy n và ưa n k t qu là có bu i nói chuy n gi a hai bên gia ình như ngày hôm nay.

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 55

Năm con ngư i ng i trong phòng khách. Tôi và Thanh Mai là căng th ng hơn c . M tôi nhìn tôi và Thanh Mai r i b o: - Hôm qua, m và bà Thanh ã nói chuy n v i nhau. Th t s mà nói c m và bà Thanh u ko b ng lòng v i vi c làm c a hai con. Các con th t thi u suy nghĩ và quá nông n i. Các con ã ph m m t sai l m mà hai m ko th ch p nh n. Hai con ã làm cho m i ngư i quá m t m i và th t v ng. M luôn t hào v con Lâm , nhưng vì chuy n này m th t s th y bu n. - L i m như c a vào da th t tôi. Tôi bi t mình ã sai, quy t nh này c a tôi và Thanh Mai th t s ã i quá xa và ch ng th d ng l i. Có l úng là nó quá nông n i. Nhưng tôi ko th trách ai, tôi m i là k áng trách, m t th ng àn ông ã trư ng thành, ã 30 tu i u l i có th ch p nh n và ng tình v i k sách ch ng m y hay ho này c a cô ngư i yêu chưa h c h t THPT. Nhưng chúng tôi th c s yêu nhau! Ngư i ta v n nói khi ngư i ta yêu ngư i ta thư ng mù quáng mà. Và chúng tôi dám ch p nh n t t c vì tình yêu ích th c c a mình. - Gìơ có nói thêm gì thì cũng ã mu n. Chuy n ã r i. Con d i thì cái mang. – Bà Thanh th dài. - M nào cũng mu n con cái mình t t c , nhưng n u hai con ã quy t nh n v i nhau, m và bác Kim ko can thi p gì. Ch có i u, các con ph i t ch u trách nhi m l n nhau. Cu c s ng gia ình có nhi u i u ko d dàng như các con nghĩ. Nh t là gi các con s p làm cha làm m . Các con ph i bi t b o ban nhau, ph i bi t gi gìn tình c m v ch ng, cũng như cùng nhau xây p h nh phúc gia ình, nuôi d y con cái. – Bà Thanh quay sang tôi. - C u Lâm thì ko nói làm gì. C u ã có s nghi p nh t nh. Nhưng còn con Thanh Mai nhà tôi, nó thì h c hành ko t t, ngh nghi p thì chưa có. Tôi nghĩ ó là gánh n ng cho c u và cũng cho c bà Kim n a. Nhưng vì hai con ã gây h u qu quá l n, và cũng chính hai con mu n n v i nhau nên hai con ph i t ch u trách nhi m. M cũng mong hai con bi t l i l m c a mình và ph i trư ng thành hơn n a. Tôi và Thanh Mai l ng im ko nói gì c . Nh ng l i hai bà m nói chúng tôi hi u mình ph i ch u trách nhi m l n th nào. Nhưng chúng tôi cũng vui l m, vì gi t t c có nghĩa là chúng tôi s c chung s ng v i nhau. Tôi bi t g ng n ng gia ình là r t l n nhưng c s ng v i ng mình yêu thì còn gì h nh phúc hơn. Chúc cho l a ch n c a chúng tôi là ko h sai l m! Trư c khi ám cư i c t ch c, m i ngư i ã ra i u ki n cho chúng tôi ó là Thanh Mai ph i thi t t nghi p. ó cũng là i u tôi mong m i cô y. Tôi và Thanh Mai bi t nh ng ki n th c cô y có ư c th t s quá mong manh cho vi c t t nghi p. Vì v y chúng tôi l i b t u lao vào ôn luy n cho Thanh Mai. Th i gian thi ch ng còn nhi u nên cô y ph i n l c nhi u l m. Nhìn cô y g y h n b i nh ng êm th c tr ng h c bài, sáng l i v i vã n
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 56

trư ng, tôi th y lòng mình nhoi nhói. Ngư i ta v n nói s c m nh c a tình yêu l n l m! Mong r ng nó s giúp cho Thanh Mai bé b ng c a tôi s c vư t qua giai o n khó kh n này!

Chương XXXII: Cô bé Hy – Un. Thanh Mai hút c c sinh t s a chua nhìn tôi: - Anh ơi! Ch Thanh Trúc d o này bu n l m! Có l là vì chuy n ch y và ông Chan. Làm ng ý nh ? th nào cho m - Khó th t y! n b nh m t! - M ã quá au u vì chuy n c a em r i, gi thêm chuy n c a ch ch c m – Cô y th dài, hư ng ôi m t xa xăm nhìn ra c a kính. Tôi kh n m l y bàn tay cô y, m m cư i. - Em tinh ranh l m mà! Sao ko nghĩ cách giúp ch ! - Giúp ch Trúc á! – Cô y nhăn cái mũi l i gi ò ăm chiêu suy nghĩ. - m! Ph i nghĩ cách giúp ch y m i c! – Nghe cô y nói tôi hơi gi t mình. Tôi ch ùa cô y thôi ch cô y mà nghĩ cách ko khéo l i gi ng chuy n c a chúng tôi, làm bà Thanh s c thêm cú n a. Tôi gi như ã là con r trong nhà, th nên bà Thanh cũng r t hay làm cơm vào th 7 g i tôi n ăn cùng. Hôm nay cũng ko ngo i l . i làm v cái là tôi r th ng n nhà Thanh Mai luôn. Chà úng là ti p ãi con r quý có khác, m v tôi chu n b nhi u th c ăn l m! Mà hôm nay Thanh Mai th t l , m i l n là hay lăng xăng ch y ra ch y vào ch m n u ăn, ch ng ph i là giúp m n u nư ng gì âu mà c t là nhúp nháp th c ăn, th mà hôm nay trong khi th c ăn ngon r t nhi u mà ch ng th y cô y thi t tha gì, c th y th p th m, ngóng Thanh Trúc i làm v . V a th y ti ng xe máy Thanh Trúc v cô y ã lao như bay ra ón. Nh ch gái n th sao?

Ch c s p l y ch ng nên tình c m nó tràn tr ! Tôi ang ph giúp m v d n ò ăn ra thì th y Thanh Trúc và Thanh Mai vào nhưng d n theo m t a bé gái ch c t m 6, 7 tu i. Con bé có mái tóc en xoăn t nhiên, ôi m t tròn và sáng, cái môi nh xíu, m ng. Chi c váy ch m bi h ng càng tôn lên v áng yêu c a nó. - Chào bà và chú i Hy – Un. - D ! Con chào bà, con chào chú! Bà Thanh ng c nhiên: - Con ai v y Thanh Trúc?
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 57

- D con c a t ng giám c. Ông y ph i i công tác m t tu n nên g i bé Hy – Un nh con trông giùm. - V a nghe n ó tôi gi t mình. Gìơ thì tôi ã hi u t i sao hôm nay Thanh Mai ây ch c ch n có bàn tay c a tôi l i l như v y. Tôi cam oan s có m t c a bé Hy – Un c a cô y. - Hoá ra là con c a ông Chan h ? úng là gái Hàn Qu c có khác xinh quá! – Bà Thanh vui v c m tay a bé. - L i ây con, vào ăn cơm cùng bà nào. -D ! - Ngoan quá! Mà này sao con bé nói ti ng Vi t sõi th ? - Bé theo ông Chan sang Vi t Nam t năm 1 tu i mà m ! - V y à? Th Hy… - D , con tên Hy – Un ! - Con ngoan quá! Th con h c l p m y r i? Con bé xoè tay ra m:

- 1, 2.. D 2…. ! – Bà Thanh và chúng tôi b t cư i trc hành ng ng nghĩnh c a con bé! Tôi và bà Thanh m i cư i mà ko h nh n ra có hai cô nàng nhìn nhau cư i tinh quoái. Chúng tôi b t u dùng b a. Cu c nói chuy n ch xoay quanh cô bé Hy – Un áng yêu.

- Th ba Chan có hay ưa con i chơi ko? - D ít l m! – Con bé cư i toe – Nhưng cô Trúc hay ưa con i công viên nh y nhà phao l m! Con thích chơi c nhà bóng n a! – Bà Thanh nhìn Thanh Trúc, ch c bà cũng hơi ng c nhiên trc s quan tâm c a cô con gái v i con ông t ng giám c l i nhi u như v y. Thanh Trúc ch bi t kh cư i gư ng g o. - Th ch c Hy – Un quý cô Thanh Trúc l m nh ? – Thanh Mai v a lên ti ng con bé ã g t u lia l a. - D Hy - Un yêu cô Thanh Trúc l m! Ba Chan cũng yêu cô Thanh Trúc. – Bà Thanh gi t mình xít rơi ũa. – Ba con khen cô Thanh Trúc v a xinh p l i v a gi i giang. Ba b o sau này n u con ngoan và h c gi i con cũng gi ng cô Trúc! – Con bé l i cư i, n cư i m t thiên th n. Và hình như cũng có m t n cư i n trên môi bà Thanh. Chương XXXIII: i u kì di u! M t tu n ko ph i là m t con s l n nhưng cũng ko quá nh làm nên m t i u kì di u. Tôi ã nghĩ như th khi cô bé Hy – Un n nhà m v tôi. Trong su t m t tu n này, con bé v n n trư ng i h c, và sinh ho t bình thư ng cùng v i 3 m con bà Thanh. Thanh Trúc thì b n i làm, Thanh Mai thì ph i i h c, và t t nhiên vi c chăm sóc, ưa ón con bé bà
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 58

p như

Thanh ph i kiêm c . Sáng nào, bà Thanh cũng c i t p th d c v là lên phòng g i bé Hy – Un d y, nh c bé

ánh răng, r a m t, thay qu n áo, ăn sáng, r i ưa bé n trư ng. Con bé có v quý bà Thanh l m, có khi nó qu n quýt bên bà Thanh còn nhi u hơn là bên Thanh Trúc và Thanh Mai. Thanh Mai lúc nào cũng than vãn: “Nó ng trưa d y, ko th y m em âu là y như r ng nó h i su t. Nào là bà âu r i?, nào là bà i âu v y dì? Nào là bà i bao gìơ v !...” Nhưng trong su t m t tu n này, Thanh Mai cũng hay h n h khoe tôi: “có con bé m em vui h n, nhà lúc nào cũng có ti ng tr con. K sách c a em cũng tuy t quá anh nh ?!?” thì công nh n Thanh Mai c a tôi có cái u cũng khá thông mình. Cái th t s tôi ph i thua cô bé c a tôi cái kho n này. u v i m t núi các trò,

M t tu n cũng ã trôi qua. Hôm nay bà Thanh làm cơm m i c tôi và ông Chan cùng

n

ăn. Con bé Hy – Un cũng dùng b a. Tôi n t s m ph ưa m v i ra siêu th mua nh t quy t òi i theo, nó c bám ri t bà Thanh như hình v i bóng, bà i âu nó cũng i theo y. Ra n siêu th , con bé lăng xăng ch y nh y kh p nơi, g p ai nó cũng l phép chào, líu lo su t bu i. Nhìn con bé trông xinh x n, l i tây tây nên ai cũng nhìn và b t chuy n. - Ôi cháu bác ? Xinh quá! - Cháu ngo i tôi y! Ngư i Hàn Qu c ó nhá! – Tôi ko bi t bà Thanh nói ùa hay th t n a ch bi t trông bà lúc y thì vui ra m t. B a cơm v i y m i ngư i quây qu n và t t nhiên ko th thi u nhân v t chính là ông Chan. Chúng tôi trò chuy n vui v v i th tài, t món canh cua bà Thanh n u quá ngon, n vi c thi c c a Thanh Mai, hay nh ng câu chuy n thú v c a bé Hy – Un trong ây. B a cơm di n ra vô cùng thân m t và vui v , ai cũng u th y tho i mái nh ng ngày và ngon mi ng vô cùng. Ăn cơm xong m i ngư i l i quây qu n trong phòng khách ăn tráng mi ng còn bé Hy –

Un thì ra hiên ùa ngh ch v i con mèo mun con, bà Thanh m i mua v cho con bé chơi. Thanh Trúc khéo léo g t hoa qu . Bà Thanh l ng l nhìn ông Chan khi th y ánh m t mang rõ v khác thư ng c a m t ông ch v i cô nhân viên. Ánh m t dành cho ngư i mà ta yêu thì úng hơn. - Hai con yêu nhau c bao lâu r i, Thanh Trúc? – Bà Thanh v a buông câu h i c 4 ngư i
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 59

chúng tôi u ph i há h c mi ng. - D !... - Gi ng Thanh Trúc run lên rõ trong cu ng h ng. Ông Chan nhìn bà Thanh áp:

t mi ng lê xu ng bàn,

- Có l cô ã bi t m i chuy n. Cháu và Thanh Trúc yêu nhau cũng c g n 2 năm. - 2 năm? - C tôi, Thanh Mai và bà Thanh cũng u ph i ng c nhiên. Hai năm, c m t quãng th i gian như th mà Thanh Trúc có th gi kín n c m và em gái u ko hay bi t. - Con xin l i! T i con s m s ko ch p nh n chuy n tình c m này nên con m i ph i gi u m i ngư i như th . Bà Thanh th dài: - úng là cha m sinh con tr i sinh tính! Tôi ã bi t chuy n k t khi Hy – Un n ây. N u ko ph i con bé nó ngoan th thì hai anh ch m t v i tôi r i y! Trong khi Thanh Trúc và ông Chan còn chưa bi u l gì thì Thanh Mai ã nh y c ng lên: - Hoan hô m ! M th t là tuy t v i – Cô y ch y l i ôm hôn bà Thanh r i rít c như ngư i c bà Thanh ch p nh n chuy n tình c m là cô y ko b ng. - Tôi còn chưa tr t i cô ó. Tôi bi t th a là cái trò này ch ai khác ngoài cô âu y. - Eò, con ph là ngư i có công ch ! Mà ko có con sao m có c cô cháu gái ngo i Hàn Qu c yêu th kia. Su t ngày bà ơi! Thanh Mai v a d t l i, bé Hy – Un ã t ngoài ch y vào m u máo: - Bà ơi! Con mèo nó cào xư c tay con! - âu l i ây bà xem nào, con mèo hư th t, dám làm au cháu bà. Nhìn c nh hai bà cháu chúng tôi ko kh i b t cư i. Không khí gia ình vui c như êm 30 t t. Th y, i u kì di u ã x y ra và tôi h nh phúc l m khi nó c t o nên ph n l n là công c a cái u l m trò – cô nàng bé b ng c a tôi!

Chương XXXIV: êm tình yêu! Ngày mai là Thanh Mai ã i thi t t nghi p r i. C m t tu n nay chúng tôi ko g p nhau. Tôi nh cô y l m nhưng tôi ph i cho cô y có th i gian ôn luy n. Trong su t m t tu n, trc s tham mưu c a anh chàng c tôi ã quy t nh làm m t món quà t ng cô v c a tôi.

- Mai em thi r i y! Ko cho em ng còn g i em ra ây làm gì? – ang toe toét cư i khi th y cô y ra thì ngay l p t c b cô y d i cho gáo nư c, t t luôn. ng ó làm gì th ? Ko i âu à? Hay g i em ra ây ch Tôi u xìu, l c u:
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

ng m?

Page 60

- Ko! i ra ch này. - Sao m t bu n th ? R ngư i ta i mà cái m t bu n th kia à? – áng ghét th t y, trong khi tôi h n h mu n cho cô y m t i u b t nh trc khi thi thì cô y l i cau có m t mày như th . Ko bu n m i l . - M t mà bu n như th thèm i âu! - Hì! Ko! Ko! Vui r i nè! – Tôi ngay l p t c ph i ngoác cái mi ng ra cư i. Thanh Mai nhăn mũi “xí” m t cái r i toe toét khoác tay tôi. - i thôi nào anh yêu! Chúng tôi i ra khuôn viên g n nhà Thanh Mai. Gìơ ã hơn 11 gi nên khuôn viên v ng ch ng còn ai. - Em nh m m t l i. C m ti hí ó. Ăn gian là anh ph t ó. Thanh Mai nh m nghi n ôi m t, nhăn nhó: - Em nh m ch t r i. Nói n a là ngư i ta m m t bây gi ó! ng, ng nh m m t tí thôi. - M m t ra i em! – Tôi thì th m bên tai Thanh Mai. ôi m t cô y t t m ra. C m t kho ng t r ng xung quanh chúng tôi sáng b ng b i nh ng ánh n n lung linh và nh ng dây èn nh p nháy chăng thành dòng ch : “Thi t t em yêu nhé”. Tôi th y rõ ôi m t sáng ni m vui và n cư i y b t ng trên môi Thanh Mai. Chưa h t b t ng , tôi bê ra m t bình th y tinh ng y h c gi y, c trang trí vô cùng xin x n và d thương, giơ ra trc m t cô y, ôi m t tôi kh nh m ch t: - Ngư i ta nói n u g p c 1000 con h c gi y b n s có m t i u ư c. Nay trong tay tôi ang có 1000 con h c gi y, tôi cũng mu n có m t i u ư c. Nhưng tôi ko ư c cho b n thân tôi mà tôi mu n dành nó cho ngư i con gái tôi yêu. Ngư i quan tr ng nh t v i tôi lúc này. i u ư c ó là cô y s t tin thành công trong kì thi t t nghi p ngày mai. – Tôi kh m m t. Tôi nhìn rõ ánh m t tràn y yêu thương và h nh phúc mà Thanh Mai trao cho tôi. Cô y ón l y chi c bình h c gi y, ki ng chân và dư n ngư i. Nh nhàng, d u êm và ng t ngào. Cô y trao cho tôi m t n hôn cháy b ng. Nh ng cây n n như lung linh hơn, trái tim tình yêu c a chúng tôi như r c rõ hơn, p hơn. Và tình yêu trong m i chúng tôi êm nay như c ch p thêm ôi cánh. êm như huy n bí hơn và n hôn v n ang ng t ngào! - Anh g p t t c sao? 1000 con? - Th t ra… - Tôi gãi tai. - Ch c kho ng g n 100 con? - Th còn 900 còn l i? - Anh nh c u c! C u ko thì anh ch u!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

c l i nh các nàng c a c u y… và các nàng y có nh ai n a

Page 61

”B p” - Oái sao l i

m anh!

- Th mà cũng òi! Làm ngư i ta c m ng g n ch t! Hoá ra là toàn nh ngư i khác g p h ! - Nhưng anh ã c t t t c ch gi y g p 1000 con h c này ó! Em xem này – Tôi chìa ngón tay v n còn thương tích – anh c t r p c tay này! Thanh Mai c m ngón tay au c a tôi ng m nghía. - Ko ph i gi ! - Ý em là anh nói d i h ? - Uk! Hì - Dám nói anh th h ? Có ng l i ko? Anh mà b t ư c thì ch t v i anh. - Ông già, u i c em ó! – Cô y cư i, ti ng cư i trong tr o vang kh p c khuôn viên. Chương XXXV: Anh yêu em nhi u l m! Ngày th nh t. “M mua cho em con heo t. M mua cho em con heo t… í o í ò. Ngày hôm nay em vui l m C m heo trên tay em ng m… í ò í o Làm sao cho heo mau l n Làm sao cho heo mau l n í o í ò Heo ko òi ăn cơm Heo ko òi ăn cám --------------------------Heo ch c n em b trên tay u ơ Em ko thèm mua kem Em ko thèm mua bánh Em dành cho heo Em lì xì cho heo t 200 m i ngày Này heo ơi ngoan nhé í o Này heo con ơi mau l n í o …”

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 62

Nh c ch c a Thanh Mai ó. ã hơn 18 tu i u, chưa k s p l y ch ng n nơi r i mà cô y v n ch khác con nít t o nào. Hai cu c g i nh . Ko bi t là cô y ã d y chưa hay v n còn tít mít trong chăn. Hôm nay thi r i, mà tôi bi t cái t t ng nư ng l i thêm b nh l m c a cô y nên ph i g i d y s m. Hôm thi - A lô… - Gi ng y ngái ng . u tiên ko th i tr c.

- D y i em yêu! - Em v n bu n ng l m! - Ko c! D y s m chu n b i, anh n ón i ăn sáng r i ưa i thi luôn. - Cho em ng thêm m t tí thôi! Hôm qua ng mu n mà. - Thôi nào, d y i. Ko anh g i m m l i qu t cho bây gi ! - áng ghét! - u dây bên kia ã t t. Nhưng tôi bi t rõ là cô nàng c a tôi v n chưa ra kh i cái giư ng âu. Thôi thì cho vua ng nư ng ng thêm 5 phút n a v y. - D y chưa ó! - D y r i m i nghe i n tho i c ch ! - Nhưng chưa ra kh i chăn úng ko? - Mùa hè em có p chăn âu! - Tr i! Thôi d y i, n a ti ng n a anh lái xe qua ón. - i ô tô à? - ! - Ko i ô tô âu! - Sao v y. - i thi ch có ph i i âu âu. Em ko thích i ô tô i thi âu. Có i thì i xe máy thôi! Tr i t! i xe máy thì tôi bi t ki m âu ra. Nhà có m i cái ô tô thôi. Th là tôi l i ph i lái xe lao như bay n nhà c u c mư n xe. Tôi b m chuông bao lâu m i th y c u ta ra m c a. Qu n áo thì x c x ch. Cái áo l i còn m c trái n a. Ch c ch n chàng ta v a quơ v i ng qu n áo vương *** trên sàn nhà ây. - S p!... Sao sáng s m ã n nhà em th !

- Tôi ang v i. Hôm nay c u cho tôi mư n xe máy c ko. - Sao l i ph i mư n xe em? Con ô tô c a s p h ng à? - Ko! H ng thì tôi lái t i ây ki u gì. Thanh Mai ko thích i ô tô i thi. - À ra v y! R i, s p c l y con xe em i t m. - Anh ơi làm gì ngoài ó mà lâu v y? - M t cô gái tr tóc xoã ngang vai, m c trên mình m i
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 63

cái áo cánh dài tay c a c u c. - Em ra ây làm gì ch ! Vào nhà i, anh ang nói chuy n v i s p! – Cô gái i th ng vào nhà c nhìn tôi gãi tai. Tôi oán ko sai mà. ngay. C u - Thôi l y xe nhanh cho tôi r i còn vào ko em nó - S p!... i!

Thanh Mai ng i sau xe cư i nói mãi ko thôi. Ai i ng i sau xe ngươì yêu, l i s p là ch ng n a ch , mà cô y ch ôm eo gì c , hai tay h t dang r ng l i ưa lên cao. C h h i ón gió tr i! - V ôm eo ch ng i! - Ôm gì mà ôm! Ph i kiêng! - Kiêng gì? tình en b c! Ông già ! Hì… Hôm nay ko ăn bánh mì p la âu nhá! - Sao th ? - Ph i ăn xôi b nh mê tín! ! Ng c th ! - Hôm nay tôi m i phát hi n thêm, cô nàng c a tôi còn m c

Tôi công ty làm vi c mà m t c dán vào ng h , m t ng giây t ng phút. Ko bi t Thanh Mai c a tôi thi c th nào, ch tôi lo l m! Ki n th c c a cô y ko ch c, hơn n a ko bi t cô y có gây ra chuy n gì ko! Cô y là **** gây chuy n mà. Nh l i… Mà thôi, tôi tin Thanh Mai mà. Cô y ã c g ng ôn luy n r t chăm ch . Ch c ch n là cô y s thôi. - Em thi th nào? Làm c ch ? - Cũng tuỳ, văn em chém gió h t. G p ông bà nào

u óc bay b ng, trí tư ng tư ng phong t! –

phú thì ch c ko n n i, còn ông bà nào tr ng ki n th c và l i văn trau tru t thì em Cô y làm tôi au tim. Ngày th 2. - Anh ơi em au b ng! - Ch t! S p thi r i còn au b ng là sao?

- Làm sao em bi t c! Anh ph i h i cái b ng em ch ? - Th sáng ngoài xôi ra em có ăn gì ko? - Có! S a chua, m n, hình như c xoài d m n a thì ph i! – Ôí tr i c bu i cô y d y s m h c bài thì… ăn l m th th . Ko au b ng m i l ! Ngày th 3.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 64

- Thôi ch t anh ơi! Em quên máy tính nhà r i! - Thi toán mà em còn quên máy tính! Thôi i anh, anh phi nhanh v nhà! – Nói r i tôi lao xe máy phi như bay v nhà l y máy tính. Còn chưa k p th ra hơi thì: - Anh ơi! - Gì? - Th t ra… em có máy tính. Ch c m hay ch Trúc b vào giùm em r i! – Cô y r t rè rút cái máy tính t trong túi sách ra. - Hì… Ko sao! Coi như là anh t p th d c v y. Thôi mau vào i, nh thi t t y – Tôi t c n ngh n c ! Cái m t tôi cư i mà c như khóc! **** - Th nào r i em? i m thi

ch ?

- … - M t Thanh Mai bu n thui, cô y ch ng nói câu gì c . - Sao v y? Có i m thi r i mà, em c bao i m? - Em… - Cô y choàng tay ôm ch t l y c tôi r i khóc n c lên. Tôi th y tim mình th t l i, c h ng ngh n ng. Ti ng cô y khóc m i lúc m t to hơn. Tôi c g ng l y l i bình tĩnh, an i cô y. n lúc y, mình chăm ch h c hơn n a là - Thôi, ko sao! V n còn t 2 thi l i mà. T gi c thôi. ng khóc n a. – Tôi nh nhàng kéo tay cô y ra. Ko m t gi t nư c m t. ôi m t khô ro. Cái mi ng còn toe toét cư i. – Này, anh tư ng em khóc. Trư t mà cư i tươi th à? - Em có nói trư t bao gi âu! T anh suy oán y ch ! – Cô y cư i tinh quoái. - Th có nghĩa là em r i ph i ko? - M t tôi sáng trưng. - Hì… - Cô y vênh cái m t tr ng h ng lên, t “C p”. - Á! Sao anh l i c c c. - T t nhiên. Thanh Mai mà l i!

u em?

- Cho ch a cái t i dám ch c anh. Bi t anh lo th nào ko? - Hì! – Cô y l i cư i toe. - Bi t m i ch c mà! B t ch t tôi ôm ch t cô y vào lòng. Cái si t th t m nh. Cô y ng c nhiên l m. C

ng yên

ko hi u hành ng c a tôi. - Thanh Mai! V y là chúng ta s p c l y nhau r i. Anh nh em l m! Anh yêu em nhi u l m! – Mái u cô y ng sát vào b ng c tôi, ôi tay cô y ôm ch t l y tôi. - Em cũng yêu anh nhi u l m! Dư i n ng chi u, hoàng hôn buông rơi, h nư c ph ng l ng, hàng cây xanh mát, nh ng gh
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 65

á l ng im, có m t n hôn nh nhàng và ng t ngào .

Chương XXXVI: ám cư i hoàn mĩ! Cu i cùng thì ngày mà chúng tôi mong i cũng ã n. M tôi và bà Thanh h i h chu n b

cho cái ám cư i này lâu l m r i. M i th c lên danh sách, chu n b chu áo. Vì ám cư i l n này quan khác n d r t ông, l i có nhi u nhân v t có máu m t, quan s p to nên hai bà m quy t nh ph i t ch c m t ám cư i hoàn mĩ nh t. Quy t nh cu i cùng c ưa ra là m ti c ng, t t nhiên a i m ã c chúng tôi gi i thi u ó là bãi t tr ng “Kho ng L ng”. ám cư i c a chúng tôi c t ch c theo ki u Hàn Qu c. Cái này thì kh i nói vì t t nhiên có ph n c a ông Chan ây r i. Chi c c ng hoa v i r c r nh ng s c hoa mùa hè, hai bên c t c tr i dài t u c ng ra t n nơi c ng c sơn màu h ng ph n p lung linh. T m th m cha x ng tuyên b . Hai bên là nh ng hàng khách ng i tham d . Nh ng lãng hoa to và nh ng chùm bóng bay r c r s c màu. Còn có c h th ng phun nư c làm mát không khí n a. ám cư i c a chúng tôi t ch c vào mùa hè mà. M i ngư i ai cũng h h i, nóng lòng mu n xem hai cô ti u thư xinh p c a nhà bà Thanh và hai chàng r quý c a bà. Chí ít thì cũng m t ngư i là trư ng phòng c a m t t ng công ty l n, m t ngư i l i là t ng giám c công ty liên doanh v i nư c ngoài hơn n a l i là ngư i Hàn Qu c, ko tò mò m i l . À quên, ch c các b n ang b t ng , ám cư i này ko ph i ch t ch c cho riêng mình tôi và Thanh Mai âu, Thanh Trúc và ông Chan cũng cùng cư i v i chúng tôi mà. Ni m vui c nhân ôi ó! Chúng tôi t ng ôi sánh bư c bên nhau bư c trên t m th m ó ti n t i ch cha x trong ti ng nh c êm du và nh ng n cư i chúc phúc c a m i ngư i. Nhưng d n u l i là cô bé Hy – Un trong b cánh thiên th n, u i vương ni m, tay sách gi ng y cánh hoa h ng. Ti p n là c p ôi Thanh Trúc và ông Chan. Thanh Trúc p l m. Cô y m c b váy cư i ng n chưa n u g i nhưng tà sau thì dài lê thê. B này là do ông Chan ích thân t bên Hàn Qu c ó. Trông cô y thư ng ngày ã p, hôm nay trang i m cô dâu trông hi n d u và xinh p vô cùng. M i ngư i ai cũng xít xoa khen ng i. Cu i cùng là c p ôi c a chúng tôi. Thanh Mai thì khác, cô y ch n b váy cư i theo thi t k c a ngư i Vi t Nam. B váy cư i tr ng dài ch m t, c i m nh ng ho ti t ren, ng c và á p m t. Chi c váy cư i quây bó sát b ng c cô y l b vai m m tr ng m n và t m lưng m nh mai. u i d tr ng v i chi c vương ni m ính á long lanh. Trên tay còn c m bó hoa tươi xinh x n.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 66

Trông cô y p và l ng l y ch kém gì ch . Và có l s ch ng có chuy n gì x y ra, hay s úng là m t dám cư i hoàn mĩ như hai bà m mong mu n n u như ko b t cô v xinh p c a tôi i ôi cao gót 10 phân ch vì cô y th p hơn tôi… nhi u quá! Chúng tôi ang sánh bư c i bên nhau, tươi cư i v i quan khách. Trông Thanh Mai lúc ó r ng r l m, ôi m t sáng long lanh, cái mi ng nh xinh v i l p son nhũ bóng h ng tươi t n thì… B ng Thanh Mai lo ng cho ng, ko gi n i thăng b ng kéo c tôi và cô y cùng ngã xu ng, lăn kh i t m th m ra n n c xanh rì. Hoá ra chi c váy dài lê thê c ng thêm ôi cao gót “siêu cao” khi n cô y d m ph i váy và “th m ho ” x y ra. Tôi ã nghĩ như th khi t t c quan khách ph i s ng s t kinh hoàng ng b t c d y, hai bà m thì nhìn nhau kh n n, Thanh Trúc và ông Chan nhìn chúng tôi lo l ng. Nh ng ti ng cư i rúc rích ch t vang lên. Nhưng m i th c xua tan h t, hay nói cách khác là m màn cho m t i u thú v . Thanh Mai và tôi n m ch ng lên nhau. B n con m t nhìn nhau, ko hi u sao lúc ó, tôi mu n hôn lên ôi môi h ng g i c m c a cô y. M i ngư i lên, reo vui và ph n khích. Th là trên n n c xanh mát, êm ái, dư i nh ng cánh hoa h ng m n như nhung kh bay bay t ôi tay nh bé c a cô bé thiên th n tình yêu Hi – Un, trong ti ng nh c r n ràng, chúng tôi trao cho nhau m t n hôn ng t ngây và ng t ngào. “Em yêu! Gìơ ây ta th t s ã là c a nhau r i!”. N hôn thêm cháy b ng và ng t ngào hơn. Ko bi t ây có ph i là m t ám cư i hoàn mĩ như hai bà m mong mu n ko nh ? Chương XXXVII: êm tân hôn! Tôi c ngh 1 tu n cơ quan. Chúng tôi cũng nh i hư ng tu n trăng m t Nha Trang cùng hai v ch ng Thanh Trúc và ông Chan. Nhưng hai bà m c t luôn kho n này c a chúng tôi vì lí do Thanh Mai ang có thai, ko c i âu h t. K sách có em bé c a Thanh Mai v n thư ng em l i nhi u tác d ng ph ko m y mong i như th này. êm nay là êm tân hôn c a v ch ng chúng tôi. Căn phòng tân hôn chính là phòng c a tôi v im i c ã c tân trang l i. Ngoài bàn làm vi c c a tôi ra, gi có thêm c bàn trang i m c a v n a. Chăn, ga, g i, m c thay m i hoàn toàn. êm tân hôn có khác, giư ng tr i ga , n n nhà r c cánh hoa h ng, hai cái g i ng to oành c t k v i hai cái g i ôm trái tim r c. Tuy nhiên, theo i u kho n c a ngư i l n thì chúng tôi b c m làm chuy n xxx. i u tư ng ch ng là vô lý v i v ch ng m i cư i nhưng l i là có lí b i Thanh Mai c a tôi ang có thai mà. Nhưng m c k , ó là trên lý thuy t gi thôi, ch th c t nào có v y. Nên chúng tôi t t nhiên là ko th ch p hành m nh l nh c a các b c ti n b i r i! N m dài trên giư ng ch cô y t m xong. Tôi b t
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 67

u nh t i nh ng l i d n dò c a anh em

chi n h u. - Mình là àn ông, mình có th thua kém v m i m t nhưng tuy t chuy n ó! Ko c ph n nó khinh mình bi t chưa anh! - C u

i ko c thua kém trong c v vai tôi.

- Con v em su t ngày nó làu bàu chê em th l c kém, c l m anh ! Th nên anh ph i c h t s c ó! - Th ng Tu n còi d n dò tôi v i tư cách c a m t k ã n m mùi th t b i. - Ph i y! Anh c ph i phát nào ra phát y cho em! Ko c y u m m!... y, tôi nào có bi t gì âu. Ko ng ch m i chuy n tư ng ch ng như bình thư ng th thôi nhưng l i l m r c r i và khó khăn ghê. Nhưng ko sao, kĩ năng c u c và m y anh em nhân viên c p dư i v con hu truy n d y tôi nghe và kh c ghi ko b sót i u nào. Và gi ch ch i n tí n a là th hi n thôi!

V tôi ang t m. 15 phút. 20 phút. 30 phút. 1 ti ng. Tr i t, hơn 1 ti ng ng h r i mà v n chưa th y v tôi ra. Sao cô v tôi l i t m lâu th ch ! Tôi l i ph i b t d y kh i giư ng i vào phòng t m. - Em yêu làm gì trong y mà lâu v y? – Ko có ti ng tr l i. – Thanh Mai, em có trong ó ko v y? Thanh Mai, m c a ra cho anh! Thanh Mai! – Tôi l y chân á m nh m t cái vào c a. M t ti ng “U ch” t trong phát ra. – Thanh Mai em có sao ko v y? - Ko, ko … em ko sao! - V y m c a ra cho anh! – Cánh c a t t m . Cô y r t rè bư c ra. ôi m t l rõ v v a m i ng d y. – Em ng trong ó y à? – Cô y cúi g m m t. – Em sao th ? Sao l i ng trong ó? - Em s anh? - Cái gì? - Em ko bi t âu! Em ko ng v i anh âu! Em ko mu n làm gi ng ngư i l n trong êm tân hôn âu. B n b n em b o kinh l m! – Cô y v a khóc v a nói. Tr i t ây có ph i là Thanh Mai mà tôi bi t ko? Cô y yêu s m hơn c tôi, y v y mà trong chuy n này còn con nít hơn c tôi. - Thôi nín i! Thì mình là v ch ng mà! V ch ng nào ch ph i th ! Mình còn ph i s m sinh em bé n a mà! - Ko! Em ko ng v i anh âu! – Cô y b t khóc còn to hơn c lúc nãy! - Thôi thôi nín i! Ko m bi t thì ch t!... Thôi thì mình ch ng cùng thôi v y, ko làm gì c ! âu! -H ? - Anh xu ng t n m i! Nh ng cùng, n a êm anh gi trò thì sao! - Cái gì v y? Sao b t anh n m t h ?
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 68

- Anh ko n m thì em n m! - Thôi… thôi… anh… n m! y, êm tân hôn c a tôi y! Có l c i ko quên n i! m c a t t chuy n

- Thanh Mai, Lâm d y mau, sáng r i! - Ti ng m tôi g i c a. N m

ng. Thôi ch t, t i qua v ch ng tôi quên ko khoá c a phòng. Tôi và Thanh Mai nhìn nhau. Tôi v c d y, trèo nhanh lên giư ng. Nhưng kh n i, tay chân lu ng cu ng, chăn nó c qu n vào chân, tôi trèo mãi ko lên n i thành giư ng, dù Thanh Mai ang ra s c cùng kéo tôi lên. “B p”. - Hai a d y mau! - M tôi m m ch A, m t ch O trc c nh tư ng hai v ch ng ôm nhau ng dư i t, giư ng ga x c x ch, chăn r i t giư ng xu ng t! - Tr i ơi là tr i! Hai v ch ng mày ng ki u gì mà lăn c xu ng t th này!?! - Ơ m ! Chào bu i sáng! - Sáng s ng gì? D y? D n d p l i phòng ngay. Còn Thanh Mai xu ng n u ăn sáng. -D ? - Còn d gì? Con dâu v nhà ko n u m ch ng n u à? - D … ko! – Thanh Mai m u máo nhìn tôi. Ngày u tiên làm dâu c a cô y ã b t ó!

ur i

Chương XXXVIII: V ng v ! “Xo ng”. - Cái con bé này! n c m cái bát thôi mà cũng ánh v . – Tôi ang tranh th ánh m t gi c, v a nghe th y ti ng m tôi quát Thanh Mai dư i b p tôi v i b t d y như m t cái lò xo lao nhanh xu ng dư i b p. Thanh Mai hai hàng nư c m t ch y dài. Dư i sàn nhà nư c tr ng ch y lênh láng, m nh v văng t tung. – Còn ng ó mà khóc n a à? Mau d n i, cái con bé này! – Thanh Mai s hãi lu ng cu ng cúi xu ng nh t m nh v . Có l vì quá s hãi và lu ng cu ng lên cô y v a m i ch m xu ng nh t m nh v ã b c a m t v t dài. - Tr i ơi! Sao trên i l i có a h u u th này! Ch i có, hót rác có dùng làm gì? - M thôi i! – Tôi ch y l i ôm l y Thanh Mai, n m ch t ngón tay y máu c a cô y. – M i

ngày m v n n u ăn sáng mà. Gìơ cô y v a m i v m ã b t làm r i. M ph i t t cô y làm quen d n v i c nh v nhà ch ng ch ! - M tôi c ng h ng. Bà ko nói n i câu gì. Ko
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 69

ph i vì tôi nói úng quá mà vì bà ko tin n i th ng con quý c a bà nó ang m ng bà v con v nó.

b o

Cu i cùng thì m tôi cũng ch thèm n u ăn sáng và t t nhiên bãi chi n trư ng m tôi cũng ko thèm d n. Tôi và Thanh Mai l i ph i lúi húi quét d n. C m t phòng b p s c mùi tanh c a tr ng, c m t chút mùi nư c m m n a. Tôi th dài: - Th t ra là lúc nãy em sai ó! Anh nói m như th là ko úng âu. Ch c m s gi n lâu ó! - Em bi t! Gìơ ph i làm sao h anh! - Anh cũng chưa bi t. Có l trưa nay em l i ph i n u cơm y! - Anh ùa à? Tôi và Thanh Mai c hai lúi húi - Anh mua âu th ? - èn L ng ! dư i b p. Ch ng ph i là n u nư ng gì âu!

- Tr i sang th ? M nghi ó! - Yên tâm, mình c o o lên, cho nó lung tung và hơi nát là c. - Sao anh ko mua canh rau ngót hay canh rau mu ng nó m i gi ng, mua h n canh gà, h p th . - Em nghĩ ó có canh rau mu ng cho em à? - Xu t! Kh thôi ko m bi t gi ! - Bi t r i. - Sư n chua ng t cơ á? Mà sao c tôm chiên th này. - Thì m anh v n làm mà! - Nhưng ây là em n u ch ko ph i m anh! - Uí gi i, m có bi t là em n u d âu. Ch bi t là em v ng v thôi. - Hai cái này nó ko i li n v i nhau à? - Ch c là ko! Mà thôi nhanh lên…. ng, ng! - Gì th ? - Sao l i bày c trang trí làm gì? - nh ! Hì, em quên. - Oái, ng , túi nư c ch m ó. Cái này v t i, mình ph i t pha. Nhà làm gì có m y cái linh tinh trong ó. -…. Sau hơn 30 phút, cu i cùng thì chúng tôi cũng d n ra c m t mâm cơm v i các món ko

thua kém m tôi thư ng ngày: c i b p qu n th t, canh gà, sư n chua ng t, tôm chiên, salat rau xanh bao g m: rau s ng, cà chua, dưa chu t… (mua nhà hàng) và nư c ch m (t pha).
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 70

G i mãi m tôi m i ch u xu ng. M t bà nhìn cái là bi t cơn gi n chưa nguôi. - M vào ăn cơm i! Thanh Mai m t c bu i sáng làm cơm xin l i m ó! - M tôi gi t mình trư c l i gi i thi u c a tôi. - T t c là Thanh Mai làm ây sao? - Vâng, v con cũng c y ch m ! xem ã! - M tôi nói th ch tôi bi t bà b t ng l m. Ch c ch n là h t gi n r i. M tôi l y ũa g p mi ng sư n ăn th . – Cũng c! - Ph i là quá c ch ko ph i là c! M tôi th t là… Nhà hàng n i ti ng ngư i ta n u cơ mà. M tôi tính th y, mu n c m tôi khen thì ph i th t hoàn h o. Như Thanh Trúc là m t ví d . ang h n h v i vi c nâng t m cao Thanh Mai trong m t m thì hai a gi t mình b i ti ng m h i. - Th cơm âu? Ăn cơm mà ko bê n i cơm ra à? - Ch t! M i chú tâm n th c ăn mà quên khu y m t món quan tr ng nh t. Gìơ thì hai a chúng tôi ch bi t m t m u nhìn nhau. - D , t i con quên n u cơm r i! - Cái gì!?! Chương XXXIX: Ng cùng! V a nhìn th y Thanh Mai mang qu n áo vào phòng t m tôi cũng v qu n áo và lao như bay n khoác tay cô y. - Ch ng làm gì y! - T m! - Ko th y ngư i ta ang vào à? - Th y m i vào cùng mà! - Cái gì th ? – Nhìn cái v m t gi n d c a cô y sao mà yêu th ko bi t! - Hì, thì mình là v ch ng, t m chung có sao âu! - Ko c! i ra i! – Cô y ra s c l y tay y ngư i tôi. - Nhưng ch ng mu n t m cùng v ! – Tôi làm b nũng n u. - Mu n ăn m ko? Thích t m thì vào mà t m m t mình nhá! – Nói r i cô y toan bư c i! - Thôi c r i, ko t m chung n a. V t m i! - À thôi… ch ng t m i! - Ko c! T m sau r i l i ng trong ó như hôm qua ý à. V t m i! Hí h ng t trong b n t m ra, v i ý nghĩ hôm nay cô y ko tr n c tôi âu. Nhưng v a ra n giư ng ã th y cô y ng r i. Tôi trèo lên giư ng, kh ưa tay g t m y l n tóc r i c a cô y, r i nh nhàng l ơt tay trên ôi má ng h ng c a cô y. Rõ ràng là cô y c m nh n c t t c mà. R i khi bàn tay lư t n ôi môi h ng tôi cúi u hôn nh lên ó m t n hôn ph t qua
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 71

môi. ôi tay cô y kh nhúc nhích. Hì, cam oan là cô v tôi gi v ng r i. Tôi h ng gi ng. - Sao v mình hôm nay ng s m th nh ? Nhưng thôi, ng cũng có cái hay c a nó. Mình ph i t n d ng cơ h i m i c. – Nói r i tôi kh cúi u xu ng ngư i cô y gi v như mình ang gi trò. Ngay l p t c cô y vùng d y, v l y cái g i ôm ch t. - Ch ng nh gi trò gì h ? - Gi ng cô y run lên. - U tư ng v ng r i mà! Hì, v là v c a ch ng sao l i b o ch ng gi trò. V ph i th c thi nghĩa v c a ngư i v ch ! - Ko c! Ch ng mà làm gì v g i m ó! m bi t là v ch ng mình chưa h ng v i nhau bao gi à? u! – Nói r i cô y qu ng cái g i vào tôi! - Vì v , ch ng ph i u hôm nay m i c!... - Á, c u tôi v i!... - Ko ai c u c v âu! - Ch ng mà l i g n v gi t ch ng! - V còn ch y n a, ch ng mà b t c thì v cũng ch t v i ch ng!... C th hai a chúng tôi rư t u i nhau trong phòng. Nh ng ti ng ùynh u ch, la hét vang rõ kh p nhà. - Cu i cùng thì cũng tóm c v r i! - Buông v ra i!...

- V ch ng mày làm cái gì ó h ? - M tôi

y c a bư c vào. Tôi v i vã buông v ra. Nhìn

căn phòng tan hoang, v ch ng tôi l i ang gi ng co nhau trên giư ng. M tôi l i g m lên: - Chúng mày mu n ch t à? V mày ang có thai ó. - T i con có làm gì âu! - L i còn ko n a!... Thanh Mai vào ng v i m . - Cái gì v y m ? - Còn gì ây n a? Mu n ng i khi nào xong cho chúng mày ng tha h . – Thanh Mai nhìn tôi m u máo. Gì ch , i n lúc cô y xong thì ch c c i cũng ko c ng cùng nhau!

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 72

Sáng, chưa k p m m t ã b Thanh Mai ch y vào phòng ánh th c: - Anh ơi, ch t r i, m b t em i ch cùng m mua ăn, trưa làm cơm dì Hương - Thì em c i ch sao! – Tôi ngái ng ! - Ch ng v i ch con! Ngư i ta s p ch t r i ây này!

n chơi!

- Xong chưa Thanh Mai! Làm cái gì mà lâu th ? Ng trong nhà v sinh r i à? - Ti ng m tôi t dư i nhà v ng lên! - D con xong ngay ây!... Anh ơi làm th nào ây? – Tôi ng i d y, th dài m t cái. - Thì em c i ch cùng m i! - Th còn lúc trưa n u cơm? - i i, r i v anh khác tính cho. - Ơ con Thanh Mai, nhanh lên! - D con xu ng ây!... Ch ng nh

y nhá!

- R i r i… - Tôi tr l i bâng quơ r i l i ng ti p mà ko h bi t r ng s p có chuy n r i!

Chương XXXX: Cô con dâu ch ng ưa n i! V a m i th c gi c bư c xu ng dư i nhà, tôi gi t mình khi th y Thanh Mai ang kh n bê m t làn y th c ph m và rau xanh. V i ch y xu ng h cô y m t tay, tôi v i h i m : - Hôm nay có v gì mà m và Thanh Mai mua l m th th ? nh m ti c ? – Thanh Mai quay ngo t ra nhìn tôi. - Hôm nay dì Hương mày m i bay t M v ây. Hôm ám cư i mày dì ko v d c nên hôm nay tranh th th i gian bay v xem m t cháu dâu. – Tôi quay sang nhìn Thanh Mai b t g p ngay cái lư m cháy da m t c a cô y. Rõ ràng là sáng cô y ã nói v i tôi r i mà. Ch t th t, phen này tôi tiêu v i cô y r i. Trư c khi vào phòng m tôi còn d n dò – N u ngon y! – Tôi ngon vào, ng ****** x u h v i dì. Dù dì thì cũng là con dâu quý c a c h ch hi u sao m tôi ph i nói th . Cô dâu quý c a c h thì sao. Nói th ch m tôi v quê c m y l n. Tôi nghi l m, ch c m tôi chót khoe m gì v cô con dâu v i dì Hương ây! ang miên man suy nghĩ tôi gi t mình b i cái véo tím tay c a cô v . - Tính sao v i ch này ây? Em ko bi t âu! – Cô y ph ng ph u. - Anh cũng ko bi t! - Cái gì? Sao anh b o anh s nghĩ cách h ? - thì anh v n nghĩ mà nhưng ko ra! - Em ko bi t! Em ko bi t âu! T i anh ó! Hôm qua g t m nên gi em m i kh th này. Tí
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 73

n a ko n u n i thì em ch t! - M t nh ? – Tôi th dài. – Mà ko sao, hay em c th n u i, bi t âu ăn c! - N u ki u gì em ko bi t! À úng r i! – Cô y cư i tinh ranh, 30 phút sau. - Nhanh lên bà…. Kh kh thôi, k o m tôi bi t! - R i! Mà bác trong phòng th t ch ? Nh nhìn th y là tiêu ó. - Em bi t r i, vào b p nhanh lên ch . ó, cô v quý c a tôi l i gi trò tinh quoái r i ăn ngon l p nhi m v anh b nư c l c, căn b t n hư ng cái c y. Cô y g i cô b n yêu quý n i ti ng n u

n n u giùm cô y. Trong khi hai cô nàng hi hoáy dư i b p thì tôi ph i làm o v canh gác ko cho mama có d p “ t kích” vào trong b p. ang tu trai n v a ăn sang xong chưa k p u ng nư c nên hơi khát. Tôi tu ng c. ang m giác mát l nh c a dòng nư c trôi xu ng c h ng thì ti ng m tôi khi n

tôi gi t mình, ho s c s a. - Con trai bao nhiêu tu i r i mà ăn u ng ki u th h ? - M … m … - Tôi c g ng nói to Thanh Mai và cô b n c a cô y có th nghe th y. - Thanh Mai ang trong b p h ? m vào xem nó n u nư ng th nào. v con n u là c! - Ko, ko c n âu m . M c trong phòng ngh ngơi, t t c c - Thôi, m t mình nó n u sao xu . – Nói r i m tôi bư c vào b p. Tôi v i vã ch y theo. - M … m à? – Thanh Mai r i rít. Tôi o m t nhìn quanh. Trong phòng ch có m i Thanh Mai, tôi ko th y cô b n c a v âu c . Ko bi t là ã lú âu r i. - N u c ko? m giúp m t tay. - D c mà m . M c vào phòng ngh ngơi i . Con n u m t loáng là xong. - Á! Rán! - Ti ng la th t thanh t trong góc t . Cô nàng v i cái áo dính y m ng nh n v a

ch y ra v a vung tay nh y tưng tưng trong phòng b p trc con m t kinh ng c c a m tôi và 4 con m t y s hãi kiêm th t v ng c a tôi và v . Th là cô b n t t gi t ch t chúng tôi r i! Sau khi ti n b n v , Thanh Mai th t th u bư c vào nhà. M tôi ng i trên gh v i ánh m t y quy n uy và th t áng s . - Anh ch gi i l m! G t c bà già này cơ y! - Chúng con ko dám . – ôi m t s c l nh, ch ng m y thi n c m gì m tôi dành cho Thanh Mai. - Cô mà l i còn ko dám sao? Ngay t
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

u tôi ã ko ưa gì cô r i. Nhưng thôi, nghĩ là gi thì
Page 74

cô cũng là con trong nhà, tôi coi như con gái. Cô ko bi t thì b o ko bi t, l i còn bày trò g t tôi. Nghĩ tôi ghê g m quá sao? S tôi chê cô con dâu o ng, v ng v , kém k i? ó là s th t, anh ch nh gi u tôi n bao gi . nh su t ngày nh ngư i n n u hay ra quán mua v ? …Anh ch tư ng tôi ã h t gi n chuy n hôm qua r i sao? Tôi ko bi t cô hay ho, tài gi i th nào nhưng tôi th y k t ngày quen cô th ng Lâm càng ngày càng t . Tôi chưa nói n chuy n hai anh ch dám qua m t hai m già chúng tôi mà mang b u. Ch c n hôm qua, nghe bi t r i! th ng Lâm nó nói m nó b o v cho cô v yêu quý, bà hoàng c a nó là cũng Thanh Mai l ng im ko nói gì c . Tôi cũng ko th y cô y khóc như m i l n nhưng ôi m t thì bu n và ch c u t c l m. - M nói gì v y? - Tôi nói gì anh ch t hi u. Thôi, gi thì t p trung vào n u nư ng dì Hương s p n r i.

Tôi li c nhìn Thanh Mai, cô y kh n n cư i gư ng g o. Tôi b ng th y lòng mình au nhói. bên c nh cô y mà tôi cũng ch ng giúp gì c cho cô y. cô y ph i ch u nh ng l i nói n ng n c a m . Gìơ thì tôi bi t vì sao cô y ko khóc. Vì nh ng gi t nư c m t ã ch y ngư c vào lòng trong s u t c và cay ng. - Th ng Lâm, ra ngoài mua ít bia Hà N i i, nhà h t r i! Còn Thanh Mai, mang th t gà ra ch t i! -D ! - Thôi tí con v ch t cho. - Thôi kh i, có m i ch t th t gà cũng ko bi t ch t thì làm ăn gì. Thôi anh i mua bia nhanh lên. Tôi mua bia v ã th y dì Hương n. Dì tôi l y ch ng M nên M s ng cùng ch ng luôn. ám cư i tôi có i n sang m i dì nhưng vì dì tôi và ông ch ng ngư i M b n t i m t t i mũi, ko v d ám cư i c a tôi c. Thu x p xong công vi c là dì bay v ây luôn. Còn ông ch ng M c a dì thì hi m hoi l m m i cùng dì v Vi t Nam. L n này cũng v y, th y có m i dì thôi. - Dì n r i ó ? i ư ng v t v ko dì?

- M t m i lúc ng i máy bay thôi. áp xu ng sân bay Hà N i là kho ngay. úng là v Vi t Nam, v v i quê hương, bao m t m i nó tan bi n h t. - Dì mà cũng yêu quê hương ghê nh ? Yêu th sao còn ch n s ng M làm gì? - Bác th t bu n cư i. Tình yêu nó vĩ i mà. M t khi ã yêu ph i yêu h t mình ch Lâm nh ? - Cái này thì dì nó kh i nói. Nó gi i cái kho n này l m. Nh th mà tôi m i có c cô con
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 75

dâu… À gi i giang, ngoan hi n. - Khi p quá cơ. Cháu dâu ch t th t gà xong chưa? khen ghê l m. - Th t ? - Th t mà! - Thôi thôi, dì… dì

xem cháu dâu tôi th nào mà bà ch tôi

cháu nó còn vào h v nó.

- Tr i, quan tâm con dâu ghê. Phen này ch c cháu dâu tôi p ngư i p n t l m ây. V a lòng c ch tôi là hơi b c ó! – Tôi ch ng hi u n i dì tôi ang nói gì ch bi t r ng m tôi có v lúng túng l m. Tôi cá là m tôi ang gi u gi m chuy n gì ây. Th c ăn ã bày bi n c trên bàn. Ch thi u m i món th t gà n a thôi. - Thanh Mai ch t th t gà xong chưa? em lên i con. -D ! Hai phút sau ti ng “d ” Thanh Mai cũng em c ĩa th t gà lên. Dì tôi nhìn Thanh Mai cũng g t u cư i khen xinh. Nhưng khi cháu dâu v a m i t ĩa th t gà xu ng n cư i trên môi dì tôi t t l m. M tôi thì tím m t. ĩa th t gà nát tươm, nhìn ã ch bu n g p. Thanh Mai ch bi t cúi u l ng im. M i ngư i cũng ch ai nói câu gì. Tôi bu c ph i lên ti ng. - Tay v cháu hôm qua b au. Thôi ko sao, toàn ngư i nhà ý mà. Thanh Mai em ng i xu ng i. C bu i, ko khí gia ình ch ng m y vui v gì. Dì tôi nhìn Thanh Mai và liên t c ưa m t th c m c v i m tôi. Cu i b a cơm, trong lúc Thanh Mai dư i b p r a bát, trên nhà, dì tôi kh th c m c: - Sao cháu dâu khác h n nh ng gì em tư ng tư ng th . úng là xinh nhưng… - Sao dì h i nhi u th nh ? Con dâu tôi nó v ng v th thôi. Nó ko duyên dáng, gi i giang như tôi ã k v i dì c chưa? - Ơ… Sao ch l i gi n ch . - Ko gi n sao c! Dì ang cư i vào m t tôi ch gì? R ng tôi kén cá ch n canh gi l i v ph i m t a con dâu v ng v , ch ng làm n i cái gì, n ch t th t gà cũng ko xong! - M tôi v a d t l i thì dư i b p: “Xo ng” – Âm thanh Chương XXXXI: “Vì con có b u!” M t tu n ngh sau ám cư i, có th i v i nhi u ngư i ó là quãng th i gian p nh t, ý nghĩa nh t. Nhưng các b n xem y, v i tôi nó úng là m t quãng th i gian kh ng khi p.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 76

gi t ch t bao ngư i!

Nhưng v n chưa là gì v i nh ng chu i th i gian ti p theo sau này. -S p n r i kìa!

- Chúng em chào s p! - , chào m i ngư i! – Tôi nói v i gi ng ch m y gì phù h p v i không khí hân hoan chào ón c a m i ngư i trong phòng. c nói n ây quay - Nhìn s p bơ ph th kia là nghi l m ó nha! Ch c êm qua… - C u l i cùng m i ngư i cư i hô h , c như là c u ta và m i ngư i oán úng l m ko b ng. êm qua ư? M y ngày nay r i, tôi nào có c ng cùng v b a nào. À chính xác là m t tu n. Tính c hai ngày ph i ng dư i sàn nhà. Ko bi t n u b n h bi t chuy n s cư i vào mũi tôi th nào ây. - Anh Lâm! Th nào? Làm t t ch ! - Sao l i ko? Các c u khinh thư ng s p mình th à? - Th t ? Th ch nhà… khen ch ? - C phòng l i cư i r m r ! - Tr t t i! Thôi n gi làm r i, vào làm vi c i, ko cu i tháng ánh giá x p lo i tôi tr h t i m gi . - V a nói n ti n có khác ai n y u t p trung chuyên môn ngay ko c n tôi nh c n l n th hai. Nhân viên c a tôi ó, c cái gi ng tôi, nh c n ti n là làm vi c r t hi u qu . Nhưng d p yên c ám nhân viên, tôi l i th y t i cho thân mình. Ai i l y v r i, mang ph n ch ng mà ch c làm ch ng! T t c cũng ch t i cái k sách mang b u r i mà ra. r c r i n a. Và cái k sách y còn gây ra Tôi v a tr v nhà ã th y ti ng Thanh Mai và m tôi: - M , sao m l i v t h t qu n c a con th ? - Con gái l y ch ng r i sao có th m c cái th này c ch ? - Qu n t t thì sao h m ? Con thích m c vì chúng tho i mái. - Ko c! M ã mua m y cái qu n ch a cho con r i. - Qu n ch a? - Ph i! B t u t hôm nay m c i! - Gì v y ch ! Con m i chưa y hai tháng mà. B ng làm gì ã to mà ph i m c qu n ch a ch m ! - To hay ko to tôi ko c n bi t! Vì cô có ch , ph i m c qu n ch a, ko sau này nh hư ng n cháu tôi. Th thôi, ko nói nhi u n a. - Th t là b t công! – Thanh Mai hét lên. - N u s sao còn ch a s m làm gì? - D ?... – Cô y m c l m mà ko nói c gì! Tôi bư c lên t ng ngay sau khi m tôi tr v phòng. Nh nhàng ôm ch m l y v t sau lưng,
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 77

kh thơm lên má cô y. - Nh v quá! - Buông ra i ngư i ta ang t c ây! - Sao v y? – Tôi gi v như ko bi t chuy n gì. Cô y kéo tay tôi ra, xoay ngư i l i. - M quá áng l m! M v t h t qu n t t c a em. L i còn b t t gi ph i m c m t ng qu n ch a m mua n a ch ! Làm sao mà em m c c ây. Qu n ch a x u ch t i c! - Thôi mà! – Tôi kéo cô y vào lòng. - M lo cho em và cho cháu nên m i như th . Em ch u khó i. - Em m c qu n ch a âu! - V y em m c váy nhé? c ko anh ưa i mua? - Váy á? Hì, còn hơn qu n! – Cô y cư i toe. Rõ ràng cũng thích i u mà lâu nay gi v .

Th là ngay l p t c, sau khi i làm chi u v , tôi ưa Thanh Mai i ch n mua váy luôn. Lúc u cũng có ghé qua c a hàng “M và bé” nhưng kh n i ch ng có cái váy b u nào v a v i cái b ng eo thon c a v tôi c . Th là ành ph i vào shop th i trang trong siêu th mua váy bình thư ng nhưng ph i m c thoái mái và t t nhiên ko ch t b ng. Thanh Mai - v tôi úng là m c gì cũng p. Cô y th cái váy nào trông cũng xinh. Nhìn cô y trông c như m t con búp bê nhưng tinh ngh ch và nhí nh nh l m. Th váy mà cô y làm ng tác b t tôi lôi i n tho i ra ch p hình cô y. Ph i công nh n thêm cái n a là v tôi ch p hình r t ăn nh. Cái nào trông cũng xinh và d thương. Khác h n v i nh ng lúc anh á, cáu g t c a cô y. V tôi úng là p quá i! - Anh ơi, ôi cao gót này p quá! – Thanh Mai reo lên khi p vào m t chúng tôi là ôi cao gót 7 phân, trông vô cùng d thương v i hình c 3 lá l p lánh màu. - Cao th này em i n i ko? - Hì, 10 phân thì em m i s thôi ch 7 phân thì bình thư ng. Nh l n trc i d sinh nh t cùng em ko? Em m c váy i ôi 7 phân ó! - Và nh y r t p? - … - Cô y l i cư i. N cư i mà tôi r t thích m i khi nhìn ng m v mình. Có l kí c v nh ng ngày tháng chúng tôi chưa yêu nhau cũng có bi t bao nh ng i u thú v và nh ng k ni m p. Thanh Mai c n ng n c òi m c váy và i luôn ôi cao gót m i mua v nhà. Công nh n là nhìn cô y r t p khi m c váy và i cao gót. Su t c lúc t siêu th i ra bãi xe ai cũng ph i li c nhìn cô y. Trông cô y p như m t bông hoa tươi t n căng y nh a s ng và long lanh b i nh ng gi t sương mai! Chúng tôi i bên nhau như m t c p ôi hoàn h o nh t. Ko bi t có ph i là tôi ang t sư ng ko nh ? Nhưng th c s ó là nh ng gì mà tôi ã c m
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 78

nh n th y. V a bư c vào nhà, chúng tôi v i vã lên gác ngay. T i s l i b m la i mà ko bi t ư ng v ăn cơm. Gìơ ã 8 gi hơn r i mà. V a s p s a bư c lên b i ti ng m ngay sau lưng mình t lúc nào. - i âu mà gi hai a m i d n xác v ? n c a phòng chúng tôi gi t mình

- Chúng con i mua ít . - Ít à? M y túi l n th kia mà kêu ít à? - Lâu lâu chúng con cũng ph i mua s m ch m . Thôi b n con i c ngày r i, b n còn v phòng t m ây. ng l i! -D ! - Thanh Mai c i cao gót ra. -D ? - Có bi t là mình ang có ch a ko? Mang b u mà i ôi cao gót cao th kia h ? - D !... Nhưng… - Ko nói nhi u! C i ra ưa ây, khi nào xong tôi tr ! - Kìa m , m i có 2 tháng thôi mà. - Anh l i còn nói n a à? V anh ko bi t n c anh cũng th n t h ? Th y v i dép cao th mà cũng yên c…. Ơ hay, ch còn chưa c i ra à? - D ko! Con c i ngay ây ! - C m ôi dép cao gót c a Thanh Mai trong tay m tôi bình th n bư c xu ng c u thang, v a i bà v n buông thêm vài câu. - T gi ch c i dép th p thôi bi t chưa! Tôi mà th y còn i dép cao n a thì anh ch ch t v i tôi. úng là… con v i ch cái. Có l n mà ko có khôn! Thanh Mai m u máo nhìn tôi. Gìơ ây làm vi c gì cũng b m tôi vin vào: “Vì con có b u”. Xem ó, t chuy n c m v n chúng tôi, cho n chuy n m c qu n áo và gi là giày dép. Th ây âu! nhưng m i chuy n m tôi v n chưa d ng Chương XXXXII: M ch ng – Nàng dâu! - Tr i ơi! Anh ơi! M i có 1 tháng thôi mà em tăng 2 ký r i! Ôi… th này thì thành heo m p m t thôi! – Thanh Mai la oai oái khi cô y v a ng lên cái cân cân th . mà cũng công nh n d o này v tôi béo hơn trc. Nhưng tôi trông cô y v n p mà. Béo kho cũng t t ch có sao âu nh !! - Ko sao âu! Ch hơi béo m t chút thôi! - Hơi béo! Ôi ko! Em ko bi t âu! T t c là t i m
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 79

ó! Ngày nào cũng b t em ph i ăn chân

giò. Ko béo m i l . Em ng y t n c h ng r i! C Huhu ko bi t âu! Ko bi t âu!....

à này em thành con heo quay cũng nên!

Thanh Mai v a kéo gh ng i xu ng bàn ăn cơm. Nhìn quanh bàn m t lư t ko th y có món canh chân giò, trông cô y có v ang ăn m ng trong lòng. - À còn món canh chân giò dư i b p! – Cô y ang t n hư ng c m giác sung sư ng thì ngay l p t c b m tôi d p t t. - Ph i ăn h t nghe chưa! -D ? - D gì mà d ? Thôi ăn i! t bát canh chân giò trc m t Thanh Mai, m tôi dõng d c:

- M ! Con ng y t n c h ng r i! Ngày nào m cũng b t con ph i ăn món này là sao? - Ơ hay cái con bé này. Có ch a ăn canh chân giò t t ch sao! - Nhưng ng y l m! Con ăn ko nhu t n i n a âu! - Ko nhu t n i v n ph i nhu t! âu ph i ăn cho mình ch ! - Con ko ăn âu! Ngày nào m cũng ch n u m t món này, m kêu t m b . Có mà m ghét con, nên m mư n c tra t n con thì có! - Cái gì?!!!!!! Th y b a ăn trưa c a chúng tôi c m màn b ng m t ti t m c “dân ca và nh c c truy n” c a hai ngh sĩ m ch ng, nàng dâu. Và ti p theo sau b a trưa là b a t i. Có l tôi s l i c nghe hát! - Sao ch có m i rau và l c rang th m . – Nhìn mâm cơm tôi th c m c. - À, tôi n u nhi u món s l i mang ti ng tra t n v anh! - Gi ng m tôi kéo dài,

hi u

hàm ý c a bà. - Ăn th này l i d nhu t cũng nên! Hì, cám ơn m nhé! – Thanh Mai ang c tình trêu ngươi m tôi ây. Th t phi n ph c v i hai cái ngư i này. Tư ng m tôi ch gi n có b a này ai dè m tôi cho c nhà ăn “thanh - L i rau mu ng v i l c rang h m ? – Tôi nhăn nhó. - Ph i. Ăn th này v anh m i d nhu t. m” nguyên m t tu n.

- Cám ơn m nhé, vì con mà m b t c nhà ph i ch u kh cùng. – Thanh Mai cũng ko v a. Hình như d o này cô y b t u phán kháng l i m tôi thì ph i. Tr i ơi cái cá tính ngang ngư c c a cô y l i th c t nh r i! Nhưng thôi, gi tôi ko b n tâm, tôi ch b n tâm t i m y b a ăn sau này c a tôi thôi. - M ơi, ăn th này c tu n r i, thi u ch t l m. Con i làm m t, m thì cũng c n ph i c t m b , Thanh Mai l có thai. – Tôi t tê. - Mai m i món quay tr l i như trc nhé!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 80

- KO! - Tr i! Tôi v a m i d t l i thì ngay l p t c b ******** b i c m l n v yêu! úng là ch ng ai kh b ng tôi. “Trâu bò ánh nhau ru i mu i ch t”. Tôi au kh ph i gánh ch u cái thân ph n ru i mu i! V a ăn cơm xong, Thanh Mai ng d y thu d n bát ũa. R a bát ũa là ph n vi c c a cô y mà. Nhưng th t l , Thanh Mai v a d n v a ngóng m tôi. V a th y m tôi t phòng khách bư c vào, cô y v i ôm b ng. - Anh ơi! Em… em au b ng quá! Ôi em au b ng quá! Em au ch t m t! - Ơ… ơ… - Tôi n ngư i ch hi u gì c ! xem v mày làm sao! – Tôi gi t mình b i ti ng quát c a m . V i - Cái th ng kia! Ko l i vã ch y l i ngư i Thanh Mai. - Em sao th h ? Sao t dưng l i au b ng. - Em ko bi t! Ch c là cái thai nó làm sao. - H ? – Tôi tròn m t. Và ngay l p t c b cái véo nh c nh c a Thanh Mai. Ko bi t cô nàng c a tôi ang gi trò gì n a. - Con Thanh Mai kia sao ăn nói g m m th h ? Sao âu mà sao. Mang thai ai ch vài l n. au b ng

- Vâng con bi t r i! Thôi em ko sao âu. au m t tí em c ch u v y. B em ra i em còn ph i r a bát! – Nhìn b d ng cô y lúc ó trông au y u l m. bát ũa y tôi r a. - Thôi kh i. au thì lên phòng ngh ngơi i. M tôi v a nói xong, quay ra nhìn v yêu mình ang m m cư i sung sư ng. Tr i là cô v yêu quý c a tôi mu n tr n r a bát. ưa cô y lên phòng, tôi kh nói. - Em ko mu n r a b o anh 1 ti ng cũng c mà! Sao ph i bày trò làm gì? t, hoá ra

- Anh r a thì thà em i r a còn hơn! Ngư i ta âu c n anh r a h ch ’! C n m anh cơ! - Là sao v y? - M su t ngày gây chuy n v i em! Gìơ n lư t em! – Cô y cư i c chí vì v a h o ván cho m tôi “m c s ng"! Tôi ch còn nư c c u tr i, l y t cho cu c s ng tôi c êm xuôi m y ngày. Nhưng tr i ch ng th u mà t cũng ch ng thương! ang ng i xem ti vi thì ti ng v vào c t ngang. - Anh! Cái máy gi t nó b sao ý. Ko th y kh i ng gì c ! - Nó h ng r i! - Ti ng m tôi t phòng bư c ra. - Ch ch u khó gi t tay t m m t hôm! - Gi t tay ? - Ph i! Ch ko gi t c thì ó tôi gi t! - Ôi! Cám ơn m ! Hì, v y m gi t h con nhé. Con ph i lên phòng d n qua phòng anh Lâm
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 81

cái. B a b n quá! – Nó r i cô y phi th ng lên t ng b l i tôi và m há h c mi ng kinh ng c, c bi t là m tôi! Nhưng kì l thay, tôi th y m vào phòng t m, th n nhiên c m l i máy gi t và gi t bình thư ng. Tôi còn nghe rõ ti ng m l m b m” - Cái con quý s này! Nó trơ hơn mình tư ng! Mình c tư ng b t nó c b a gi t ai dè… nh tay,

Tr i t, m tôi t bao gi l i bi t bày trò th này? úng là m i th trong gia ình tôi b t u b o l n r i. Gìơ thì tôi ã hi u th nào là chuy n “m ch ng nàng dâu”!

Chương XXXXIII: Dê x m! Sáng ch nh t, ang ng ngon, b ng tôi t nh gi c khi th y Thanh Mai ang trong b d ng ngái ng , tay vác theo cái g i bư c vào phòng. - Anh ơi, m i ch s m r i! Híc, ng phòng m ch thích t o nào! – Nói r i cô y trèo lên giư ng y ngư i tôi quay lưng l i cô y. R t t nhiên, cô y ôm tôi, cái m t d a vào lưng tôi ng . lâu l m r i, cô y chưa ôm tôi. Cô y nói là thích cái t m lưng to l n c a tôi. Nó có m t cái gì ó cu n hút cô y l m. Cái u mũi cô y ch m vào lưng tôi nh n nh t, thinh thích, hơi th m nóng c a cô y ph vào lưng tôi. T t c u g n gũi, thân quen. Tôi ưa tay n m ch t l y ôi tay m m m i c a cô y trên b ng mình. M t c m giác gì ó h nh phúc n nh nhàng. Ko ch u c n a, tôi xoay lưng ôm l y cái b ng thon thon c a v . Kh t ôi môi mình lên chán v , lên m t v , xu ng mũi v và lên b môi m m khép óng. Tôi ôm si t v hơn, ôi cái c m giác h nh phúc nó ang dâng lên m i lúc m t nhi u. Tôi ưa tay kh di chuy n t t m lưng xu ng t t n th t lưng, nh nhàng, th t nh nhàng, nh nhàng nh t n m c có th , tôi lu n tay qua l p áo ng c a cô y, t t ưa tay ch m vào da th t trên t m lưng v , lan d n n phía trc ng c. Tay tôi ang t t tìm ư ng n phía trc thì ngay l p t c tôi b xô y m nh vào góc tư ng.

- Ê! Anh làm cái gì ó h ? – Cô y g t lên gi n d . - Thì… thì anh ôm em mà! - Ôm mà th à ? L i d ng lúc ngư i ta ng nh s mó h ? - Này, anh là ch ng em mà! Ch ng l ch ng ko c s v à? – Tôi cũng g t lên. - Ko! - Gì v y? - Ngư i khác th nào em ko c n bi t. Còn em thì gi chưa s n sàng. Th nên anh mà
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 82

ng

vào ngư i em, em gi t! - Em ùa y à? Em vô lý v a thôi! - K ch ! – Cô y h ch cái m t lên thách th c tôi. T c ko ch u c! - V y thì b a nay anh th xem em gi t anh th nào! – Nói r i tôi ch m t i ch cô y, ôm ch t l y v mình, thơm lên c , xu ng b vai m c cho cô y có ch ng c th nào. - Buông em ra i dê x m!... - AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tôi la lên th t thanh khi trên vai tôi xu t hi n nh ng v t răng c n tím b m. Buông v i v tôi ra, v ch ng tay áo lên, v t răng to oành c a v nhìn mà khi p. - Xí, áng i! Ko thèm ng v i anh n a! dâm dê! Xì… ì… ì… ì… - Nói r i v tôi c p g i i ra kh i phòng m c ch ng ang v a au v a t c mà ko làm c gì! Bư c xu ng nhà, tôi v a i v a ph i xoa v t răng c n c a v . Xu ng n nơi th y cô y

ang ng i v a ăn bánh quy v a coi ti vi. Hình như chính xác là ang xem ĩa. Ch ng bi t phim gì, ch bi t là c a Hàn Qu c, có v hay nên v tôi m i gián m t t p trung th kia. Tôi th mình ng i ph ch xu ng gh i di n, y th mà cô y ko thèm quay l i nhìn. Tôi b t u ưa tay xoa m nh lên ch au và c tình phát ra âm thanh. - Xít… xà… à…. au… th …. Xít….. – V y mà cô v máu l nh c a tôi cũng ko thèm quay l i xem ông ch ng yêu quý c a mình b tr ng thương th nào. T c ko ch u n i, nhưng ch l l i lên ti ng. Th là tôi ph i tr mình, i tư th ng i. Th c s tôi mu n gây s chú ý t v mình. Nhưng… vô ích! úng là cô v máu l nh! Tôi ng d y b lên c u thang. - Ko t p th d c n a h anh! - Tôi gi t mình. Cô y rõ ràng bi t tôi ang làm nh ng gì, th mà su t nãy tinh bơ như ko bi t. u th t. Tôi quay l i, ti n n trc m t cô y, v ch áo chìa ra ch au.

- Em xem i! - , chưa ch y máu à? Bi t th c n m nh thêm chút n a! - Em vũ phu v a thôi! – Tôi gào lên. - Nh m r i, ph i vũ thê m i úng! – Tôi c ng h ng. - Em là máu l nh! – Cô y nhìn tôi, cư i khúc khích. - B au l m h ? Ai b o ng vào ngư i ta ch ! Thôi l i ây ngư i ta xem nào. – Nó r i cô y kéo tôi ng i bên c nh, ưa ngón tay tr xinh x n nh nhàng xoa lên v t răng c n c a chính cô y. – au l m ko? – Tôi g t u, làm ra v áng thương. B ng môi cô y ch m lên ch au, hôn th t nh nhàng, gi ng cái cách mà tôi t ng làm khi tôi c c u làm au cô y. - Th nào d i. au chưa? – Tôi l c u! – Sao? Ngư i ta hôn th mà ko kh i à? – Cô y gi n

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 83

- Ko ko ph i! Ý anh là mu n em hôn thêm l n n a! - Th t h ? – Cô y l i cư i, n cư i th t p. C m giác h nh phúc l i tr l i dâng y trong tôi. M i gi n d i, m c và v t au tiêu tan h t t lúc nào. Tôi v i ôm ch m l y v , si t th t m nh, c m nh n rõ hơn cái h nh phúc ang trào dâng y. Cô y cũng nh nhàng ôm l y tôi thì th m: “ ông ch ng dê x m!”

Chương XXXXV: Cô v c a tôi!!! - Anh ch tình c m quá nh ? - Ti ng m tôi khi n chúng tôi gi t mình ph i v i buông nhau ra. - M … m i ch v r i y ? - Vâng! B a nay tôi i món cho c nhà. T gi ko ph i ăn rau mu ng v i l c rang n a! - Th t h m ? – Tôi b t d y kh i gh m ng quýnh. Ngay l p t c b ăn cái véo tím chân c a v . Nhưng ko sao, gi tôi ang sung sư ng. M i ngư i xem y, hơn m t tu n nay tôi ph i ăn chay r i, gi c tr l i v i nh ng b a cơm y ch t dinh dư ng tôi h nh phúc l m ch . Tôi làm vi c v t v th c n ph i ăn ch t mà! - Th t! Tôi mua c th t v làm ru c ây. Ch Thanh Mai xu ng b p ph tôi m t tay. - Làm ru c ? Ngoài ch y sao ph i làm cho m t công h m ? - Ngoài ch thì sao ngon và m b o c b ng mình t làm ch ! - Vâng! - Vâng mà còn c ng y à? Xu ng b p ph tôi. - Vâng! – Thanh Mai ng d y, nhìn theo dáng m tôi i xu ng b p cô y giơ tay, nhăn m t t ý " áng ghét". - Ch làm gì y? Ko i mau! - D âu có! Con xu ng ây. - Và trư c khi cô y r i kh i v n ko quên véo tôi thêm m t cái tím chân n a. u th t tôi có làm gì cô y âu ch ! ang coi ti vi xem tr n bóng á hay nhưng dư i b p ti ng hai m con h vang c lên ây. - Ch r a s ch c i r i em lên b p gas hơ nóng cho tôi! - Ơ sao ph i hơ nóng h m ? - Thì c i nó ư t ph i hơ nóng ch sao! - À… - Ch hơ i tôi i pha c c nư c cam. À mà ch có u ng ko tôi pha luôn! - D ko ko… Con b n hơ c i m lên nhà h i xem anh Lâm có u ng ko, ti n m pha luôn cho anh y! - R i!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 84

ang nh g i v i xu ng b p là tôi ko u ng thì m tôi ã lên t i nơi. - Anh có u ng nư c cam ko m pha? - D ko m !

M tôi v a bư c xu ng b p thì ã nghe ti ng m tôi la: - Tr i t! Ch ang làm cái gì th ? - Con ang giã th t mà m ! - Gĩa th t s ng thì giã làm gì? Sao ch ng c th ? Hơ c i là c n gì ph i hơ!

giã th t chín ch th t s ng thì

- Con… con ko bi t! - Th t ch ph i lu c i, r i mang em giã nhuy n, xong m i cho lên ch o rang vàng bi t chưa? - D ! Gìơ thì con bi t r i! Ti ng hai m con b ng dưng im b t. Ch c m i ngư i ang t p trung chuyên môn c a riêng mình. Nhưng tôi cá là ch ng c bao lâu âu mà! Có l tôi ko ch là m t ông trư ng phòng tài cao mà r t có th là m t nhà tiên tri thiên tài! “Phì” – Tôi ch c ch n là ti ng m tôi phì nư c cam t trong mi ng ra. - Ai… ai b mu i vào trong h p ư ng th này? - H p y là h p mu i mà m ! Kia m i là h p ư ng! - Ai l i b ư ng và mu i vào hai h p gi ng nhau th ? - À… thôi ch t! Hôm qua h p ng mu i b h ng con thay h p m i, ko

ý là nó gi ng

h p ư ng! - Ch … ch nh ám sát tôi úng ko? - âu có! Sao m l i i oan con th . V i l i mu i và ư ng âu có gi ng nhau, t i m ko ch u nhìn mà! -… Tôi trên nhà ch bi t th dài. Cô v c a tôi úng là càng ngày càng tinh quoái!

- Anh ơi, mình i âu chơi i! À hay n Kho ng L ng i, lâu l m r i mình chưa t i ó! - . - Ko i âu h t! - Ti ng m tôi t phòng bư c ra chen ngang. - Ch ko nhìn th y nhà c a b n quá sao? Khi nào lau s ch nhà và c a kính thì i âu thì i! - M … con ang mang b u mà! Ch ng l m l i b t bà b u lau nhà, dãn b ng au l m! - Nhà có ch i lau nhà, ko ai b t ch ph i l y gi lau mà kêu dãn b ng.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 85

- M !... - Tôi làm sao? - D ! Ko sao! M tôi v a i kh i Thanh Mai ã m u máo: - Anh xem ó! M b t công v i em! - Thôi ch u khó, ng nào thì em cũng… có b u th t âu! – Tôi thì th m vào tai cô y! - Anh! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tôi chu n khéo ko thì ăn chư ng “gi n cá chém th t” c a v m t! M t ti ng ng h sau! - Anh ơi, m lưng em v i! M t ch t i c! - v yêu, l i ây! - M t quá nh ! - M tôi s th t, toàn xu t hi n úng lúc c . - Thì m th lau h t c cái căn nhà r ng thênh thang này i! – Cô y l m b m. M tôi sách túi ch c là nh i âu.

- M i âu y ? - Ra thăm bà An v a b ngã gãy tay. - C u cho bà cũng ngã luôn i! – Thanh Mai l i l m b m. - Em nói gì th ? – Tôi kh nhăn m t t v ko ng ý. Cô y quay m t i. - Thì nói thôi ch có th t c âu mà s ! ‘O ch” – Tôi lao như bay ra c a nhà. M tôi b ngã vì b c nhà trơn quá! Và cô v tôi ôi m t ang căng tròn và cái m m há h c. Có l cô y ko tin n i là mi ng mình “thiêng” th ! Chương XXXXVI: Gi n h n! - Em còn ng y làm gì mau g i c p c u i! – Tôi quát lên gi n d . - Vâng… vâng! - Thôi kh i! - M tôi th u thào. m vào phòng là c r i! – Tôi b m bư c v i vào phòng, va m nh c vào v nhưng tôi cũng ch b n tâm, vì lúc này tôi dành t t c m i quan tâm c a mình vào m r i. M ko cho g i c p c u nên tôi m i bác sĩ b o ph i kiêng i l i ít nh t là 1 tu n. - M … con… con…
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 86

n khám cho m . M tôi b bong chân và bác sĩ

- Ch ko ph i nói n a. L n sau lau nhà, nhà ư t thì ph i l y r khô lau l i, ai May mà s tôi cao, chưa ch t ó! - Con bi t r i!

i

ư t th .

- M t tu n này thôi thì nhà ch u khó ăn cơm ngoài v y! Ch tôi b th này, con dâu thì ch bi t làm gì. Thanh Mai ko nói gì c , ch ng d y i lên phòng. - Em th y gi ã làm kh c nhà chưa? ã hơn m t tu n nay ph i ăn toàn rau mu ng v i l c rang, c b a nay m h t gi n thì em l i gây chuy n. - Em gây chuy n? Anh nói th mà nghe c à? Em c ý làm sàn nhà ư t m b ngã à? - Anh nghĩ em ko c ý nhưng m th này ch c em cũng vui l m! - Anh! – Cô y m m cư i. - Ph i ó! – Nói r i cô y b ra kh i phòng. Trên n n gi t nư c rơi! Bi t m tôi b ngã nên m v và c v ch ng Thanh Trúc cùng n h i thăm. - Bà au l m ko? Mà i ng ki u gì l i ngã ch h ? - Sàn nhà lau ư t quá, tôi bư c ra n b c thêm, trơn nên m i ngã. - Ch t! Có ph i là con Thanh Mai nó lau nhà úng ko. Cái con bé này t quá! Bà thông c m cho nó giùm tôi. Ch c nó cũng ko c ý âu! - Cái này thì tôi bi t ch . Nhưng con Thanh Mai tôi nói th t, nó o ng quá! Tôi ko bi t bà d y d Thanh Trúc khéo th sao… - Thì úng là cha m sinh con tr i sinh tính. – Bà Thanh th dài. Tôi ch bi t c a b p, cô v tôi nư c m t ang ch y dài. ng nép bên t có vài

ng h ã i m 10h hơn, ko bi t v tôi i âu mà gi này v n chưa v . Th p th m ko yên, tôi nh lao xe i tìm thì th y v ang ng bên kia ư ng. - Em ng ây làm gì? Ko v nhà ng i. – Cô y ko tr l i, d o bư c i th ng. – Em i âu y? Ko v nhà à? - Em mu n i b t p th d c. Anh v ng trc i! - Em iên à? M y gi r i còn t p th d c. Em v lo xem m có c n gì ko ch . M vì em mà ko c i l i 1 tu n y! Cô y m m cư i - v n cái m m cư i cay ng, ưa con m t hơi lên nhìn tôi. - Anh ko c n ph i ay nghi n th âu! Em bi t em sai r i. M gi này ng r i, em i b m t lúc, êm em khác trông m . – Nói r i cô y l ng l bư c ti p. Tôi ng l ng h i lâu nhìn cái dáng nh bé c a cô y i trong êm dư i ánh èn cao áp, nó l loi và cô ơn vô cùng. Bây gi ã 10 rư i, m t mình cô y i b trong gi này làm sao tôi yên tâm c.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 87

Dư i ánh èn cao áp, trên con ư ng v ng l ng v i nh ng cơn gió mùa hè th i rì rào. Hai con ngư i bư c bên nhau. Nhưng xa cách n v i v i. Hai bàn tay ch c ch c có th ch m vào nhau nhưng l i ko th . Gío th i m i lúc m t to. Dư ng như gió mùa hè ang mang cái lõi c a gió mùa ông hay sao mà trong lòng ngư i l i th y l nh th này. Nh ng l n tóc con c a v c bay bay trong cơn gió l nh. Cái dáng ngư i nh bé l ng im ko nói gì c nhoi nhói trong tim. ôi m t bu n rư i rư i, cái nhìn vào kho ng không vô nh mà sao c xoáy sâu trong lòng ta? M t ko gian ch t chóc vô hình dư ng như ang hi n h u. M t cái n m tay vư t lên cái kho ng cách xa v i và ko gian ch t chóc. Cô y nhìn tôi, l ng im ko nói gì. Gi t nư c m t gi u mãi trong lòng buông rơi. ôi m t bu n m nư c. Tôi si t m nh tay mình hơn. Kh cư i. Cơn gió mùa hè l nh giá b ng tr nên mát rư u. Cái si t m nh tay t v áp tr l i. Kh cư i. M i gi n h n tan bi n m t. Nư c m t rơi ư t nhoè n th y ôi m t sáng ni m vui. Tay n m tay chúng tôi bư c bên nhau. Ko ai cư i nhưng v n nói m t l i nhưng gió ang nói giùm chúng tôi. “ ôi khi ch c n m t cái n m tay, m i gi n h n cũng có th tiêu tan!” Chúng tôi d o bư c và tr ơc m t chúng tôi gi ã là “ ài tư ng ni m” t bao gi . ây là ng trên có th nhìn th y toàn c nh thành ph r c r , tươi nơi cao nh t c a thành ph . m i trong bình minh; lung linh, huy n o lúc v êm. - Mình lên ây nhé? – Cô y nhìn tôi kh h i. - ! - Anh cõng em i! -H ? - Sao ch ? Cõng em lên trên i! - Tr i! Cao th này b t anh cõng lên á? - Ko bi t! Bù l i lúc anh m ng m em. Ko bi t! N u ko cõng ngư i ta - Thôi mà! Hay lúc v anh cõng em! Nhá! - Ko! Cõng lên ây cơ! Cõng i! Ko bi t âu!... Th anh có cõng ko? – ang t nũng n u cô y i thái luôn. - Thôi c r i. Anh cõng! - M t ko anh? - À… phình… phư ng! - Hì, rõ ràng là anh m t mà! - V y… anh… th … nhá…
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 88

h t gi n âu!

- Ko! Tr i t, tôi cõng cô y leo lên cũng ph i hơn 70 b c thang cao chót vót r i cũng nên. Âý

th mà cô y v n ch ng ch u tha cho tôi. Bi t th t u ã ch ng dám m ng cô y làm gì. Gìơ ph i kh th này. G n n nh r i, m t quá tôi th cô y xu ng, th . - Anh… m t quá! “Ch t” – Cô y t m t n hôn lên má tôi, cư i toe. - H t m t chưa? – Tôi ko bi t ph i nói gì n a, nhưng th c s m i m t m i tiêu bi n h t. Tôi ch p l y cơ h i hôn nhanh lên môi cô y m t n hôn nh ng t ngào. - Ê, em ch thơm má anh thôi, sao anh l i hôn môi em h ? - Thì anh ph i u ng n ơc tăng l c ch sao? - Tăng l c gì? - Là n ơc b t c a em ó! – Nói r i tôi ch y v i lên nhưng b c th m cao. - Sao lúc nãy kêu m t mà gi ch y nhanh th ? – Cô y g i v i. - Thì gi có ph i cõng bao t i g o âu! - Ê, u! ng l i! Em mà b t c thì ch t v i em!....

Chương XXXXVII: Kim lòi kh i b c! M t tu n trôi qua th t yên bình. ó là i u h nh phúc vô vàn mà tôi có c. M tôi b au, còn cô v tôi thì bi t l i nên ch ng ai gây s v i ai c . Cu c s ng gia ình c th trôi nh nhàng và bình yên. M tôi gi cái chân au ã kh i h n. M i ho t ng trong gia ình v n di n ra bình thư ng. Tôi sung sư ng v i ý nghĩ ch c m i chuy n “M ch ng nàng dâu” gi ây ã t t p hơn r i. M t tu n qua v tôi chăm sóc m ch ng c mà. Ch c tình c m m ch ng con dâu cũng c c i thi n hơn nhi u. ang sung sư ng là th thì ùng m t cái, chuy n xu ng u chúng tôi. ng tr i giáng

- Thanh Mai! Th này là th nào? – M i sáng s m, ang ng ngon tôi gi t mình t nh gi c b i ti ng m tôi quát l n trong phòng. Bi t là có chuy n ch ng lành, tôi lao sang phòng m và v . y c a bư c vào, tôi th y Thanh Mai co rúm ngư i, m tôi m t tr ng tr ng, ng u vì gi n d . Và tôi bi t chuy n gì ã x y ra khi trên giư ng, loang l m t v t máu h ng. Tin sét ánh c thông báo c p t c t i gia ình bên ngo i. Chưa
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 89

y m t ti ng, t t c thành

viên ã có m t ông t i phòng khác nhà tôi: M tôi, m v , ch v , anh r v và t t nhiên ko th thi u hai nhân v t chính là tôi và Thanh Mai. Trong khi m i ngư i c ng i trên gh thì chúng tôi – hai k mang t i ph i quỳ dư i t. Và v n như m i khi, m tôi m t gi n d quát h i: - Hai a chúng bay gi i thích i!

- D …! Chúng con… - Tôi chưa k p nói h t câu thì Thanh Mai ã lên ti ng. - Chúng con ã gi chuy n có thai c k t hôn! - Cái gì? – ó là âm thanh ng c nhiên c a m i ngư i trong phòng. - V y là t u n gi hai anh ch u g t chúng tôi sao? ng ý nên m i ánh li u làm v y. - Th c s thì t t c chúng con ch mu n c hai m - Anh nói hay quá y! Hai anh ch coi hai cái bà già này là gì h ? Giáng cho chúng tôi m t òn au kêu có ch a, bu c chúng tôi ph i t c t c cho cư i. Và gi l i giáng thêm m t cú n a là m i chuy n ch là gi . Hai anh ch gi i quá! - N u m và m con ko b t anh Lâm và ch Trúc cư i nhau thì b n con ã ch ng ph i d i m i ngư i làm gì? - Ch còn nói c à? Ch thì gi i r i. Bà Thanh, tôi xin l i, nhưng nói th t tôi khó ch p nh n m t cô con dâu như th này. Tôi ko th s ng chung v i nó c. - Ý bà là gì v y bà Kim? - Ý tôi là chúng nó ph i d n ra kh i nhà tôi ngay hôm nay! - ???? Và ó, chúng tôi b u i ra kh i nhà như th y. Ko m t ti ng van lơn, Thanh Mai d n

toàn b c c a c tôi l n cô y chuy n kh i nhà như m t a con ngoan nghe l i m . V nhà v . Ko. Câu tr l i d t khoát c a c hai a. Và ko bi t có ph i là m t s trùng h p tr trêu ko n a, ngư i hàng xóm c a chúng tôi chuy n n Sài Gòn s ng cùng con và h có ý nh bán nhà. Tôi thì mu n chuy n n thuê m t căn nhà khu chung cư m i tuy hơi xa cơ quan m t chút. Nhưng cô v tôi thì nh t quy t òi mua l i căn nhà c a ngư i hàng xóm. ó là m t căn nhà hai t ng, di n tích ko r ng nhưng cũng ko quá nh , và v n là nó ngay sát nhà chúng tôi. D n ra riêng, tôi ko bi t ó l i là ni m vui c a v mình. Ngay trong ngày d n v nhà m i, Thanh Mai ã quy t nh 2 v ch ng m ti c ăn m ng v i lí do: “Ko có gì quý hơn c l p t do!” Và b n có tin ko, ó là t m băng rôn mà cô y treo ngang nhiên trư c c ng nhà. Tôi bi t ó là m t l i thách th c c a cô y v i m tôi!

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 90

- Thanh Mai, m gi n ó! - Anh ko th y m ã ko thiêng ti c khi u i chúng ta ra kh i nhà sao? - Nhưng th c tình là chúng ta sai. - Vì ã nói d i ngư i l n? - ! - Nhưng chúng ta ã úng! Vì chúng ta yêu nhau! - Nhưng… - Ko nhưng nh gì h t. Hơn n a, em th y cái băng rôn p mà. L i tuyên ngôn c a ****** ó! – Cô y cư i. – Ko có gì quý hơn c l p t do! Bi t chưa ông ch ng ng c! Chuy n b m u i ra kh i nhà tôi ko m y vui v gì. Nhưng nói th c, d n ra riêng tôi th y cũng là m t i u t t. M tôi và v có th b t i nhi u nh ng tr n chi n n y l a, hơn n a v tôi cũng c n h c cách làm m t ngư i v th t s . Gìơ là lúc cô y ph i th hi n nó. Chương XXXXVIII: Chúng tôi là 1! Ngày th nh t, sau ngày d n ra riêng.

- ây là món gì h v ? - Th t kho t u, em m i h c qua sách d y n u ăn ó? - Kho t u mà mùi khét và ng th này ư? - À… em kho hơi lâu m t chút ý mà! Và b a ó, tôi c ăn món rau lu c quá nh vì quá chín, kèm theo là món th t kho t u cháy. B a cơm k t thúc khi tôi c g ng ăn c hai bát cơm chan nư c canh ko. May m n là món cơm cô y bi t n u! Ngày th 2. - Em có bi t cái áo k hôm qua anh c m nh m c a c u

c âu ko?

- Ôi thôi ch t! Em em b vào máy gi t cùng qu n áo c a mình, nhưng… em quên em ra phơi r i! … Hôm nay là th 7, hơn tu n nay b n b u v i vi c chuy n ra nhà m i, tôi t t b t mà quên khu y m t vi c c n làm nh t v i v lúc này. Ngày mai c ngh , t i nay tôi r nh. Nhân cơ h i cô y có d p i chơi v i b n, b o n t i m i v . Tôi ch p l y cơ h i li n. - Anh ơi, có nhà ko ó? Sao ko b t èn? T i thui th này. – Thanh Mai l n mò và b t công
Page 91

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

t c i n. èn v a b t lên. Dư i sàn nhà hi n ra trư c m t v tôi là nhưng cành hoa h ng x p thành hàng n i uôi nhau. Cô y c i giày và t túi sách xu ng gh , tò mò i theo nh ng cành hoa h ng d n lên t n t ng hai, i vào phòng ng c a hai v ch ng. Cô y há h c mi ng ng c nhiên khi th y kh p phòng, trên giư ng u d i cánh hoa h ng nhung. Ngay gi a phòng là cái bàn nh v i ánh n n lung linh cùng m t chút ăn và m t chai rư u vang ã c chu n b s n. T sau lưng, cánh c a t t nh nhàng ôm l y v tôi. Cô y g g tay tôi. - Làm gì v y? óng l i. Tôi ti n t i, th t

Tôi m c k , v n ôm ch t l y b ng v . Cái b ng eo thon hi n h u sau l p áo phông m ng. Tôi ưa môi lên hôn tai v , mân mê, cô y cũng b t u thôi c a qu y. Tôi nh nhàng xu ng d n n c r i hôn lên má v . Cái mùi hương nhè nhè c a nư c hoa cùng m t chút mùi ph n trang i m kh xông lên mũi khi n tôi th y d ch u vô cùng, hôn lên má, lên c v th t nhi u. - Ê, sao hôn má em nhi u th ? – Cô y y ngư i tôi ra kh i r i ng i nhanh xu ng gh . –

Ăn anh nhá? Hì, em ói! - ! – Tôi m m cư i ng i xu ng gh i di n, rót rư t vang vào ly nh nhàng ưa cho v . – U ng m t chút vì tình yêu v nhé. – ón l y ly rư u t tay tôi, cô y kh cư i. - M t chút thôi á? ăn t i. L n u tiên ng m v ăn dư i ánh n n tôi Chúng tôi cùng u ng rư u và nhâm nhi th y v tôi trông p hơn bao gi h t. Nh ng ánh kim nh c a l p ph n trang i m trên m t v l p lánh trông cô y th t xinh p, có chút gì ó hút h n tôi. Ngó xu ng b vai thon th cùng l p ló m t chút b ng c tr ng. Lúc này, tôi th y v quy n rũ và h p h n tôi th t s . Tôi kh ng d y, b t nh c, b n nh c êm d u vô cùng mà tôi ph i phi n t n nhà c u c mư n. - V yêu, mình nh y m t i u nhé. - V a ăn xong. Ko s sóc b ng h ? - M i ăn có m t chút thôi mà. – Nói r i tôi kéo tay v ra kh i bàn ăn, nh nhàng t lên vai tôi. M t tay n m l y tay v , tay còn l i ôm l y b eo thon th c a v . C th theo i u nh c du dương, êm ái chúng tôi di chuy n th t nh nhàng. Cô y nh m m t, ôi m t lim dim, tôi kh hôn lên ó. Nh nhàng. Chúng tôi trao nhau n hôn ng t ngào và mãnh li t. Dư i ánh n n lung linh và i u nh c êm ái, chúng tôi trao nhau nhưng gì yêu thương và
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 92

trinh tr ng nh t. H nh phúc. Ng t ngào. am mê cháy b ng. Tình yêu mãnh li t. Chúng tôi g i c cho nhau, hoà là 1 và mãi mãi chúng tôi là 1!

Chương XXXXIX: Tôi ã quên! N ng s m xuyên qua khe c a ánh th c chúng tôi d y. Tôi kh m m t, nhìn sang cô v yêu bên c nh. Cô y v n còn ng say, ôi m t nh m bình yên và ôi môi h ng kh cư i. Cô y lúc nào cũng th , cũng cư i, cũng vô tư như chính con ngư i cô y v y. Tôi kh hôn lên m t cô y. Cô y b t ch t m m t sau cái hôn nh c a tôi. Nhìn th y tôi, cô y kéo t m chăn lên t n c , cư i tr m t cái. Tr i t n gi mà v n còn x u h v i ch ng!

- Mình sang nhà m i, hơn m t tu n nay mình chưa sang xem m th nào. - M ko mu n g p mình âu! - Thôi, ch c gi m cũng h t gi n r i, mình sang i! - N u mu n thì mình anh sang! - Thôi mà v yêu, làm th sao c, gi mình ã là 1 r i. – Tôi cư i ranh mãnh. Cánh c ng nhà, m v n óng im lìm. Tôi b m chuông. Mãi m i th y m tôi bư c ra nhưng ch ng th y m tôi có ý gì m c ng c . - Anh ch sang ây làm gì? Quên v l y à? - D ko, t i con mu n sang thăm m , hơn tu n r i mà m ! - Sang thăm á? Anh ch t t v i tôi ghê. Hàng xóm, nhà g n ngay nhau, bư c ra kh i c a là ã nhìn th y nhau, vi c gì ph i sang thăm h i làm gì. - M t tu n nay t i con b n quá, gi m i có th i gian r nh sang thăm m . - Cám ơn, ko dám! - Kìa m ! - Ch Thanh Mai này, ch có th y cái băng rôn ch treo ko p chút nào ko? - U sao v y m ? Con th y p mà! L i tuyên ngôn c a ****** ó m ! - Ch !... Ch ng nào anh ch chưa tháo cái băng rôn kia xu ng thì ng có vác m t sang ây làm gì. – Nói r i m tôi quay lưng b th ng vào nhà. - Anh Lâm, cái băng rôn nhà anh p th t! – Bà Tính ******** bên kia ư ng nói v ng ra bông ùa. - D , cám ơn bác ! – Cô v tôi l i còn t ra thích thú n a, vì sao ư? Vì bi t m tôi v n chưa vào h n nhà.

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 93

- Thanh Mai, anh nghĩ ã n lúc em nên tháo cái băng rôn kia xu ng c r i y. - ành v y. Ti c th t! Cái băng rôn p và ý nghĩa th ! – Cô y cư i m t cái r i quay m t vô nhà m . M tôi i v i vào trong nhà. Tr i, su t t n ãy n gi mà m tôi v n chưa vào nhà sao? Sau cái v băng rôn, nói chung là gi m i chuy n m tôi cũng ã ph n nào nguôi gi n. Chúng tôi v n thư ng sang nhà thăm m , th nh tho ng l i c ăn cơm ké m n u, tôi thoát c v nh ng b a cơm v i nh ng món ăn “ko bi t ph i g i là món gì” c a v . Thanh Mai gi cũng am ang hơn trư c r i, ng i nhà r nh ko có vi c gì thì cô y cũng bi t ngoài vi c nh y nhót, hay thi tho ng i chơi v i b n bè, tôi nói thi tho ng b i vì b n bè cô y gi ang ph i lao u vào h c v i m t núi bài t p các trư ng cao ng v i i h c, thì cô y cũng ch u khó d n d p nhà c a, và c nh ng cu n sách d y “làm v t t”. Công vi c c a tôi công ty ngày càng nhi u. Nh ng h p ng cũng tăng lên vù vù và vi c

i g p i tác cũng ngày m t nhi u, tiêu t n g n h t th i gian nhà c a tôi. Nhưng bi t làm th nào, t t c cũng vì công ty, vì công ty cũng ng nghĩa v i vì cái c n câu cơm c a tôi. Bây gi ngoài vi c ph i nuôi b n thân, tôi còn ph i nuôi v , tr chi phí chi tiêu trong gia ình, t i n nư c, ăn u ng n nh ng chi tiêu cá nhân khác, r i m i tháng tôi v n ph i g i bi u m ít ti n, m tôi ko thi u nhưng tôi nghĩ ó là nghĩa v c a mình. - A lô. - Anh ây, hôm nay anh ph i i g p i tác, em nhà ko c n ch anh âu, ăn cơm r i i ng s m nhé! - Gì v y? C tu n nay anh b em nhà m t mình r i ó. Sáng thì anh i s m, êm khuya m i v , ngư i thì lúc nào cũng n ng n c mùi rư u. G p i tác hay là chè chén h ? - Vì công vi c mà em. Thông c m giùm anh i. Thôi anh ko có nhi u th i gian âu. Anh cúp máy nhá. - Hôm nay anh mà ko v thì ng… - “Tít, tít…”. Tôi cúp máy trư c khi cô y k p nói xong. Tôi cũng mu n v nhà, bên v , ôm hôn v như ngày xưa l m ch , nhưng công vi c thì làm sao tôi b c, vì công vi c cũng là vì cô y và vì nh ng a con tương lai c a chúng tôi n a mà. Tôi làm vi c ch cũng âu i chơi, chè chén gì. M t m i và au u l m ch . Cô y là v và cô y c n hi u cho tôi! i tác l n này khá quan tr ng và chúng tôi nh t quy t ph i kí c h p ng v i h . Và tr ng trách l n này c t c lên vai tôi. Sau khi ưa i tác xem nh ng d án c chu n b kĩ lư ng v i nh ng xu t m i l và có tính kh thi cao, chúng tôi t c ni m tin r t l n cũng như s hài lòng t phía i tác. Tuy nhiên vi c kí h p ng v n chưa c di n ra. Và chúng
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 94

tôi l i ph i m i h n m t quán bar n i ti ng ng dài h n v i t ng công ty.

ti p t c v i vi c thuy t ph c h kí h p

Quán bar mà chúng tôi ch n khá n i ti ng v i cái tên “Sóng iên”. C u c c khăng ây và ch c bi t có nhi u cái hay khăng b o ch n quán bar này, có l vì c u ta sành s i ho, thì nghe tên ã b t m t r i mà. Chúng tôi ch n m t ch ng i ko quá n ào nhưng nhìn th y nh ng i u nh y mê h n, hay y hoang d i trên sàn nh y. i tác c a chúng tôi có v r t hài lòng v i nh ng ăn, rư u u ng và c nh ng màn trình di n trên sàn nh y. ang trong tâm tr ng vui sư ng vì bi t ch c vi c kí k t h p ng này s thành công thì tôi c ph i gi t mình. Trên sàn nh y, m t cô gái v i mái tóc bu c b ng quen thu c, và c u m c trên mình b váy en ng n bó sát ngư i, m ng dính. Và cô gái b c l a trong nh ng i u nh y mê d i, khiêu g i và y l ng lơ. Ti ng hò hét rú m c a lũ con trai háo s c c vang lên t ng h i. n c m y ông i tác cũng g t gù, v tay c vũ. Ko th ch u ng c thêm m t giây nào n a, tôi lao t i ch cô gái ngư i n ng n c men rư u, ôi m t d i i nhìn tôi cư i kh y: “Anh làm gì tôi th ? Thích c m tay ngư i p à?”. M c cho cô gái iên cu ng nói nh m và c thoát ra kh i vòng tay tôi, tôi b th c cô y ra xe và lái th ng v nhà. Dìu cô v say khư t vào nhà máu sôi c a tôi dâng lên cu n cu ng. Nhưng cô y v n còn s c y tôi ra kh i ngư i mình, vung tay: - Anh là ai? – Tôi chưa k p tr l i thì cô y ã cư i ha h . – A, là ông ch ng yêu quý c a tôi. Ha ha ha…. Yêu quý… yêu quý! - Thanh Mai! Thôi i! Em say r i! - Tôi say r i à? Say r i à?... … tôi say r i, tôi say thì sao? Thì sao h ? Ngày nào mà anh ch say, ngày nào mà anh ch ng chè chén, quán bar, nh u nh t. Hà hà… hà… Anh u ng c rư u thì tôi cũng u ng c…. Công ty à? anh thi t gì… cái cô v v ng v , ăn ko ng i r i,… công ty, xung quanh anh là nh ng cô nàng… chân dài t i nách… gi i giang… âu như tôi… là a ăn bám ch ng… m ch ng thì ghét… ch ng thì b m c… m t a con gái ch bi t ng i nhà ch ch ng mang tiên v nuôi… ha ha… Anh còn nh ko? Trư c khi l y c tôi… anh coi tôi là bà hoàng… bà hoàng! Gìơ thì sao? Tôi là m t con ?... À ko m t con t nh t trên i…. M t con ko giúp gì c cho ch … ngoài vi c khóc lóc, kêu than, tiêu ti n, nhõng nh o và… là c c n , b i!.... Hì hì… Anh! M t m i vì tôi l m úng ko? Nhưng… tôi… tôi cũng m t m i l m! Tôi m t, tôi s … s cô ơn, c m giác ăn bám, k b i!...

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 95

Nhìn cô v ngư i m m nhũn ngã khu xu ng giư ng, khuôn m t ư t m nư c m t, tôi th y lòng mình au nhói. Tôi ko nghĩ là v tôi l i ph i ch u nhi u d n v t và n i kh tâm n th . Tôi c tư ng ki m th t nhi u ti n thì cô y s vui. Nhưng tôi ã quên i m t s quan tâm c a mình t i v , t i nh ng suy nghĩ và n i m c c m c a cô y. Tôi ã quên m t yêu thương m i là i u quan tr ng mà v tôi c n! Chương XXXXX: “Nh nhé anh!" t i n tho i xu ng, tôi th dài m t cái. tôi quá nông n i và thi u suy nghĩ thôi. Ng i bên giư ng nhìn v v n ng say dù tr i ã g n trưa. Cô y ng , khuôn m t m t m i, ôi môi ch ng còn m m cư i như m i khi. Kh ưa tay ch m lên khuôn m t v , tôi ch mu n hôn ri t l y nó, hôn cho vơi i n i xót xa trong lòng, hôn thay cho m t l i xin l i. Cô y kh m m t, ôi m t kh nhăn l i, ưa tay m nh lên u. d u sao thì tôi cũng ch trách ai, trách b n thân

- au u quá! U sao anh l i ng i ây? Ng m v ng à? - Hì, uk. – tôi c cư i t ra như êm qua ch ng có chuy n gì x y ra c . - Tr i, ã g n 10 gi r i sao? – Cô y gi t mình khi nhìn lên chi c ng h treo tư ng. – Sao hôm nay em d y mu n th ch ! L i còn ong ong h t c u. - À, ch c t i th i ti t ó. M y hôm nay oi b c mà. - Hì, ch c v y. Ơ mà sao anh l i nhà th ? Ko i làm à? - À… hôm nay anh ư c ngh . - Th t h ? – Cô y ôm ch m l y tôi. – Anh có bi t là c tu n nay b rơi em r i ko. Ôi vui ch t i c. Ph i nhà v i em c ngày ó nhé. Tôi ưa tay ôm si t l y v , cái ôm mà ã t lâu “con qu công vi c” nó cư p m t c a tôi. Tôi ch t nh n ra, cô v c a tôi g y hơn xưa, cái ôm ko còn tho tháng qua tôi ã th c s quên m t v mình r i. - Em mu n hôm nay mình i âu chơi ko? - Mu n! Mu n ch ! Lâu l m r i anh ch ng ưa em i âu c . - v y hôm nay anh s dành c ngày cho em. Thanh Mai buông tôi ra r i ưa hai bàn tay m nh mai ôm l y khuôn m t tôi, cô y nhìn tôi m t h i lâu.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 96

ôi tay n a. Nh ng ngày

- Hôm nay anh l l m nhé! - L gì âu! Th ko thích ch ng quan tâm h ? V y thì thôi! - Âý ko ko! Hì, em thích l m! - R i cô y ưa ôi môi m m hôn lên m t tôi d u dàng như ngày nào. Có l hôm nay tôi c n òi l i nh ng gì mình ã m t b i con qu công vi c. i m u tiên chúng tôi n ó là cà phê Kho ng L ng. ã lâu l m r i k t ngày l y nhau

chúng tôi m i có th i gian t i ây. Tôi nh n ra m t i u, l p gia ình r i, qu th i gian r nh g n như ko có. Có ph i chăng vì cu c s ng gia ình y b n b và lo toan? Có l là v y! V n như m i khi, chúng tôi ch n ng i ch quen, c nh v t v n p như xưa. Thanh Mai hút

c c sinh t s a chua quen thu c r i cư i toe. - Ngon th t! – Nhìn cô y ai b o là ã có ch ng ch ? V n h n nhiên và y tr con. Nhưng tôi bi t, trong lòng cô y l i âm t n t i nh ng n i bu n và m c c m vô hình. V ơi, anh thích em cư i như th này cơ. Anh ko bi t mình có th d p t t n i bu n và m c c m trong em ko n a! Nhưng anh s c g ng. – Này, này. – Thanh Mai xua tay trư c m t tôi g i tôi v v i th c t i. – Anh ang nghĩ gì th ? - Anh ang nghĩ gi ph i ưa em i âu ti p ây! - A có r i! – Cô y ng ph t d y r i kéo tay tôi lôi i.

- Woa! Thích th t! Ch ng thích ko? - Thích. Gío ây mát th t! - C cũng m m n a! – V tôi tháo cao gót t bao gi mà tôi ko hay. Cô y tay c m cao gót, chân ki ng, nh nhàng t ng bư c i trên c . ôi chân tr n nh d m lên c m m, cái c m giác như g n thiên nhiên nh t. Dúi ôi cao gót vào tay tôi, cô y b t m t bông hoa d i, t gài lên mái tóc mình r i như m t a con nít, cô y dang tay ch y kh p bãi c r ng. Ti ng cô y la hét vui sư ng trong gió, qu n c trong n cư i và khuôn m t r ng r . ng nhìn v , tôi th y yêu v bi t bao. Tôi yêu cái b n tính tr con này trong cô y. Tr i ã t i h n, v n trên con ư ng y gió và ánh èn cao áp quen thu c, và v n như ngày xưa, tôi cõng v trên lưng, n cư i và trái tim v n p cùng nh p. Hai tay ôm c tôi, cô y cúi th p u hôn lên má tôi, cái hôn sao mà ng t ngào n v y. - Ch ng ơi! V yêu ch ng l m! - Ch ng cũng v y! - N u có m t ngày v m c sai l m ch ng có tha th cho v ko! - Sao t dưng l i h i v y? - Hì, ch là n u thôi mà! - Th n u ch ng?
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 97

- V s gi t! - Sao v u th ? - Ch ng ch c là c a riêng v thôi bi t chưa! - V cũng v y ó! - ! Hai a b ng l ng im i trong gió. Chúng tôi là c a riêng nhau, nh t v mình và tôi s ko m t cô y âu! - Thanh Mai này! ng bu n nhá! -D ? nh là th r i. Tôi yêu

- Anh ko bao gi b rơi em âu! Ko bao gi em còn ph i s s cô ơn n a. V i anh em b i bi t chưa! – Cái si t r t quan tr ng. Thi u em anh ko th s ng c! Em ko ph i là ch t t ôi tay m m c a cô y, và trong gió l i vang lên l i thì th m: “Nh nhé anh!”

Chương XXXXXI: Ngư i b n m i! - Anh! Em ã ăng kí h c l p d y n u ăn c a khách s n Phương ông r i! - H c n u ăn? - ! Em mu n ki m vi c làm! - Anh ko hi u! - Hì, sau khoá h c 3 tháng, n u h c t t h s nh n mình vào làm luôn. M i khoá có 3 su t ó! Em s c g ng! - Li u c ko? Anh th y… - Em ko có kh năng ch gì? Ko c khinh thư ng em nghe! Em s c g ng! N u ko c thì cũng ko sao, nhà nhàn r i, anh i làm su t, em i h c ch bu n, v i l i v còn n u cơm ngon cho anh n a ch ! - ! Gìơ thì anh th y c r i ó! - Hì, nhưng anh ph i cho em óng ti n h c. Hơi m c m t tí ó. - Ch c n em thích và chuyên tâm h c là c! - Em h a! Hì hì… Th là cô v tôi cu i cùng cũng tìm ư c ni m vui cho mình. Cô y h c hăng say l m. Dù nh ng ngày u qu là gian nan v i cô y. - Anh ơi! – Cô y ph ng ph u sau ngày u tiên i h c. – Em ph i n ti n vì ánh v hai cái bát và m t cái ĩa. – Cái này tôi bi t mà, ánh v là s trư ng c a cô y.

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 98

Ngày th hai, ko khá hơn là m y, nhưng cô y l i có ni m vui khác. - Hôm nay em ko làm v cái gì, nhưng l i b dao c a vào tay. – Cô y chia ngón tay b băng tư ng, hơi nhìn th y v t máu r . - Tr i, c t vào tay có sâu ko? - Cũng sâu! Nhưng ko sao! - L i còn ko sao! - Hì, nh ó mà em quen c m t ngư i b n. - B n à v y thì t t. Cô y băng tay giùm em à? - , nhưng ko ph i là cô mà là anh! V tôi ã b t u quen d n v i công vi c h c n u ăn. Cô y h c cũng r t nhanh. B n tính cô y thông minh mà. Th hi n qua m y món cô y h c em v n u m i tôi ăn th . Tuy kĩ thu t v n còn kém xa nhưng nh ng món cô y n u cũng có v và c trưng riêng c a món. Gìơ cô y ã có thêm m t ngư i b n, anh ta tên là Huy, hơn cô y có 4 tu i thôi, nghe cô y k có v anh chàng cũng p trai, thì cũng tr hơn tôi nhi u n a. Tuy v y tôi v n vui vì cô y có thêm b n cũng t t, anh chàng cũng có v t t b ng và m t i u n a là anh ta bi t Thanh Mai ã có ch ng r i. Th là coi như d p t t m t n a hy v ng n u như anh chàng có ý mu n cưa c m cô nàng c a tôi. - Ch ng ơi! – N m ôm tôi trên giư ng, cô y kh th th . – Anh Huy m i em mai i cùng anh y n d khai trương khách s n m i c a nhà anh y. - B n bè thì n chúc m ng cũng c! - Anh ko ghen à? - Ghen gì? Tr khi em mà có ý v i anh ta. Bi t chưa. - Hì, bi t r i! C a riêng m i ch ng thôi! Sáng s m ã th y v mình d y chu n b . - M y gi i mà d y s m th em? - Anh Huy b o 7gi ã qua ón r i. ý là nhãn hi u gì nhưng có

úng 7gi , chi c ô tô màu tr ng m i cóng, mà tôi cũng ch ng

v hơn h n con SANTAFEB màu en c a tôi, ã trư c c a nhà. Thanh Mai ch y ra m c a và m i c u ta vào nhà. Tôi ph i công nh n là th ng nhóc quá p trai và l ch thi p. V a nhìn th y tôi, c u ta li n n n cư i chào. C u ta có n cư i ph i nói là hút h n ngư i i di n. ó là m t n cư i vô cùng thân thi n và c c duyên. T trư c n gi tôi v n luôn t tin v v b ngoài c a mình, gi l i có c m giác là mình ã già.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

em so v i th ng nhóc thì úng là tôi thua xa. T dưng tôi

Page 99

Chào h i tôi xong, Huy xin phép ưa Thanh Mai i. V tôi m c chi c váy hai dây in hoa, i ôi cao gót xanh nh nhàng. Trông cô y th t xinh p và duyên dáng. Nhìn dáng hai ngư i h i ra c ng, b t ch t tôi có c m giác, h là m t ôi r t mình! Chương XXXXXII: K ph n b i! T n hơn 7 gi t i anh chàng Huy m i ưa Thanh Mai c a tôi v . Sau vài câu h i xã giao, c u ta chào t m bi t v ch ng tôi và lái xe ra v . V a vào n nhà, Thanh Mai ã h n h khoe tôi: - Hôm nay i d l khai trương vui th t anh . Công nh n là nhà anh Huy xây khách s n p. Ki n trúc l m t l m. – Cô y b t ch t nhìn tôi ch m ch m. – Và cái anh chàng Huy này cũng c nhi u các cô nàng thích l m y! B t t i em, b a nay có cô gái hi u l m, c nghĩ em là ngư i yêu Huy nên c tình rư u vào ngư i em. u th t ch ng nh ! Hì, cô y âu bi t c Hà Thanh Mai ch là c a m i Hoàng Thiên Lâm thôi! – ôi m t tinh ngh ch cô y nhìn tôi. Kh m m cư i và th y lòng m áp, tôi ưa tay kéo cô y vào lòng. - T t nhiên r i, em mà léng phéng v i c u Huy là anh ko bao gi tha th y ngư i tôi ra, giơ bàn tay lên ngang tai. âu ó! – Cô y p! Ôi ko th th c! Tôi rùng

- Tôi, Hà Thanh Mai xin h a gi a tôi và anh Vương Gia Huy ko có m i quan h gì khác ngoài tình b n! Xin th ! Xin th ! – Và vang kh p ngôi nhà nh c a chúng tôi là ti ng cư i khanh khách c a cô v yêu. V à, anh s nh mãi và luôn tin tư ng l i h a này c a em! Th i gian c th trôi, cu c s ng gia ình c a chúng tôi tư ng ch ng như êm m trôi qua v i nh ng b a cơm gia ình m cúng và ngon mi ng. V tôi gi m ang và x ng v i cái tên “v hi n” l m. M i th êm p là th , nhưng cu c s ng luôn y nh ng sóng gió mà ta ko lư ng h t. Công vi c công ty d o này có quá nhi u áp l c. Tay Cư ng t ngày m i lên ch c luôn tìm

m i các “ ì” tôi. Cũng ph i, ngày trư c h n ch ng ưa gì tôi, b i h n i du h c t n bên Mĩ v mà v n luôn b ánh giá là trình sau tôi, gi h n c lên ch c, tôi dư i quy n h n nên h n b t u “mư n vi c công tr thù riêng”. Hôm nay tôi l i v a b t hoà v i tay Cư ng. Càng ngày h n ta càng quá áng, mà cái tính cách c a tôi ko tài nào ch u khu t ph c hay cung ph ng h n. N u ngày trư c ko vì chuy n
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 100

ó thì ko bao gi h n cơ h i l n áp hay ch ng bu n nh c l i.

ng ư c t i tôi. Nhưng thôi chuy n ã qua tôi

V av n nhà, tôi ã th y ti ng m tôi và Thanh Mai m m. - Có chuy n gì mà hai ngư i to ti ng v y? – Tôi qu ng cái c p da xu ng nhà, g t l n. - Lâm! Con b giáng ch c sao ko nói cho m h ? M v n c inh ninh con v n là Trư ng phòng, n u như hôm nay ko tình c g p cô Hư ng cùng cơ quan v i con. - Anh Lâm! Có úng là anh b giáng ch c ko? Sao anh ko nói gì v i em ch ! T i sao? - Cô còn nói ư c à? Là vì cô, vì cái lo i con gái l ng lơ, ch ng con r i mà v n còn vào quán bar nh y nhót. - M !... Anh Lâm, anh nghe m anh nói em th y! - Hai ngư i thôi i! M , m v i, con mu n c yên tĩnh. M tôi ra v . Tôi bư c lên phòng. Tôi mu n c ngh ngơi vì gi tôi quá m t m i r i. - Anh Lâm! Anh nói rõ i! Có ph i vì em mà anh b giáng ch c ko? Sao anh ko nói gì v i em h ? Sao anh l i gi u gi m? Anh có bi t là m ã sang nhà m ng **** em th nào ko? - Em thôi i! Em có bi t là anh m t m i l m r i ko? - V y anh nghĩ ch mình anh m t m i thôi à? - V y thì em mu n anh ph i nói gì? - Nói rõ m i chuy n em nghe. - c, nói rõ ch gì. Vì sao anh b giáng ch c h ? - Vâng! Anh nói i! - Vì cái tính ngông cu ng và nông n i khi ko th ch u ng c c nh v mình như m t con gái i m trên sàn mà kéo v b m c cái h p ng quan tr ng c a công ty. Th ó! - Anh nói gì cơ! Gái i m? -… - Anh… hoá ra anh cũng gi ng m anh. - Cô câm m m i! - Tôi ko câm ó! “B p”. Tôi ko hi u sao lúc ó mình l i làm như v y. Chưa bao gi tôi ánh v , chưa bao gi tôi làm au n thân xác cô y, v y mà gi ây, tôi v a làm cái vi c tr i ánh, cái vi c mà tôi ph i ân h n su t i. ôi m t v s ng s nhìn tôi, khuôn m t in rõ v t tay, rát . Gi t nư c m t nóng b ng rơi dài. B t ng v tôi ôm m t ch y ra kh i nhà. Bóng ngư i ph n khu t d n trong bóng chi u ch p cho ng t i. ã hơn 10 gi r i mà v tôi v n chưa v . Ru t gan tôi nóng như l a
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 101

u là

áng ghét! X u xa!

t. Ko bi t có i u gì

x y ra v i v i tôi ko n a. Cái SANTAFEB i tìm v . - A lô… anh… Lâm à?

u tôi như mu n n tung. Tôi lao ra kh i nhà, lái con

- C u l i say rư u r i à? Tôi ang b n, ko có th i gi âu! - Anh… b n gì?... Ko mau n… khách s n… mà b t… v v … Em nhìn… th y… ch y ang… cùng… th ng nhãi nào… vào… âu? Alo… alo…. – C u c say m m và ch ng k p nói cho - Alô… alô… V anh ang tôi bi t gi cô v tôi ang trong cái khách s n áng ch t nào. Tôi iên cu ng lái xe, lao vào kh p các khách s n trong thành ph nhưng u b t l c. Tôi tr v nhà khi ã 12 gi êm. V a m khoá c a, tôi th y bóng v ng ngay sau mình, ngã khu xu ng t. Tôi v i vã b v vào nhà, ngư i cô y m m nhũn, n ng n c mùi rư u. Nhưng cái tôi quan tâm hơn c là cái áo cô y m c x c x ch, t cúc, áo trong cũng b tu t quai, tr sâu l b ng c tr ng, ph ng phao. Mím ch t môi, c kìm cơn gi n d , tôi b cô y vào phòng, l y khăn ư t chư m chán và p chăn cho v ng . Gìơ ây ch còn mình tôi v i n i au n t t cùng. Tôi lôi chai rư u Pháp ra và b t u g p nh m n i au. V i ý nghĩ b ph n b i c xâm chi m l y u tôi, tôi u ng c n c chai rư u Pháp hoà trong v m n và tr v phòng ng . Có nh ng vi c x y ra mà ta ch ng h hay bi t. Có nh ng i u ôi khi ta ph i suy xét kĩ n u ko s ph i ân h n c i!

Chương XXXXXIII: Cái thai l m l ! Dù cái u au nh c và ch ng nh n i êm qua sau khi u ng rư u th nào, tôi vơ v i ng

qu n áo trên sàn, g i i n và h n g p c u c. -C u c, hôm qua c u th y v anh âu? - Hôm qua? Gìơ thì làm sao em nh n i! Mà v anh i âu à? - Cái th ng ch t ti t này! V y hôm qua c u ng khách s n nào? - Hoa H ng! Mà sao anh? - Ch ng thèm b n tâm m x a n câu h i ng ng n c a c u tôi lái xe n th ng khách s n Hoa H ng. - Tôi có th giúp gì c anh? - Làm phi n cô cho tôi h i, hôm qua cô có th y cô gái này
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 102

c

n thuê phòng khách s n ko? –

Tôi gi ví l y t m nh c a v ra cho cô ti p tân khách s n. - Xin l i, nhưng… - Tôi c n xác minh m t vi c r t quan tr ng. Cô làm ơn giúp tôi i! - Tôi bi t! Nhưng th c s là tôi ko nh cho l m. - Cô hãy nhìn kĩ nh giùm tôi c ko? – Cô nhân viên nhìn nh m t h i lâu nhưng v n l c u. - nh gì v y ch ? - M t cô nhân viên tr khác v a i ra h n h h i. - Này em, hôm qua th y cô gái này thuê phòng không? – Cô nhân viên tr v a c m nh lên nhìn ã hét toáng lên: - Ch quên à? Chính là cô gái i cùng anh chàng p trai hôm qua thây. Nhưng mà trông cô y hôm qua say khư t cơ. - À úng úng r i. – Cô nhân viên quay sang tôi qu quy t. – Cô y và anh chàng tên… tôi gi s là bi t ngay… ây r i. Anh Vương Gia Huy. – Tôi ng ngư i. Cái c m giác như m i th ãs p trư c m t tôi. V y là nh ng i u tôi nghĩ ko sai.

Tôi tr v nhà nhìn th y v tôi ng i thu lu trên gh . - Thanh Mai! Nói cho tôi bi t hôm qua cô ng v i th ng nhãi ó ph i ko? – Thanh Mai ưa ôi m t m t m i ngơ ngác nhìn tôi, nhìn xu ng thân th mình, cô y l ng im m t h i lâu, nư c m t kh ch y dài. – Hãy nói v i anh là ko i Thanh Mai! Em ko ng v i th ng Huy ó, nói i! – Tôi gi t m nh vai v mình. - Em… em ko bi t! – Cô y nói trong ti ng n c ngh n ngào. – Em… ko… nh … gì… c ! Tôi tr v phòng. Tôi c n ngh ngơi. Tôi m t m i quá r i! M t g n 1 tu n tôi m i i u tra rõ c Huy.C u ta là con trai m t c a ông Vương Gia B o n i ti ng trong gi i nhà t và kinh doanh khách s n. Có l b n cũng gi ng như tôi tò mò ko hi u m t c u công t con nhà gi u như th , tương lai sau này s k t ng s nghi p c a cha, v y mà l i i h c n u ăn làm gì. Nhưng n c tôi cũng ph i b t ng khi bi t c r ng, t nh c u ta ã có ni m am mê là n u ăn, nhưng gia ình ko ng h , vì v y c u ta tham gia l p h c d y n u ăn này ch vì m t ni m yêu thích hay m t thú vui riêng c a b n thân. Nhưng r i, tôi chưa k p tìm g p c u ta thì hay tin c u ta ã bay sang Mĩ du h c ngay sau êm ng cùng v i v tôi. M t th ng n m t. Tôi ch mu n gi t ch t h n. ó, c u ta t t p th ngư i mà v tôi luôn tin tư ng và tin tư ng n trao c thân mình cho h n n a. Tôi tr l i v i công vi c công ty. Lúc nào cũng bù y,

u c . Tính ra cũng g n tháng nay tôi

ph i lôi vi c công ty v nhà làm, ch ng có th i gian bên v . Tôi l i nh c n v r i. B c mình th t. Mà gi nh l i, có l t ngày l y cô y n gi , th i gian tôi dành cho v ít quá.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 103

Có ph i chăng, c u Huy là ni m an i c a cô y. Ôi ko, cái th ng s khanh n m t ó, tôi th là n u g p c h n tôi s băm v m h n ra, k c tôi có ph i i tù chăng n a. ã hai tu n nay k t ngày x y ra chuy n gi a v tôi và h n tôi ã th là s gi t ch t h n r i. M c dù v y nhưng trong lòng tôi v n luôn nhen nhói m t ni m tin tư ng nơi ngư i v . Tôi luôn an i và ch n tĩnh mình: V ko bao gi ph n b i tôi, ch c có m t s hi u l m gì y. Ho c có th tên Huy ã l i d ng lúc v tôi say mà gi trò, nhưng v tôi m nh m l m, nh t quy t s ch ng c . úng r i, có như v y nên v tôi m i ch y c v nhà ch . Và c th tôi t an i mình chuy n kia d n i vào sâu l ng. Tôi ko mu n nghĩ n chuy n ó n a. V tôi và tôi gi ang có m t kho ng cách r i, tôi là th ng àn ông, tôi c n ph i bi t b o v t m gia ình c a mình, ph i tin tư ng v . Tôi tin v !

n nhà, ko th y v tôi âu c . Tôi vào phòng tìm. B t ng tôi nhìn th y dư i g i l Tôi v ra m t phong thư. Nh c g i lên tôi nhìn th y bên c nh là m t t gi y hơi nh u, ch c ch n ã c c r i và phong thư tên ngư i nh n là v tôi. Tôi bi t c tr m thư v là ko t t nhưng… Tôi c m b c thư lên và nh ng dòng ch p vào m t tôi: “Thanh Mai thân yêu! Khi em c ư c nh ng dòng thư này thì anh ã r t xa em. Anh xin l i khi r i i mà ko nói v i em m t ti ng. Anh quy t nh i du h c theo yêu c u c a ba t t c là vì em ó. Em có bi t là anh ã yêu em ngay t l n u b t g p m t cô bé h u u và lóng ngóng trong l p h c d y n u ăn? Anh ko th tin n i là m t cô nàng h u u n n i c m cái bát cũng ánh v mà l i có th ăng kí h c n u ăn t i m t khách s n l n th này. Nhưng bù l i cô bé y hay cư i, tinh quoái và r t chăm ch h c t p. Anh thích nh t là ư c nhìn em n u ăn, vì khi ó anh th y m t ph n mình trong ó. Em bi t ó là cái gì ko? ó là s n l c và hình như n u ăn là m t tài năng n sâu trong con ngư i em ó. Anh phát hi n ngày m t yêu em hơn, và n khi anh mu n nói i u ó thì th t tr trêu khi bi t em ã có ch ng. Th c s anh au kh l m em bi t ko? Em ko ph i là ngư i con gái duy nh t xung quanh anh, nhưng em là cô gái u tiên anh yêu, và yêu th t lòng. Và r i anh quy t nh, ko bao gi m t em ó là s tr thành m t ngư i b n t t, ngư i có th giúp lúc em c n hay ch là băng v t tay khi em h u u c t vào tay cũng c. Th nhưng, khi em khóc trong i n tho i g i cho anh, lúc ó anh th y tình yêu trong mình l i tr i d y. Em có tin là lúc ó anh ã h nh phúc ko? Anh h nh phúc vì khi au kh em ã g i cho anh, và em c n anh.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 104

Anh xin l i vì chuy n ó, t t c ch vì anh yêu em. Anh th c s h n mình, vì anh bi t mình ã m t em th t r i ch vì m t hanh Anh xin l i, ngàn l n xin l i. Anh quy t nh ra i, mình và quên i ngư i con gái ko thu c v anh. Anh yêu em! Và nh t nh anh s quên em!”

ã ko làm ch c mình. Anh ng ngu xu n và b n th u.

có th quyên i t t c l i l m c a

Tôi ko bi t là mình ã vò nát b c thư t bao gi . Lúc này ây, t t c như t i en trư c m t tôi. V y thì gi ch ng còn gì nói, tin tư ng n a r i. “Tôi Hà Thanh Mai xin h a gi a tôi và anh Vương Gia Huy ko có m i quan h gì khác ngoài tình b n. Xin th ! Xin thê!” G A D I! T t c là gi d i! “Reng… reng…”. Tôi v i tay nh c i n tho i bàn. Gi ng u o i, chán n n: - Alô. - Tr i , sao m g i vào di - Ch c h t pin m ! ng c a con ko c h ?

- Thôi, ko mau vào b nh vi n thăm v mày. Nó có thai c hai tu n tu i r i ó! – Tin sét ánh ngang tai. Cái thai c hai tu n tu i? M t tháng nay chúng tôi làm gì có th i gian mà làm chuy n y. V y mà gi v tôi l i có thai hai tu n tu i. Hai tu n ư? úng vào cái êm ó, cái êm mà v tôi trao thân cho anh b n t t. D p i n tho i. Tôi như m t th ng iên. Ti ng cư i hoà trong cái v cay cay c a nư c m t vang kh p ng i nhà. - V tôi có thai! Haha. Chương XXXXXIV: Lòng ích k ! Tôi lái xe n b nh vi n. V a n c a khoa ph s n ã th m tôi ng ch .

- Mày làm gì mà lâu th h Lâm? - Con hơi m t! - V mày còn m t hơn. Mày i làm su t ch ng quan tâm gì

n v mày c . Nó b suy như c

cơ th n ng, may b a nay m l i sang chơi ch ko thì nó ng t ch t nhà mày cũng ko bi t! - Ch ng nghiêm tr ng n m c ó âu! - T dưng tôi th y ghê t m ngư i ph n mà m tôi ang nh c n. - Ơ hay, mày ăn nói ki u gì th h Lâm? Thôi mau vào v i v mày i. M ra ngoài mua ít ăn.

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 105

Tôi bư c vào n phòng b nh, duy ch có m i v tôi n m trong phòng. M tôi ã t riêng phòng b nh ăc bi t. Thanh Mai v a nhìn th y tôi, ôi m t cô y run lên. Cô y ko s c ng i d y, c mãi cũng ch hơi nhúc nhíc ngư i. V tôi ng t th t à? Mà cũng ph i, c b c thư hay tin anh b n t t c a mình r i b mình ngay sau êm cùng minh chung chăn chung g i ko s c m i l . - Xin l i khi ã c tr m thư c a cô! – Tôi nói b ng cái gi ng m a mai nh t có th , và rút ra b c thư c a Huy, ôi m t xoáy sâu như nhìn vào t n tâm can v . Thanh Mai run lên trong s hãi, c quay u sang m t bên giư ng l ng tránh ánh m t y gi n d c a tôi. Và nh ng gi t nư c m t l i rơi dài. Nh ng gi t nư c m t cá s u nh t mà tôi t ng bi t. Cô ta ăn năn, h i h n ư? Th t n c cư i. n. Bà Thanh h t h i: Tôi ang nh lên ti ng n a thì m v và ch v - Thanh Mai, ăn u ng ki u gì mà suy như c cơ th h ? -D ! - Có gì mà ph i khóc. Cái con bé này. Mày nh làm nũng ch ng mày y à? - Này em r , b a này có thai th t r i nh khao gì ây? – Khao ư? Tôi mu n b t cư i thành ti ng quá. Nhưng tôi ch bi t cư i gư ng g o áp tr l i l i ch v thôi. Th c s tôi ko bi t ph i làm sao n a, gi a s l a ch n là nói ra s th t v cô v b i b c hay là ko. Nhìn m i ngư i ai cũng vui m ng, nh t là m tôi. Có l x y ra bao nhiêu chuy n, bà m bi t a cháu mong có m t a cháu b l m r i. Nhìn m vui sư ng th tôi ko n trong b ng kia ch ng ph i cháu n i bà âu. Tôi và cô v c a mình ã làm bao nhiêu chuy n khi n bà bu n lòng r i. V y là t hôm v tôi ra vi n, m tôi b t chúng tôi ph i chuy n v nhà m tôi ngay. Vì lí do, tôi i làm c ngày, v tôi gi l i ang h c d l p h c n u ăn và c bi t là ang mang thai n a. M tôi mu n c chăm sóc tôi, con dâu và a cháu n i tương lai. Tôi cũng dành ch p nh n ý bà thôi và t t nhiên mo chuy n gi a tôi, v , Huy và kín. a con trong b ng ư c gi u

V tôi ti p t c i h c l p n u ăn. Cũng s p k t thúc khoá h c r i. Tôi tr l i v i công vi c c a mình. Gìơ u óc tôi ch có công vi c mà thôi. Ngư i ta nói làm vi c là cách t t nh t quên i n i bu n thay vì c g m nh m nó. Có l tôi nên th . - Con ăn gì hôm nay m n u? - D cái gì cũng c !
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 106

- Cái gì cũng c là sao? Gìơ ang mang thai l i ph i i h c v t v , mu n ăn gì c b o m . Nhìn m tôi chăm sóc cô con dâu tôi th y áng cư i và cũng th t áng thương. Ni m tin và tình thương bà t nh m ch r i. Gìơ ây th t s trong m t tôi, cô v bé b ng, áng yêu ch ng còn n a mà thay vào ó làm m t n i h n. Tôi h n v , h n Huy và h n chính b n thân mình. S iên cu ng y hình như là m t ng l c vô hình khi n tôi lao u vào công vi c như m t k chăm ch h t s c. Tôi b t u tìm ra sai ph m c a tên Cư ng, t ng bư c cùng c u c v ch m t s thi u trách nhi m cũng như vi c h n l i d ng công ty b túi riêng. H n b cách ch c, tôi d n l y l i c lòng tin t m i ngư i và cu i cùng tôi ã c ph c h i l i ch c v . - Anh Lâm, chúc m ng anh nhá! B a nay ph i khao m i ngư i r i! - C u - Công to c u c y! ư c r i, b a nay tôi khao t t c m i ngư i. ch nh !

Tôi cùng nhân viên trong phòng i ăn t i nhà hàng r i cùng nhau i hát karaoke. Tôi vui n t n hơn 12 gi m i v . Trong tình tr ng hơi hơi x n, ko bi t t lúc nào tôi u ng rư u ch ng còn bi t c m giác say là gì n a, tôi y c a bư c vào nhà. Cô v tôi ang g c u ng bên mâm cơm th nh so n hơn m i ngày. úng là cô u b p có khác, n c b a cơm bình thư ng cũng tr tài n u ăn ra. Nhưng hơn 12 gi r i mà sao b a cơm v n còn nguyên th kia? M tôi và cô v ko ăn sao? - Ơ... Anh v r i à? - Thanh Mai kh r i m t, bư c - Anh i nh u à? - . - Tôi tr l i c t l n. n ch tôi, l y cái c p da trên tay tôi.

- M và em ch anh mãi. M m t nên i ng trc r i. - Sao ko m ăn i, ch tôi làm gì? - T dưng tôi th y cáu. - Hôm nay anh c tr l i ch c v mà! - Cô y áp v i gi ng th t bu n. - Ch Hư ng nói v i m , m vui l m, cùng em vào b p n u th t nhi u món ăn chúc m ng anh. Nhưng... ch mãi mà anh v n chưa v ! T dưng tôi c m th y là mình có l i. ư c ph c ch c, tôi ch ng m y may nghĩ n chuy n

thông báo ngay cho m và v , mà thay vào ó là cùng anh em i nh u, hát karaoke. Có l , trong tôi gi ây hai ch gia ình nó m nh t hơn xưa r i. - Th y tôi ko v thì c ăn trc ch sao? - Anh... có mu n ăn chút gì ko? - Ko! - Cô y ko nói l i nào, l ng l
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

i thu d n mâm bát. - Tôi ăn no l m r i. - Ko hi u sao
Page 107

tôi th y mình c n ph i nói thêm câu ó! Sáng hôm sau v a m i t nh d y, bư c xu ng nhà tôi ã th y m tôi ng i bàn ch tôi s n. - M ch con? - Vâng, ch anh! - Có chuy n gì v y m ! - Anh càng ngày càng gi i! ư c ph c h i ch c v mà ko thèm báo l y cho gia ình m t ti ng, t i cũng ko v ăn cơm. Anh có bi t m con tôi ph i chu n b ăn chúc m ng anh m t bao nhiêu công s c ko? Tôi b o nó, mang thai thì ăn trc i nhưng nó nh t quy t ch ch ng v . Tôi b o nó m t thì vào phòng ngh i, nó cũng nh t quy t ng i ch anh v b ng c. Anh th nghĩ xem, anh làm con, làm ch ng th c ko?

Hôm nay là ngày u tiên tôi i làm v i ch c v c tr v . Trư ng phòng. Cái ch c v tôi ã b m t m t ph n vì tính nông n i c a tôi nhưng nguyên do l i là do cô v c a mình. "- c, nói rõ ch gì. Vì sao anh b giáng ch c h ? - Vâng! Anh nói i! - Vì cái tính ngông cu ng và nông n i khi ko th ch u ng c c nh v mình như m t con gái i m trên sàn mà kéo v b m c cái h p ng quan tr ng c a công ty. Th ó! - Anh nói gì cơ! Gái i m?" Ko hi u sao chúng l i hi n lên trong u tôi rõ m n m t như th . Tôi ã nói v mình th sao? Chính tôi, chính tôi ã là k khơi mào lên t t c , ã châm lên cái ng n l a d d i luôn âm cháy trong lòng cô v . Nhưng... có ph i vì th mà cô y có quy n ph n b i tôi? Tôi luôn tin tư ng, luôn yêu thương v mình, tôi... th t s ko th ch u ng n i. Tôi yêu cô y nhưng tình yêu trong tôi còn t n t i c lòng ích k n a. Ích k ch mu n v là c a riêng mình, c a riêng mình mà thôi! Và cô y ã ng n lòng ích k c a tôi. V y thì ng trách sao tôi ích k v y!

Chương XXXXXV: Kho ng cách! - Chúng em chào s p ! - Nh ng ti ng ng thanh c a ám nhân viên. L n nào cũng v y, h luôn chào ón tôi b ng nh ng ti ng chào to, rõ ràng và ng thanh. T t nhiên ko th thi u ó là nh ng n cư i tươi sáng. H cũng chính là m t ph n trong ni m vui công vi c c a tôi. Tôi bư c vào bàn làm vi c mà bao lâu nay tôi ph i như ng cho tay Cư ng. Cái bàn v n th ,
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 108

v n thân quen như xưa. Nhưng trong lòng tôi v n c tr u n ng m t n i bu n. - Anh Lâm. Sao trông anh d o này bu n th ? - C u nói gì th ? Tôi sao ch ? - Anh có gì gi u em úng ko? L l m. Có ph i anh và ch dâu có chuy n gì ko? Em c suy khách s n ko? nghĩ mãi vì cái câu h i l n trc c a anh. Có ph i ch gi n anh ng - C u ng có oán mò n a! - V y thôi anh làm vi c i, em ko làm phi n n a. Nhưng anh Lâm này, em luôn ng h anh h t mình, n u có chuy n gì bu n mu n tâm s thì ng quên Thành c – chuyên gia tình yêu này nhé! úng là t trc n gi có chuy n gì tôi cũng tâm s v i c u c. Nhưng còn chuy n này thì th t khó nói. Tôi cũng mu n tâm s v i ai ó nhưng có gi i quy t c i u gì ko? M i chuy n v n th ch ng th thay i c! Tôi kéo gh ng i xu ng bàn ăn. - Anh ăn i này. ây là món bún thang, anh ăn th xem em n u c ko? - Ăn th i con, Thanh Mai d y t 4 rư i sáng n u ó. - Ăn sáng thôi mà sao ph i bày t th . - Ơ hay cái th ng này, v mày có tâm, mu n n u ngon cho ch ng ăn l i còn nói à? Ko ăn, y. - Kìa m ! Anh ăn th i! – Cô y ưa tôi ôi ũa c a mình ã c lau s ch. Tôi ch ng bu n nhìn v ti n tay v i luôn ôi ũa c a mình và ăn cho qua b a. Nói là ăn qua, ch th c ra ch có vài ba mi ng u thôi, còn v sau thì th c s tôi ăn h t mình. Công nh n là món này ăn ngon th t. G i là bún thang vì nó c bài trí y nhưng m t thang thu c. B y góc là b y th : th t, dò, tôm,… tôi cũng ch ng nh n a. Trông nó cũng s c s s c màu và b t m t l m. Ăn sáng xong, tôi ng d y i làm. M tôi ăn xong vào phòng ngh r i. V a ra ã nghe ti ng Thanh Mai g i d t l i: - Anh Lâm! - Gì th ? – Tôi l i cau có. Ko hi u t l c nào nói chuy n v i v tôi Cô y ch y l i ng trư c tôi, ưa tay lên c tôi: u th . n c a tôi

- C áo anh chưa b này! Ngay t c kh c, tôi lùi l i, t tay b c áo mình và bư c i th ng. - T tôi làm c r i! Tôi bi t sau lưng mình, có ôi tay v n ưa lên cao h t h ng, cái c m giác trơ tr i và m t th gì ó như m t hành ng th a thãi. Tôi cũng bi t sau lưng mình ngư i ph n ang hoen hay cũng có th l ã rơi.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 109

y ôi m t

Tôi và v tôi v n ng chung m t giư ng. M t giư ng nhưng là hai góc và m t kho ng cách. C êm tôi ko ng c. M i chuy n, m i ý nghĩ c nh y múa trong u tôi. V tôi xoay ngư i. Có l cô y cũng ko ng c. Bàn tay cô y kh ưa ra, t ng tí m t. Hình như cô y mu n ch m vào vai tôi. Bóng tay cô y in rõ trên vách tư ng. Tôi v n gi v như mình ang ng say. Bàn tay cô y run run, tôi bi t cô y mu n ôm l y b vài tôi hay v n như ngày xưa cô y thích nh t là ôm b ng tôi ng , khuôn m t áp vào b lưng tôi. ã lâu r i, tôi ko ôm v . Tôi cũng nh cái c m giác khuôn m t cô y áp vào b ng c mình, cái mũi tinh quoái c c c mãi vào b ng c tôi. Nhưng khi n tôi th y bu n bu n nh t là khi cô y vòng tay ôm b ng tôi ng , cái tay s thò qua l p áo tôi lu n vào b ng, t bàn tay m m m i c a mình lên b ng tôi, s s nh ng cơ b ng ch c kho c a ch ng và ch c ch n s ch c ch c vào r n tôi, bu n ch t nhưng ko hi u sao tôi l i thích c m giác ó. Nhưng gi t t c ch còn là quá kh . Bàn tay cô y v n l ng im trên tư ng. Cô y ko dám ch m vào b vai tôi. Cô y lư ng l . Và có l cô y s . S cái c m giác b tôi h t tay ra kh i ngư i. Cu i cùng thì cô y cũng r t tay l i. Cô y l i xoay ngư i tr vào trong. Su t êm tôi m c ko bi t bao l n cô y tr ngư i ưa tay mu n ôm l y tôi. C êm tôi và cô y cùng m t ng . V a i làm v ã th y m i ngư i bên ngo i n chơi. - Anh Lâm! Sao v mu n v y? – Ông Chan – anh r v tôi v a th y tôi v ã tươi cư i. Bi t v tr thành u b p c a khách s n n i ti ng mà ko mau t c t c v à? - u b p? Ch ng l khoá h c k t thúc và v tôi c ch n làm u b p r i à? Tôi nào có bi t gì âu. À có 1 ko, tôi nh r i, lúc sáng công ty, t dưng cô y g i vào máy tôi nhưng chuông v a h i ã t t r i. Tôi cũng nh g i l i nhưng công vi c bù lu bù loa nên l i quên. - T i công ty d o này nhi u vi c quá, b n t i m t t i mũi. M i ngư i sang chơi lâu chưa v y! - T sáng, bà thông gia i n thông báo cái là m và c nhà kéo sang ây luôn. Thôi m i ngư i Lâm còn vào thay qu n áo r i ăn cơm! - M v tôi lên ti ng. Hoá ra hôm nay nhân d p Thanh Mai c nh n vào làm vi c cho khách s n Phương ông, m tôi quy t nh m ti c ăn m ng. M ng c cho tôi v a c tr l i ch c v n a. V i m i ngư i ó là ni m vui nhân ôi. Còn v i v ch ng tôi, ó là ni m vui b l n át b i nh ng n i bu n! V a bư c xu ng nhà, ã th y bé Hy – Un n m tay tôi. - Chú Lâm! Dì Thanh Mai s p có em bé r i! Chú b o ba m cháu em bé cho cháu i! C nhà cư i m. Trong khi ó, t dưng tôi th y s ng ngươì. N i bu n l i dâng cao. Tôi gư ng cư i: - ư c! Th Hy – Un thích m y em nào? – Cô bé xoè c bàn tay ra. - T ng này ! - C nhà
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 110

l i c tr n cư i vì s ngây ngô c a bé Hy – Un. Ngày trư c tôi cũng có ý nghĩ s cùng v i Thanh Mai nh ng a con th t xinh x n và kho m nh. N u là con trai thì s p trai và tài năng như b . N u là con gái thì s xinh p và tinh quoái như m . Nhưng gi thì ý nghĩ ó ch ng còn B a cơm v i p như xưa. y p ti ng cư i duy ch có hai con ngư i là g n như l c lõng trong th gi i

c a h nh phúc gia ình. Thanh Trúc luôn g p th c ăn cho ch ng mình. Còn ông Chan thì luôn m m cư i và g p l i cho v nh ng món th c ăn v thích. Và bé Hy – Un thì luôn cư i toe và há mi ng th t r ng ón l y nh ng thìa bón t m Thanh Trúc. Bà Thanh và m tôi thì lúc nào cũng cư i, cũng h nh phúc trong ni m vui con cái yêu thương, quan tâm nhau. Còn tôi và Thanh Mai. Hai con ngư i luôn thư ng tr c nh ng n cư i gư ng g o trên môi. Nh ng ánh m t nhìn nhau ch ng còn tha thi t. Nh ng mi ng g p th c ăn cho nhau ch ng còn ch a chan y tình yêu thương. Cái s gư ng g o bao trùm lên chúng tôi, như con m t c khoét vào t ng k n t trong trái tim chúng tôi. N i bu n và s au n c r ng xé mãi ko thôi. Chương XXXXXVI: “Tôi ko b n tâm! Tôi ko c n!” Hôm nay là ngày u tiên v tôi i làm v i công vi c b p ph khách s n Phương ông. Và tôi ph i có trách nhi m (theo yêu c u c a m ) lái xe ưa v ngày u tiên i làm. M tôi d n dò cô y ki u: - Con nh là ph i làm th t t t nghe chưa. Bưng bê, hay c m cái gì ph i c n th n, ngư i ta u i vi c thì ch t! -D ! v

- Mà m nói th thôi, ch m bi t con làm c mà! Có gi i thì con m i c là 1 trong 3 ngư i c ch n ch ! - Con cám ơn m ! Chúng tôi chào m r i lên xe i làm. Qua t m kính ô tô. Lúc này tôi m i nh n ra. V tôi g y hơn xưa. M tôi t m b cho cô y nhi u th mà v n ch ng béo lên tí gì. Th t là phí công c a m ! ôi m t cô y c dán ch t vào cái kính xe nhìn chăm chăm vào hai bên ư ng. Có cái quoái gì mà cô y c ph i dán m t vào chúng ch . Hai tay cô y c b u ch t v i nhau. Cô y ang lo l ng? À cũng ph i, ngày u tiên i làm c a cô y mà. - Ch ng có gì mà ph i lo l ng c ! – Cô y quay m t, hư ng dôi m t y v ng c nhiên

nhưng ko dám nhìn th ng vào tôi như ngày xưa. – Sao ph i ng c nhiên th ? H t mình v i công vi c, c i m và ni m n v i m i ngư i là c.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 111

- Cám ơn anh! - ! S im l ng l i bao trùm t t c . ôi m t bu n l i hư ng ra ngoài c a kính xe. “- Nói th t là chuy n chia tay v i anh H i cháu cũng hơi bu n. Nhưng gi h t r i!” – Câu nói ngày xưa c a v ch t vang lên bên tai tôi. úng, ngày xưa tôi ã t ng lôi cái ánh m t bu n rư i rư i c nhìn qua l p kính xe v v i ôi m t sáng long lanh và cái mi ng cư i líu lo mãi ko thôi. Nhưng gi tôi ã tr l i v ôi m t bu n y r i. Tôi ng i trong phòng làm vi c c a mình. Ko hi u sao hình nh c a ôi m t bu n hơi hơi long lanh b i nh ng gi t l thư ng tr c và có l ch c n ch m nh ch c s rơi ra m t. Tôi. Tôi còn yêu v n a ko nh ? M t câu h i ch t vang lên trong u tôi. Ch c là… - Anh Lâm! -C u c sao vào ko gõ c a v y? - Tr i t! Em gõ sưng c tay r i ây này! D o này anh c suy nghĩ cái gì ý, ch ng xung quanh gì c . ý n

- Suy nghĩ cái gì âu. T i công ty nhi u vi c quá! - Anh Lâm này, em nói th t anh ng gi n ó. - . Có bao gi tôi gi n c u chưa? - Anh nói th thì em xin nói. Em th y anh m i làm vi c và ít quan tâm t i gia ình quá.

c

bi t là ch dâu. B a trc, em th y ch ng i trong quán… à “Kho ng L ng” – nơi t ch c ám cư i c a anh ch ó. Trông ch y bu n l m. À ko, chính xác là ch y ang khóc m t mình. Anh ch có chuy n gì úng ko? - , chuy n riêng tư, c u thông c m, anh ko th nói. - Vâng em hi u. Nhưng anh này, b t k ngư i ph n nào cũng c n c quan tâm và có m t b vai d a. Anh có tin g n m t n a ph n sau khi l y ch ng u ngo i tình ko? - C u nói gì v y? - Vì b vai cho h d a ko còn v ng ch c hay C u c i r i nhưng xa t m v i c a h quá r i! c ko th hi u c,

u óc tôi v n còn m t m các câu h i. Ko, c u

nh ng gì c u ta nói ch là ch quan c a riêng c u ta thôi, c u ta chưa l p gia ình, c u ta ch có và ch bi t n nh ng m i quan h yêu ương, tình t thôi. Tôi c xua i nh ng l i c a c nhưng v n c vang trong u tôi là câu nói cu i c a c u y: “Em có th ko ph i là m t ông ch ng t t nhưng em có th là m t th ng àn ông t t, b i vì ít nh t em cũng bi t em b vai mình cho ph n d a và h khóc trên vai mình hơn là khóc trong cô ơn!”

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 112

Ch ng l tôi sai? Tôi cũng là m t th ng àn ông, tôi cũng t ng là b vai cho ngư i tôi yêu d a vào, tôi cũng t ng khóc cùng ngư i mình yêu. Và gi các th y ch ng còn n a là vì ai ch ? Làm sao m t th ng àn ông có th ch p nh n và tha th cho ngư i àn bà mà mình yêu khi cô ta ã ph n b i mình, ph n b i cái tình yêu mà trư c kia c hai cùng xây p b ng yêu thương và nư c m t? Khi s ph n b i n thì có nghĩa tình yêu cũng h t r i. Và gi thì tôi có th tr l i câu h i c a chính mình r i. Tôi còn yêu v n a ko ư? KO! - Em... Hôm nay em nhìn th y chi c áo này, em nghĩ anh m c nó… s r t p! Nên…

- Tôi y áo r i, cô mua làm gì ch ! - Em… - L n sau ng có hoang phí th n a. Sau này cô còn ph i lo cho a con trong b ng mình n a ó! – Tôi lên giư ng và n m ng , m c cho cô v v i cái áo m i trên tay. M c cho cô y có nghĩ gì thì cũng k . Tôi ko b n tâm! Hôm nay là ch nh t. Ch nh t mà v tôi v n có ca ph i làm. Mà thôi, tôi ã b o t gi ko thèm b n tâm n cô y mà. - Lâm này xem áo này m m c p ko? - M d o này cũng i u ghê! Quen ông nào - Cái th ng này, ngoài b mày ra m ch ng

câu l c b r i ph i ko? ý ông nào âu. - M tôi nói th t

y. Tình

yêu c a m tôi dành cho ch ng th t áng khâm ph c. M t mình nuôi tôi t khi tôi lên 8. B tôi m t s m vì m t tai n n. M tôi lúc y v n còn r t tr , bao nhiêu ngư i àn ông có ý nhưng m nh t quy t ko l y ai. M t thân m t mình nuôi tôi khôn l n. ó, m tôi như th mà v n gi ch “thu chung” v i ch ng. V y mà cô v tôi… Tôi l i quên n a r i. Tôi ã b o là ko b n tâm t i cô y n a mà. - Aó pl mm ! M m c cái gì trông cũng p!

- Thanh Mai mua cho m ó! Tháng lương u tiên nó ch ng mua gì cho b n thân, dành h t ti n mua cho m và con ó. À mà con ã m c th áo nó mua cho chưa? M nhìn qua mà th y p l m. – Tôi l ng ngư i. Hoá ra là ã m t tháng v tôi i làm r i sao? Chi c áo y là quà t ng tôi b ng s ti n l n u tiên cô y làm ra. T dưng tôi th y m t chút gì ó c n r t! Mà vi c gì cô y ph i làm th ch ? Tôi ko c n, tôi ko c n b t kì cái gì c a cô y n a. Tôi ko c n!.

Chương XXXXXVII: Tôi ko th !
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 113

V a bư c xu ng nhà chu n b i làm, tôi b t g p ánh m t c a v c nhìn tôi mãi ko thôi. Ch c cô y ng c nhiên l m khi th y tôi m c chi c áo m i cô y mua. thì cũng công nh n là chi c áo p và v a v n v i tôi. p nên… m c! - T dưng tôi c m th y p úng và ng i. Thì ó, m i hôm

- À… Tôi th y nó

trư c tôi còn la m ng cô y hoang phí mà. Gìơ l i m c chi c áo ó thì sao l i ko ng i c. Th c ra tôi cũng ko nh m c nó âu nhưng… th t s là c êm tôi ko ng c. u óc tôi c nghĩ ng i mãi. Mà trong lòng c khó ch u ko yên. C như là lương tâm c n r t v y. - Ko, ko! Em vui l m! – Cô y cư i. Lâu l m r i tôi m i th y cô y cư i. V n ôi m t y nhưng hình như ko long lanh như trc, v n ôi môi h ng ó nhưng ch ng còn tươi t n như ngày nào. Mà cũng ph i, gi cô y ã là m t ngư i àn bà th t s âu còn là cô bé h c sinh 18 n a. Có ph i chăng tôi ã góp ph n l y i quá s m nh ng nét p con gái c a c a cô y? Có ph i chăng quy t nh l y nhau khi Thanh Mai còn quá nh là quy t nh b ng b t và sai l m c a chúng tôi? n công ty tôi v a nh n c quy t nh, s p t i tôi s i kí k t h p ng v i m t công ty

nư c ngoài. ây là m t h p ng vô cùng quan tr ng, n u tôi th t b i thì m i chuy n còn t i t hơn l n th t b i trc. Có l cũng ko n m c quá nghiêm tr ng n u như i tác l n này là m t c p v ch ng nư c ngoài. H t ch c m t b a ti c t i gia, và m i nh ng i tác c a mình. Công ty c tôi nhân d p này kí k t h p ng v i h . V n là i d ti c ph i mang c phu nhân i n a. Tôi xem trong phim th y nh ng trư ng h p như này ngư i ta thư ng gi m o ngư i. Nhưng tôi thì ko c r i. Làm sao có th trình bày v i công ty là tôi có v nhưng gi a tôi và cô y ang có chuy n ko th i c. Mà th c ra tôi ko bi t mình có th óng vai v ch ng yêu thương nhau v i v c n a ko. N u là ngày trc ch c m i chuy n th t quá tuy t v i. Yêu thương cái chúng tôi có th a khi bên nhau. Nhưng gi thì khác r i! Tôi r vào quán bar. T dưng hôm nay tôi mu n u ng rư u m t mình. Tôi ch n m t bàn tr ng, g i m t chai rư u m nh. Tôi rót t ng ly và u ng c n. Hình bóng ngư i àn bà t i l i l i hi n ra trư c m t tôi. Ti p n là Huy - k tình nhân x u xa c a v . H sánh bư c bên nhau. Ngày y tôi ã t ng có linh c m r i mà. ã t ng th y h th t p ôi r i mà. Tôi ã quá ngu ng c, ã ko bi t gi l y v , gi ch c và ch ng bao gi buông ra. Nhưng ko, c nói úng, tôi ã t o ra kho ng cách quá l n, kho ng cách v ko còn d a vào vai mình c n a. Tôi ti p t c l c c n nh ng ly rươ m nh. Tôi v n th y mình t nh táo. Ch ng 1 chút say. - Em có th ng i cùng anh c ch ? - M t cô gái mái tóc ng n ôm sát m t, ôi môi căng m ng m t màu chót, ôi m t ánh en s m. Cô ta m c chi c áo tr c , l g n như h t
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 114

c hai trái ào c a mình. Chi c váy ng n cùn c n l c p ùi tr ng và cũng thon y. Trên tay cô ta còn phì phèo i u thu c. Th t là m t còn àn bà hư h ng. ó là ý nghĩ vang lên trong u tôi khi cô ta t ý ng i xu ng, gi t ly rư u t tay tôi u ng c n và nói: - Anh ang bu n? Em có th ng v i anh êm nay ch ? Chúng tôi vào khách s n. Tôi thuê phòng và ôm cô gái mà n cái tên tôi cũng ch ng bi t

lên phòng. Tôi m t tay v n ôm gái, m t tay tra khoá vào . Cánh c a phòng v a m ra, ti ng ph n ch t vang lên t ng sau. - Anh Lâm! – Tôi quay u l i. V tôi. - Cô n ây làm gì? - Anh Lâm! V v i em i! – Cô y xu ng gi ng, l i g n và kéo tay tôi. H t m nh tay cô y ra kh i ngư i mình, tôi cư i m a mai: - Th lúc trc cô có nghĩ ph i v v i ch ng ko? Hôm nay tôi cũng th xem cái c m giác ph n b i nó th nào. Tôi y c a cho m r ng hơn, ôm gái i vào. Tôi bi t lúc này ây m i th v tôi ã s p trc m t v . V tôi có au ko? Nhưng trái tim tôi thì ang au l m. Tôi mu n c a vào trái tim v nh ng v t au c a s h n thù nhưng nó l i c a ngư c l i vào tim tôi. Tôi mu n v cũng ph i n m cái c m giác au n c a m t k b ph n b i. Tôi mu n nhưng chưa bao gi h t, tôi mong cô y y c a, lôi tôi ra, giáng cho tôi m t òn th t au vào m t. Nhưng, cô y ko h , cánh c a v n im lìm. Và tôi bi t ng sau nó là nh ng gi t nư c m t ư t m. Cô y, ch có th làm c th thôi sao? Mà cũng ph i, gi thì cô y lâu âu ra cái quy n b t ch ng v ch . L y âu ra cái quy n ư c ánh ghen ch ! Cô y ã ánh m t t t c t cái êm áng nguy n r a ó r i! Cánh c a ch t m tung. - Anh Lâm! Anh iên r i! - M t bàn tay ch c kho kéo tôi ra kh i cô gái. C u c. – Cô c rút ra m y t ti n ưa cho cô gái. – Cút i nhanh trư c c m l y cái này r i i i! – C u khi tôi n i iên. – C u ta l n ti ng. - úng là!... i thì i! – Cô ta c m ti n út vào ng c r i ánh mông i th ng, li c v tôi m t cái r i cư i kh y. - Anh Lâm! Em th t v ng v anh quá y v n ng nguyên ch cũ, khuôn m t C u c kéo Thanh Mai i m c tôi s ng ngàng c a c c u c và tôi, cô y! – Tôi quay qua nhìn v phía c a. Thanh Mai, cô ã m nư c m t. - Ch Thanh Mai, chúng ta v . ó. Nhưng Thanh Mai l i kéo tay c u c ra. Trư c y bư c n bên tôi, l y ngư i tôi và dìu bư c i.

- V thôi anh! - M t gi t nư c m t ch t lăn dài trên má ngư i v . Nóng b ng. Tôi mu n ưa tay ra lau l y nó. Nhưng… tôi ko th ! L n u tiên tôi th y mình ko quy n!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 115

Chương XXXXXVIII: Kí c! Thanh Mai ưa tôi vào phòng. tôi n m xu ng giư ng. C i gi y và p chăn cho tôi. Tôi c nh m m t. Th c s lúc này tôi ko bi t ph i i m t v i v th nào. Tôi kh gi t mình. Cái bàn tay thân thương quen thu c ngày nào kh t lên trán tôi. Nh ng ngón tay m nh d . Tôi c m nh n rõ s gày gu c c a nó. C m giác trong lòng th t l . Tôi mu n bàn tay y t mãi ko thôi. Tôi mu n c m nh n hơi m t nó. Nhưng sao, b t ch t, m t c m giác l nh ùa v . V tôi ã b tay ra thay vào ó là chi c khăn ư t p trán cho ch ng. Tôi ko say. Tôi ko th y mình có c m giác gì là m m nhũn c . Nhưng cái u tôi thì nóng th t. Nóng b ng. V n cái c m giác nóng b ng quen thu c, nhưng là t r t lâu. Nư c m t cô y l i rơi trên má tôi. B ng rát. Cô y khóc. Có l gi cô y ch có nư c m t và s ng trong nư c m t mà thôi. M t Thanh Mai m nh m c a ngày nào âu r i? Hay chính tôi ã gi t ch t con ngư i ó trong cô y chăng? Tôi v n t h i, trư c s l nh nh t, h t h i c a tôi sao cô y v n c ph i d i lòng i x t t v i ch ng, c c làm m t ngư i v hi n th ? Ngư i v hi n y trong tôi ã ch t t lâu r i mà! Hôm nay ã n ngày ph i i d ti c. Tôi ko bi t ph i làm sao. Càng ko bi t ph i nói v i v

v b a ti c này ki u gì. - Hôm nay m y gi ph i i h anh? - Gì… gì cơ? - i d ti c. Em tư ng mình ph i i cùng anh? - À, . 7 gi . Làm sao cô y bi t c ch ? Tôi còn chưa nói gì v i cô y mà. À ch c là c u c. Nhưng

sao cô y l i ng ý nh ? Cô y c v như ko h có chuy n gì x y ra sao? Ai b t cô y ph i như th ch ? Ai b t cô y c c t ra là m t ngư i v tuy t v i làm gì. Cô y mãi mãi ko làm c âu. Cô y bư c t trong phòng ra trong b áo dài h ng ính á, l b vai tr n thon th . Cái thai g n 2 tháng v n chưa có gì là khi n cho vòng eo cô y tr nên quá kh c . Nó v n thon th như thư ng. R t ít khi tôi th y v m c áo dài, g n như là ko. Tr m t l n ó là hôm b gi ng năm h c cu i c p c a cô y. Tôi v n còn nh như in cô bé v i mái tóc dài en nhanh xuông th ng cùng tà áo dài tr ng tung bay ch y xu ng c ng trư ng nơi tôi ng i, c cư i
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 116

nhưng th c ra là che i nh ng gi t nư c m t c a ngày chia tay b n bè, th y cô và mái trư ng. Nhưng lúc ó, trông cô bé y p như m t thiên th n v i nh ng gi t ng c long lanh nơi khoé m t. Và gi thiên th n y ch ng còn p trong m t tôi n a r i! - Sao em l i m c áo dài? - Em nghĩ nó h p cho bu i ti c hôm nay. - À… Em bi t nh ng gì chúng ta ph i làm hôm nay ch ? -C u c nói h t cho em r i. Em s c g ng! – L i n cư i gư ng g o trên môi. Trông th t khó coi. Trư c m t chúng tôi ã là ngôi nhà c a v ch ng ông bà Bi – Tơ. M t căn nhà thi t k theo ki u Vi t Nam, nhưng có m t khuôn viên r t r ng. Và ó là nơi t ch c b a ti c. Tôi ưa tay mình ch ng m ng sư n. M t hình nh ngày nào hi n ra trư c m t tôi. Ngày y tôi cũng làm y như th này cùng v i m t câu nói: “Nào em yêu”. Ngày y tôi óng vai ngư i yêu c a v . Và ngày hôm nay v óng vai ngư i v yêu c a tôi. Th t là ông tr i công b ng quá ó!

- Nào… v yêu! – Tôi nói mà sao c m th y ch ng t nhiên t o nào. - Em có c n ph i nói: “Vâng anh yêu” ko? - Em v n còn nh ? - M i kí c bên anh em u nh ! Còn anh? - Anh ko mu n nh ! M i th chìm trong im l ng. Ko gian, th i gian như ch t ng. ôi m t ngư i ph n long lanh. Cô y cư i. N cư i r t tươi. ưa tay khoác lên tay tôi. Chúng tôi bư c i. M t c m giác gì ó nhói trong tim. Kí c ngày xưa ư? Nó quá êm m t hi n th c phũ phàng bây gi . m và h nh phúc. Nó quá p cho

Chúng tôi l i g n chào h i ông bà Bi – Tơ. H khoác tay nhau cư i nói v i t t c khác m i. Tôi b t u chào h i ông bà b ng v n ti ng Anh có s n c a mình. - Xin chào, tôi là Hoàng Thiên Lâm. Tôi n t t ng công ty Trư ng T n. - , r t vui vì anh ã n. L n trc g p g anh công ty tôi n tư ng l m ó. - Cám ơn ông ã quá khen! - , cô gái tr p này là v anh? - Vâng, cô y tên Thanh Mai. Chúng tôi cư i nhau g n 1 năm r i. - Cô m c áo dài th t p! – Bà Bi – Tơ th t lên. - Cám ơn bà. Bà có v thích áo dài Vi t Nam? - Ôi, tôi r t thích. Aó dài Vi t Nam p l m!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 117

- N u bà thích b a nào r nh tôi có th d n bà i may m t b . Tôi bi t m t c a hàng may áo dài r t p! - Ôi th t tuy t! Cô th t d thương. - cám ơn bà th t nhi u! - Cô bao tu i v y? - 19. - Ôi ko! 19? Cô tr quá! - Vâng. Nhưng tôi ã có công vi c n nh r i. Tôi là m t b p ph c a khác s n 5 sao. - u b p? Th t tuy t. Th i tr tôi cũng có ni m am mê là n u ăn ó!... Tôi ko th tin cô v tôi l i có th b t chuy n nhanh v i bà Bi – Tơ n v y. Và cũng ko ng v n ti ng Anh c a cô y l i khá n th . Trong su t b a ăn, cô y liên t c trò chuy n và ưa ra nh ng ý ki n khi n ông bà Bi – Tơ r t hài lòng. H khen cô y thông minh và tài năng. n tôi cũng ph i b t ng trc cách x s h t s c quý phái nhưng vô cùng thân thi n c a cô y. Cô y óng vai di n quá t!

- Anh có th m i em 1 i u nh y gi ng như ngày xưa c ch ? - V tôi ưa tay ra h i tôi. .

Và chúng tôi l i cùng nhau khiêu vũ. M i kí c l i ùa v . M i th v n thân quen nhu ngày nào. V n hai con ngư i. V n i u nh c khiêu vũ y. V trc m t tôi nhưng sao nh bé quá, và cũng xa v i quá. Tôi ang ôm l y b eo v , n m l y bàn tay v . Gi a chúng tôi như ch ng có kho ng cách. Nhưng s thu c v l n nhau thì ko h có. Kho ng tr ng trong lòng như ngày m t r ng ra. B vai cô y run run. ôi m t ánh bu n. Chưa bao gi tôi th y nh ng bư c nh y n ng trĩu n v y.

Chương XXXXXIX: Tôi au! Nh ng tháng ngày l ng l trôi. Trôi trong s bình yên n ng t th . Ch ng còn nh ng b a cơm i tôi n ng quên trên mâm. Ch ng còn nh ng êm ko ng mu n ưa tay ôm l y ch ng nhưng ko th . Ch ng còn nh ng sáng lén lút ng m ch ng t sau lưng m i l n ch ng ra xe i làm. Ch ng còn nh ng c ch yêu thương, quan tâm r i l i b t ch i phũ phàng. ây ch ng ph i là nh ng i u tôi mu n ó sao? Nhưng sao tôi l i th y khó ch u và ng t th n v y? Cái b ng v tôi gi
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

ã to l m r i. Cũng 7 tháng r i ch có ít gì âu. Cô y v n i làm
Page 118

u.

Ti n lương cũng như ti n thư ng c a cô y ngày m t tăng. Cô y khách s n làm t t công vi c nên hay ư c thư ng l m. Mà tôi ch ng bi t khách s n cô y sao b t nhân viên làm vi c nhi u d v y. M y tháng nay r i tôi ch ng th y cô y có ngày ngh n a. êm ã khuya l m r i. Cũng hơn 12 gi ng , c tr qua tr l i ko yên. - Em làm sao à? - Anh chưa ng ? - Em tr qua tr l i th thì sao ng - Vâng, em bi t r i! êm r i mà. Nhưng hôm nay v tôi hình như m t

c!

- Ý anh ko ph i v y! - T dưng tôi cáu. – Em i làm m t quá à? - R i cũng ko hi u sao tôi l i d u gi ng ngay. - Ko! Th c ra… - Sao v y? - Em thèm dưa chua mu i! Nhưng nhà ko có! - Tr i, ang êm th này t dưng l i thèm ăn dưa chua mu i là sao? - Em c i n sáng ch gìơ này làm gì có dưa chua mu i! Cô y im l ng ko nói gì c . Cô y cũng ch ng còn c a qu y tr mình n a. Nhưng sao chính tôi l i khó ch u ko ng c th này. 12 rư i êm ko m t siêu th hay m t cái ch nào m c a. - Bác ơi siêu th này óng c a r i ? – Tôi h i ông bà bán trà á êm v a hè. Tôi h i v y vì siêu th v n sáng èn nhưng c a thì óng im m. - Mu n th này h óng r i. H ang ki m kê l i hàng hoá. Mà c u mua gì êm khuya th này? – Bác trai nhíu mày h i tôi. - D cháu mu n mua dưa chua mu i. V cháu nghén. - C u g p may r i ó! – Bác gái nhìn tôi cư i. Tôi lái xe v nhà v i m t túi l n dưa chua mu i. Th t may m n cho tôi khi g p v ch ng ông bà bán trà á. Nhà h ngay g n và có m t v i dưa chua mu i v a n ăn. Tôi v n còn nh cái n “- C u th t gi như th này v mu i y như v m tay c a bác trai. ng hình nh tôi 3 ch c năm v trc. Tôi ã ph i p xe hơn 12 cây s gi a êm bên ngo i l y dưa chua mu i cho v ăn. Bà y nghén cũng thích ăn dưa chua c u v y! - R i ông y m m cư i. – ó cũng là h nh phúc ó c u. H nh phúc au a con!”

vì mình cũng gánh giùm v chút nh c nh n khi ph i mang n ng

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 119

Nh ng l i bác trai c xoáy sâu trong u tôi. T ngày v tôi mang thai n gi . ây là l n duy nh t tôi nghĩ n v . Tôi ko quan tâm là cô y ăn nh ng gì, nghén cái gì và m t m i ra sao. Có l ch vì tôi ko ph i là cha c a cái thai! V tôi ng c nhiên l m khi th y tôi g i d y v i m t bát dưa chua mu i to oành. - Dưa chua mu i? Anh ki m chúng âu v y? - H i nhi u làm gì? Ăn i! – Tôi c i áo khoác và leo lên giư ng n m. - Cám ơn anh! - . Tôi leo lên giư ng ng nhưng ôi m t v n hư ng nhìn v phía v . Cô y ăn nh ng mi ng dưa ngon lành l m. Nhưng sao b t ch t tôi nh n ra có nh ng gi t nư c m t nóng h i rơi trên má v . V tôi tr d . ó là cái tin tôi c thông báo khi ang ng i trong phòng làm vi c. Ko hi u sao, lúc ó u óc tôi ch nghĩ n vi c lao xe n b nh vi n th t nhanh. Trong khi t trc n gi chưa m t phút giây nào tôi mong cái thai y ra i c ! Tôi v a ch y n cũng là lúc nghe th y ti ng tr con khóc trong phòng . Nh ng gi t m hôi v n còn vương trên trán. - Nào, b âu r i ra b con này! – Bà y tá trao tay tôi a con. Qúa b t ng khi a bé l i c trao tay cho tôi u tiên. M t a bé gái da tr ng như m . Mũi nh như m . Cái mi ng như m . B t ch t tôi th y cái mi ng nó hình như cư i. Tôi ko bi t n a. C m giác th t l . Nhưng h nh phúc ư? N u nó là con c a tôi thì có l tôi ã la lên vì sung sư ng. “Xem này, con tôi ó!”. Nhưng s th t thì ko th thay i.

M tôi m a cháu gái nh bé trong lòng. Bà sung sư ng cùng v i bà thông gia. - Xem này, cháu gái c a chúng ta xinh quá! Hoàng L Dương. ó là cái tên mà v tôi c nh t quy t t cho a con gái u lòng. M i ngư i ai cũng b o, con gái t tên gì mĩ mi u cho nó vào, ch sao l i t tên Dương, l i còn có ch L ng sau. Nhưng cô y v n c nh t quy t t th .

Trong nhà, gi lúc nào cũng có ti ng tr con khóc. Mà cũng th t t . V tôi m t s a. Ko hi u sao, m tôi t m b , mua lo i th c ăn l n c t thu c cho cô y u ng mà v n b m t s a. Th c ra thì cũng có cái này khó nói. V tôi ko có u ti cho con ** nên nó lư i **, ch ** u ti có s n t cái bình ** thôi. Thành ra v tôi m t s a d n. Và gi thì ph i nuôi hoàn toàn
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 120

b ng s a ngoài. Cô tôi

xa

n thăm. Th y v y, cô m ng: m t. Lúc mang thai, gi ko cho ch ng

- S a m là cái quý giá nh t cho con, v y mà l i

ng vào ngư i ch gì? Gìơ thì xem y. - V tôi nghe cô m ng ch bi t cúi u ng m ngùi. Tôi th y lòng b ng n ng trĩu thay v . Nh ng l i cô m ng c nh ch vào tôi v y. ã bao tháng nay, cũng hơn 9 tháng r i, tôi xa lánh, l nh nh t, h t h i v . ã hơn 9 tháng r i, tôi ch ng m t c ch yêu thương v . ã hơn 9 tháng r i tôi quên m t b n ph n làm ch ng! Hôm nay là tròn tháng bé Dương. M tôi làm m y mâm cơm m i h hàng và b n bè v y tháng bé. M i ngư i n d ông l m. Ai cũng cho quà l n ch ng tôi n d l m ng ti n cho bé Dương. C u c là ghê nh t, n t r t s m, mang h n m t cái xe y to oành ph i tr m y tháng m i dùng c. Bé Hy – Un thì n ng n c b t m Thanh Trúc ưa n ng t t i hôm trc v i em L Dương. - Con n s m th em bé òi quà thì con làm th nào? – Thanh Trúc h i khó con. - D , con t ng em con búp bê này. – Bé Hy – Un giơ ra con búp bê mà ba m i mua cho. - Nhưng em bé chưa bi t chơi búp bê. - Thì con gi h , khi nào em l n con ưa cho em! - Th là c nhà l i c cư i nh ng tr n cư i v b ng vì bé Hy – Un. M i ngư i n, ai cũng òi b em bé. - Ôi choa, cái mi ng gi ng m quá! Da tr ng gi ng m n a. Nhưng nhìn gi ng b hơn. - Ôi gi ng b quá! - M t gi ng b chưa này! -… Tôi nghe th y ko ít nh ng l i khen ó. Và t t nhiên tôi ch bi t cư i tr . Thi t nghĩ n u Huy m i là ch ng v tôi thì ch c nh ng l i này l i c dành cho c u ta ngay. Ph i r i, khi ngư i ta tin tư ng m t i u gì thì ngư i ta s th y úng như v y. Tôi ko nh ã c i u này cu n sách nào n a. B a ti c y tháng k t thúc v i bao tràng cư i và nh ng tr n c ng rư u m t l . Tôi leo lên

giư ng ng m t gi c n t n chi u m i t nh. - Anh t nh r i à? - . - Em mu n nói chuy n v i anh. - Chuy n gì th ? - Cám ơn anh vì t t c nhé!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 121

- Gì v y? - Hì. – Cô y cư i th t l . – Em bi t chúng ta ko th c g ng c n a. Cám ơn anh ã em c ây cho n khi bé Dương sinh ra tròn tháng tu i. – B t ch t tôi ch t d . – Em nghĩ mình nên chia tay. – Tim tôi co th t. au nhói. – Anh c r i kí vào nhé. – Cô y ưa ra trc m t tôi m t t gi y. ơn li d . - Thanh Mai! Em… Th còn m ! - Cu ng h ng tôi run lên. Men rư u còn vương trong mi ng ch t n ng n c n khó th . - M bi t m i chuy n r i. - Em nói v i m r i sao? - Ko! M … M bi t t m y hôm nay r i. M

ng ý cho em ra i. – Cô y l i cư i.

Th thì ch ng còn gì níu kéo cu c hôn nhân này n a r i. Tôi làm sao có cái quy n gi cô y l i ch ! Chính tôi ã t ng nói tình yêu c a chúng tôi ch t r i mà. Tôi ko còn yêu cô y n a mà. Tôi ã b m c cô y su t bao ngày tháng qua. Và ây ch ng là i u g n như tôi mong m i su t bao tháng qua còn gì? Tôi c m bút. Nh ng trang gi y ch ch t nhoè i. Tôi khóc à? âu có! Làm gì có gi t nư c m t nào rơi. Nhưng sao tôi th y m t mình cay th . Tim tôi au th này? Tôi th y khó th . Tôi d ng bút sau dòng ch kí tên mình. V y là h t r i. Chúng tôi ã li d ! V tôi c m t gi y li hôn, sách vali ã chu n b t bao gi i xu ng phòng. Tôi ch y ra n

c a phòng. Nhìn xu ng. M tôi ã b cháu và chu n b s n qu n áo tã lót ch v tôi. ôi m t bà hoe. - M ! – Cô y t vali xu ng t, ôm ch m l y m tôi. – Con xin l i m ! - Ph i c ng r n lên con. Ko c khóc. Khóc là con bé nó khóc theo y. - M tôi nói th nhưng nư c m t bà ã ch y thành hàng. Lâu l m r i tôi m i th y m tôi khóc. - M ơi! Tha th cho con m nhá! - . Mày v n là con dâu m . L Dương v n mãi là cháu n i m ! Bi t chưa! - M ! – Cô y l i si t m tôi ch t hơn. C h ng tôi ng ng t. Ngư i tôi ko còn s c l t xu ng c u thang. Trái tim tôi như có

ái ó nh n tâm ưa tay bóp ngh t. V tôi bư c i. Cánh tay tôi giơ ra trong tuy t v ng. Cô y xa tôi quá r i. Tôi ko còn s c gi cô y l i r i. Ngư i con gái tôi ã yêu, yêu tha thi t. Ngư i con gái tôi ã t ng h a s che ch và em n h nh phúc cho cô y. Ngư i con gái y ã xa tôi th t r i. Nư c m t tôi ch y dài. Nư c m t àn ông khóc cho chính ngư i mình yêu. Khóc cho chính s y u hèn c a m t k ngu ng c, c a m t k luôn t d i lòng,

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 122

c a m t k mu n chà p, mu n làm t n thương cho chính ngư i mà mình yêu. au nh t chính là mình! Chương XXXXXX: Tôi nh v ! Thanh Mai v nhà m gian này m ko mu n hơn. Tôi v n

r ik

. Ngay sau hôm ó, m tôi cũng làm th t c i M . M b o th i nhà, m mu n sang M chơi v i dì Hương cho u óc c thanh th n

n công ty như ch ng h có chuy n gì x y ra. Nhưng tôi ko h bi t r ng nh ng

ngày ph i r i xa v tôi l i nh v n như th . Tôi ng i trong phòng làm vi c. u óc tôi th c s m t m i kinh kh ng. Cô Tâm – nhân viên c p dư i c a tôi mang vào cho tôi m t c c cà phê. - Trư ng phòng. Anh c b o em mang cà phê vào cho anh. y cho tôi. – Cô Tâm t c c cà phê lên bàn làm vi c c a tôi. - . Cám ơn. - Á! B ng quá! – Cô y ch ng may ch m ph i c c cà phê nóng b ng. Ch t. “- Tr i . Có au l m ko? - Ko! - Sao m i sáng s m vào b p làm gì? - T i em mu n n u ăn sáng cho anh. ang b ng. - Sao em ko lót tay h ? - Em quên! - Thôi ko khóc n a anh bi t r i!” - Anh Lâm! Em xin l i. Hì, em v ng v quá!... Trư ng phòng! - H ? Gì v y? - Anh l th t ó! Thôi em xin phép ra ngoài ! – Cô Tâm v a bư c ra v a xít xoa cái tay au. Tôi th dài tr l i th c t . C xua tan i hình bóng ngư i con gái y. Lái xe i trên ư ng. Ko hi u sao tôi l i r vào Kho ng L ng t bao gi . T t c các bàn u có ngư i ng i tr m i cái bàn quen thu c c a chúng tôi. C như nó c dành riêng cho chúng tôi v y. Tôi ti n ng i vào bàn và v n g i m t c c nâu á quen thu c. “- Chú có v thích cà phê quá nh ?” – Tôi gi t mình. Văng v ng bên tai tôi câu nói c a m t con nhóc khó ưa ngày nào! Tôi m m cư i c g t i m i th trong bãi c xanh mư t trc m t.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 123

p tr ng, cái n i nó sôi em m vung th là b

u và ưa m t ng m nhìn

“-Woa. Thích th t. Ch ng thích ko? ây mát th t! - Thích. Gío - C cũng m m n a!”. Và hình nh ngư i con gái chân tr n v i bông hoa d i cài mái tóc giang tay ch y trên c trong nh ng ti ng cư i trong tr o và khuôn m t r ng r l i hi n lên trư c m t tôi. Rõ m n m t! - Em thích ăn gì? - Bánh mì p la! – Tôi gi t mình khi nghe th y ti ng cô gái bàn bên nh c bánh mì p la. S a chua sinh t và bánh mì p la là hai th mà v tôi r t thích ăn m i khi n quán Kho ng L ng này. “- Há to nào em yêu!... M m em to th t y! - âu có, t i d dày em to y ch !”.

Con SANTAFEB ang lao i trên ư ng. B t ch t. Tôi th ng xe cái kít. M c a xe ch y v i sang bên ư ng. Ngư i con gái v i mái tóc búi cao quen thu c trong chi c áo uôi tôm và qu n t t ngày nào ang khóc m t mình bên ư ng. - Thanh Mai! – Tôi ưa tay kéo b vai xoay ngư i cô gái l i. - Gì v y chú! - Ơ… chú nh m. Chú xin l i. - Kì quá i! – Con nh qu t ngang hàng nư c m t nhăn nhó b i. Sao gi ây lúc nào trong tôi cũng là hình bóng c a v v y? Tôi nh v . Th c s tôi r t nh cô y. Ph i chăng, ch khi ánh m t hay ph i r i xa ta m i nh n ra s quý giá c a nh ng i u ta ã ko bi t trân tr ng trc kia? Tôi n công ty trong b d ng th t m t m i ko th che gi u n i. M i ngư i ch ng ai hay

chuy n gì ã x y ra v i trư ng phòng d o g n ây, ngo i tr c u c. - Các anh ch em l i ây nào. Hôm nay v a c c m t câu chuy n cư i ch y nư c m t. Xin k cho t t c m i ngư i nghe!... Ê hèm… M t ông ch ng ang lái xe èo v i trên ư ng. B t ch t h nhìn th y m t còn ch n b thương bên ư ng. H d ng xe và ngư i v nh t quy t em con chôn lên xe cùng. “- Anh ơi! Làm th nào v i nó bây gi ? - K p nó vào hai chân ý! - Nhưng hôi l m! - B t mũi nó l i!”
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 124

M i ngư i trong phòng bò lăn ra cư i. Riêng tôi thì ko th cư i n i. Vì trư c m t tôi ngư i ang c mu n pha trò b ng gi ng k và nh ng c ch khôi hài ch ng ph i c u c mà l i là cô v yêu d u c a tôi! Cu i cùng thì chuy n i M c a m tôi cũng k t thúc. Cũng ph i thôi, m tôi ph i v kp

ngày mai i d phiên toà li d c a v ch ng tôi. V y là ch còn êm nay n a thôi, ngày mai chúng tôi th c s i v hai ngã r c a m t con ư ng ã cùng nhau bư c i trên m t ch ng ư ng dài. Hai ngã r có l s ch ng bao gi g p l i nhau cùng bư c ti p. - Lâm! M ng h con dù con có quy t nh th nào. Nhưng con hãy m t l n t tay lên sau ng c h i xem trái tim mình ang mách b o i u gì? Hãy làm h t nh ng gì con có th này ko bao gi ph i h i ti c. Con ph i t tìm ki m, t t o ra và t gi l y h nh phúc cho chính mình b i h nh phúc ch ng bao gi t m m cư i v i ai. M tôi v i xu ng ngăn bàn l y ra m t cu n s . - Con trai! ây là nh t kí c a v con! M ã vô tình tìm th y, ó là lí do m bi t m i chuy n c a các con trư c khi h t nó trong êm nay! y tháng bé L Dương. M nghĩ con nên c nó và hãy c

Chương XXXXXXI: Nh t kí bu n! Tôi tr v phòng v i cu n s nh t kí trên tay. Ng i trên giư ng, t a mình vào g i, tôi b t u gi trang u tiên.

“Ngày… tháng… năm… Hôm nay mình ã khóc r t nhi u. ôi m t mình sưng to n n i mình ch s n u m nhìn th y h i, mình ko bi t ph i tr l i th nào. V y là gi mình ã là m . À ko s p làm m . Mình ang mang thai, m t cái thai l m l , m t cái thai ch ng ph i c a ch ng. Mình s l m và cũng ân h n l m. Mình s ôi m t gi n d c a anh y. ôi m t ch ng còn tin yêu như ngày nào anh y v n trao mình. Mình au trc nh ng câu nói c a anh y l m. Nh ng l i anh y nói như hàng ngàn v t dao c a vào trái tim mình. Mình ân h n và th y nh c nhã vô cùng! Hơn h t lúc này, mình th y mình th t nhơ nhu c. Cái êm hôm ó, mình th c s ã ko bi t mình ngu xu n n m c nào n a. Nhưng t i sao, t i sao mình l i trao thân cho Huy khi trc kia mình ã t ng gìn gi a và h a ch là c a riêng ch ng? T i rư u ư? Ko. T i cái b n thân
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 125

x u xa c a mình. Chính mình ã t l c h t nh ng ly rư u trong quán bar m c cho s can ngăn c a Huy, chính mình ã theo anh y vào khách s n. V y thì mình còn l i cho ai? Ngày… tháng… năm… Mình t h a s c g ng tr thành m t ngư i v t t. M t ngư i v hi n th t s . Có l y là

cách duy nh t mình chu c l i v i ch ng và gìn gi t m gia ình này. Mình ko mu n m t anh y. Mình ko mu n làm m ch ng và m mình ph i au lòng. Chính mình ã l a ch n cu c hôn nhân này và mình ph i bi t b o v nó. Ngày… tháng… năm… Mình l i khóc n a r i. Sáng nay mình ã d y t 4 rư i sáng n u món bún thang m i h c cho ch ng và m ăn. Mình mu n g i g m t t c tình c m, tình yêu và s ân h n c a mình vào món ăn, hy v ng anh y s tha th cho mình. Nhưng, anh y th c s ko c n mình n a r i. Lúc anh y v i l y ôi ũa khác trong khi mình ưa ũa cho anh. T dưng tim mình nhói l i. Khó th và au kinh kh ng. Mình c cư i như ch ng có chuy n gì x y ra. B i vì ít nh t, anh y cũng ang ăn và ăn h t tô bún mình n u. Mình g n như ch t l ng, ôi chân mình tê c ng, cánh tay mình ko th buông xu ng c. N ơc m t mình ch y dài. M n và ng l m. ó là khi anh y lùi l i, t ch nh c áo và bư c i, anh y ko c n mình! n ôi bàn tay mình. L i m t l n n a anh y ch ng minh: anh y ko c n

Ngày… tháng… năm… C êm qua mình m t ng . ã bao l n mình mu n quay sang ôm l y b vai anh y như ngày nào. Mình mu n ôm ch t l y b ng anh y. Áp m t vào lưng anh y. T m lưng r ng và êm, t m lưng ã cõng mình i trên nh ng con ư ng y ánh èn cao áp và gió. Mình nh mùi hương và hơi th m n ng trên ngư i anh y. Mình mu n ôm, th c r t mu n ôm. Mình nh l m, cô ơn l m và mình mu n anh y l i l p y kho ng tr ng ó trong lòng mình. Nhưng r i mình l i ko th . Mình ko th ưa tay ôm l y anh y. Mình ko th vì mình s . S cái h t tay phũ phàng t anh y. Mình ã ph i mím ch t môi t nh “ng i, ng i” n n i c n môi b t c máu. Nhưng c êm qua mình v n ko th nào ch p m t n i. Ngày… tháng… năm…

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 126

Ko bi t anh y có còn nh nh ng k ni m ngày xưa ko nh ? Còn mình, gi phút này ây, m i th ch t hi n v như m i ch ngày hôm qua thôi. Mình nhìn th y m t con bé anh á ang òi m t ông chú khó tính, nh m n như ng cho cái bàn quen thu c. Mình nhìn th y m t ông chú m t ngh t ra hay cau có, t c gi n mà ko làm c gì khi ph i cùng mình vào c a nh , r i còn ph i mua băng v sinh n a. Ngày y sao mình ngh ch th hàng ph n mua nh ? V y mà anh y có th yêu mình, m t con nhóc th t khó ưa, l i qu y l m trò. Mình nh nh ng cái ôm ri t c a anh y, mình nh c nh ng n hôn ng t ngào mà anh y cùng mình trao cho nhau. Ngày y th t h nh phúc! Nhưng, chính mình ã ánh m t t t c ! Mình ko th ch u ng c thêm n a. Mình mu n nói

h t lòng mình cho anh y hi u, mình mu n c anh y tha th . Nhưng sao mình ko th nào i m t v i anh y. Anh y luôn né tránh mình, mình có c m giác ko th nào l i g n anh y c. Mình ko dũng khí nói, b t anh y ph i cho mình m t cơ h i trình bày và xin c tha th . M t Thanh Mai m nh m ngày nào âu r i? Có ph i chăng nó ã ch t trong mình t lâu? Ngày… tháng… năm… Hôm nay mình th y au quá. Mình ã r t vui khi sáng nay mình nhìn th y anh y m c chi c áo m i mình mua. Chi c áo c a tháng lương u tay. Chi c áo là món quà u tiên mình có th t ng anh y b ng chính s ti n t ôi tay mình làm ra. Cái c m giác ó h nh phúc l m! Nhưng, mình au n vô cùng khi chính chi c áo y, anh y m c ng v i gái!

Mình au. M t n i au c a m t ngư i v ko gi n i ch ng. Mình ã c g ng l m, b ng t t c s nh n nh n mình ã ph i năn n anh y v , thay vì như nh ng ngư i v khác, h s có quy n b t ch ng v , la m ng, ánh ghen. Nhưng còn mình. Mình làm gì tư cách y ch . Mình ã ph n b i ch ng, gi mình l y âu ra cái quy n lên ti ng ch ! Anh y có hi u c cái c m giác mà anh y ưa con dao vô hình âm th ng vào tim mình b ng nh ng l i cay ng? Con dao càng ng p sâu hơn, tim mình càng au n quo n quo i hơn khi mình ch bi t ng ó nhìn ch ng ôm gái vào phòng. Cánh c a óng s p ngay trư c m t mình. M i th như ch t l ng. Mình có c m giác tim mình như ko còn p n a. Máu như ang r ra. M t mình nhoè i. au nh c. Toàn thân mình tê li t. Ch có máu. Nh ng gi t máu lăn dài trên khoé m t, ch y xu ng c , ư t sũng.

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 127

Mình còn nh như in cái cư i kh y c a cô gái ó. Cô ta cư i mình, ch gi u cái n i nh c nhã c a m t ngư i v ko b ng c m t ngư i b n có th kéo n i ch ng v . Có n i au nào au hơn ko nh ? L i m t l n n a, mình ph i kìm lòng, mím ch t ôi môi. Mình ph i ưa ch ng v . Lúc ó mình ã t nh : “Ko c khóc. Thanh Mai mày ko c khóc. Mày ko có quy n khóc. Mày bi t vì ai và vì sao mà ch ng l i i x v i mày như th mà!”. Nhưng mình ã ko làm c. Nư c m t mình nó c lăn dài, m c cho mình mu n kìm nén th nào! Ngày… tháng… năm… V y là h t, h t th t r i. M i c g ng c a mình là vô ích. “- Anh ko mu n nh !”. Câu nói au nh t t trc n gi mà mình bi t! Anh y ko còn mu n

nh nh ng k ni m ngày xưa gi a mình và anh y. Anh y ã th c ko còn yêu mình n a r i. au th t! Mình ã cư i. N cư i th t tươi nhưng là n cư i chua xót nh t t trc n gi . Ngày hôm nay là ngày cu i cùng mình óng vai ngư i v hi n c a anh y! Ngày… tháng… năm… Con gái yêu c a m , v y là cu i cùng con cũng chào i r i. Con có bi t vì sao m nh t

quy t t tên con là Hoàng L Dương ko? L là nư c m t. M xin l i. Nhưng. Nh ng tháng ngày mang thai con là nh ng tháng ngày au n nh t i m . M ã khóc r t nhi u. Nhi u n n i m tư ng ch ng như mình ã c n n ơc m t r i. M ã t ng có ý nghĩ phá b con i, vì con là gi t máu c a m t s l m l nhơ nhu c. Nhưng r i m ko có vô t i. T i l i là m . M ã m c t i m t l n. M ko mu n m c thêm l con bi t vì sao con tên là Dương ko? Dương là m t tr i. Gìơ ây m ch m con thôi. Con là ni m tin, là s c m nh, là ánh m t tr i c a i m can m ó. Con n th 2. Và gi thì ng còn gì n a ngoài có th ti p t c

s ng, ti p t c bư c trên con ương ko có bóng t i. Tên con nghĩa là nư c m t m t tr i ó! Con ơi, con l n lên con ph i m nh m như ánh m t tr i con nhé! Dù con có c sinh t m t ngư i m áng x u h th nào. Con gái à. M ngàn l n xin l i con! L n lên r i con s hi u m thôi. M xin l i khi s ph i cho con s ng trong c nh ko cha. Con gái à, m th c s ko mu n, nhưng chúng ta ko th , ko th ti p t c s ng trong s gư ng g o, trong m t t m gia ình ko còn h nh phúc, tình yêu n a con . Ch ng m , bác y, m ko dám g i là b con, vì chúng ta ko có g i, dù con có mang h Hoàng i chăng n a.
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 128

tư cách ó

Bác y là m t ngư i t t, ngư i mà m r t yêu, có l c i này m v n ko th quên. Nhưng m và con ph i r i xa bác y. ó là l a ch n duy nh t. M xin l i, vì con còn quá nh mà m ã ph i b ng con i, ko cho con có m t cơ h i g i ti ng “cha” như bao a tr khác. Con à, con có hi u cho m ko nh ? Nhưng con ơi, m ã g ng làm vi c th t chăm ch , là vì con ó. M h a s nuôi con khôn l n, nuôi con trư ng thành và s ko con gi ng m âu! Ngày… tháng… năm… Trang cu i này em dành vi t cho anh. Dù có th ch ng bao gi anh c c nó âu.

Ch ng yêu à! Xin cho em c g i l n cu i cùng anh nhé! ãng nh ra chúng ta ã có m t t m gia ình h nh phúc cùng nh ng a con kho m nh i

và xinh x n mà c em và anh cùng mong ư c. Nhưng em xin l i khi chính là k phá v h nh phúc ó!

Gìơ ây em ko bi t ph i nói v i anh gì n a dù trong lòng em có nhi u i u mu n nói v i anh l m! Cho em g i l i xin l i và cám ơn anh. Cám ơn vì t t c anh ã dành cho em: tình yêu, h nh phúc và c n i au n a! Em quy t nh ra i vì em bi t ó là cách t t nh t cho chúng ta. Khi ko còn tình yêu thì m i th ko còn ý nghĩa gì n a! Nhưng l i cu i em mu n nói v i anh: N u có ai ó h i em yêu anh và l y anh em có h i h n ko thì nh t nh câu tr l i c a em là “Ko”! Hôn anh l n cu i! Yêu anh!” Chương cu i: “V ơi… Anh bi t l i r i!” G p cu n nh t kí l i. Tôi ko bi t là nư c m t mình ã ch y ra t bao gi . Chưa bao gi tôi nghĩ v tôi, cô y l i ph i ch u nh ng n i au l n th này. Hoá ra nh ng tháng ngày qua c hai chúng tôi u ph i s ng trong s d n v t, trong nh ng n i au mà c hai t t o ra cho nhau. S c ch p và n i tuy t v ng ã che l p h t tình yêu c a chúng tôi!

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 129

“- Ch ng ơi! V yêu ch ng l m! - Ch ng cũng v y! - N u có m t ngày v m c sai l m ch ng có tha th cho v ko? - Sao t dưng l i h i v y? - Hì, ch là n u thôi mà! - Th n u ch ng? - V s gi t! - Sao v u th ? - Ch ng ch c là c a riêng v thôi bi t chưa! - V cũng v y ó! !”

V ơi! Anh cũng mu n em là c a riêng anh l m! Nhưng gi thì… Li u anh có th s ng mà ch p nh n c em ã t ng ko ph i c a riêng anh và li u anh cũng có th ch p nh n a con ko ph i là máu m c a mình? Em có bi t anh au nh t là i u ó ko? Anh có th v n mãi yêu em nhưng li u anh có th yêu bé L Dương như chính con c a mình ko? i u ó th t khó và anh s mình ko làm n i! “- Thanh Mai này! ng bu n nhá! -D ? - Anh ko bao gi b rơi em âu! Ko bao gi

em còn ph i s s cô ơn n a. V i anh em b i bi t chưa!

r t quan tr ng. Thi u em anh ko th s ng c! Em ko ph i là - Nh nhé anh!”

nh , anh ã t ng h a v i em như v y mà. Nhưng r t cu c thì anh v n b rơi em, v n em ph i s ng trong s cô ơn và au kh . úng, em mãi mãi là ngư i con gái quan trong nh t i anh. Anh th c s ko th s ng thi u em! Anh th c s ko th ! Thanh Mai ơi, anh ư c gì t t c m i chuy n c a chúng ta ch là m t cơn ác m ng. M t cơn ác m ng khi t nh d y ó ch là m t gi c mơ, m i chuy n ch ng h x y ra. Ư c gì i u ó là th t em nh ? ngay bây gi anh có th ch y n bên em, ôm em vào lòng, ôm c a con gái ko ph i con c a Huy mà là con c a chúng ta! Anh ã nh m m t và m m t bi t bao nhiêu l n. Nhưng… m i chuy n v n ch ng là gi c mơ. Nó là s th t! “ng cho tôi là bà già nhi u chuy n! Nhưng chuy n tình c a hai ngư i cũng nhi u ** le l m y! gi c h nh phúc ph i bi t n ch “nh n” và lòng v tha. Chúc hai cô c u
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 130

ngon mi ng, nh ng v khách quen áng m n c a tôi!” B t ch t nh ng l i nói c a bà ch quán “Kho ng L ng” ch t vang lên trong r i! Chúng tôi ã quên i ch “nh n” tha! mà s ng. Và gi tôi ko th u tôi! Ph i

ánh m t n t lòng v

n v i tôi th t khó khăn. Nhưng tôi ã mơ m t gi c Tôi thi p i lúc nào ko hay. Gíâc ng mơ v hình bóng a bé thiên th n. ó là Hoàng L Dương – con gái tôi, ph i r i nó là con gái tôi. Tôi th y nó ang xoe tròn ôi m t nhìn tôi cư i th t tươi, ôi m t en và sáng, ôi m t th c s r t gi ng tôi. Nó v y tay. Rõ ràng tôi nhìn th y nó v y tay và g i ti ng: “B ơi! B ơi!”. Tôi nghe rõ mà. Rõ ràng nó g i tôi là b mà! Tôi… tôi là b c a nó mà! Nó l i v y tay ti p, v n gi ng nói ó, nó g i: “B ơi! B ơi! M ây này!”. V tôi. Cô y ang nhìn tôi cư i. C v và c con c a tôi u ang g i tôi: “Anh ơi! Anh ơi!”, “B ơi! B ơi!”. Ch c n m y bư c chân n a thôi tôi s ch m n h . Ch c n tôi c , c thêm m t chút n a thôi tôi s có th ôm h vào lòng. “B ! B ơi! Nhanh lên!” Tôi choàng t nh d y. M hôi m ìa.

Tôi ph i làm sao ây? Tôi bi t mình ph i làm th nào ch ? Có ai mách giùm tôi ko? Tôi yêu v tôi, con tôi. Tôi c n h ! Tôi ko th s ng thi u h ! M t êm th c tr ng. M t êm v i nh ng dòng nư c m t ch y dài. M t êm v i nh ng hình nh thân thương c a v và n cư i lúc chào

ic a

a bé.

M t êm mà ngư i àn ông bi t n th nào là s m t mát n au. M t êm mà anh ta nh n ra r ng: Mình yêu v . Và hơn h t. a bé là con anh cho dù nó c sinh ra t ngư i àn ông nào! Li u anh ta có quá cao thư ng ko? Câu tr l i ch trái tim anh ta m i bi t! Nhưng… anh ta ph i gi l i h nh phúc c a mình b ng cách nào? L y ****! Anh y c n **** giúp! Sáng. Phiên toà li d m . M i ngư i, t t c b n bè và ngươì thân 8h. 9h. 9h15’ 9h20’
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 131

u

nd .

M i ngư i nh n nháo. B i. Ngư i ch ng v n chưa xu t hi n trong phiên toà li d ! 10h. 10h30’. Ti ng tr con khóc b t ch t vang lên. Ko ai có th d 11h. c nó.

- Phiên toà… – Bà Th m phán v a c t ti ng, cánh c a phiên toà ch t m ra. M i ngư i gi t mình. M t dàn nh c xu t hi n. i trc là nh ng cô bé m c váy thiên th n v i nh ng r cánh hoa h ng trên tay. Nh ng cánh hoa th m bay kh p phòng. Ti ng nh c vang lên. Ti ng a bé v n khóc. M t gi ng hát àn ông vang lên t phía sau cùng. a bé im b t và hình như bà ngo i th y nó m m cư i. n nh ng ngày ôi ta có nhau. “Nhìn trăng khuya nh Bao nhiêu gi c mơ tan thành mây khói. Gi câu yêu phôi pha cũng ch vì ta quá kh . Bi n yêu thương nay thành bao kh au. Ngày em ra i cũng là th i gian mưa r t nhi u. Khi bao nh nhung nay càng nhung nh . Gi nư c m t chia ly l i làm cu c i ta n au. C níu dĩ vãng nay còn âu

Cu c

i l m l i anh ây v n mong xin l i ngư i.

Dù r ng gi ây anh v i em ch ng còn là gì. Trong tim anh gi trái ng, còn l i 1 mình sâu l ng. Cu c i ã m t khi bao yêu thương mình ã c .” Nh ng cánh hoa h ng m m như nhung vương kh p trên n n t. M t cô bé thiên th n ti n n ch v tôi, m m cư i th t tươi và trao cho cô y vòng k t hoa i u. M i ngư i v n ngơ ngác. Dàn nh c và nh ng cô bé thiên th n t t dãn ra hai bên. Chàng trai v i vòng hoa k t i u i trong ti ng nh c du dương và nh ng cánh hoa h ng nh tung bay. Chàng v n hát. Gi ng hát mà t trư c n gi ch hát cho ngư i mình yêu. “Ch 1 l n cu i anh v n mu n nói… xin… l i… ngư i!” Câu hát ch t d ng
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

ó. M i ngư i ng ngàng nh n ra anh chàng ó là ngư i ch ng
Page 132

n

mu n. Tôi bư c n ch v . Cô y nhìn tôi ko gi u n i s kinh ng c pha chút gì ó gi n d . Gi n d vì tôi n mu n, vì tôi b t bao nhiêu ngư i ph i ch . - Thanh Mai! Em h i anh có nh k ni m ngày xưa ko? V y thì anh tr l i. Anh ko mu n nh ! Nhưng anh ko th làm c. M b o anh hãy t tay lên ng c h i con tim mình. Anh ã h i và nó nói: Nó ko th p n u thi u nh p p c a trái tim em. Nó ko th s ng mà thi u em. Và nó c n em! Cô y v n ng im. Nư c m t ch t lăn m t v t dài. Cô y nhìn tôi, ôi m t ko h ch p. V n như ngày nào, tôi ưa tay lau nư c m t cho v . Cô y v n l ng im, ôi m t v n nhìn tôi, th t g n, th t kĩ. Nhưng nư c m t v n rơi. Khuôn m t ư t l . Tôi n m l y tay cô y. M t cái gi t mình nh . Nhưng r i i tay y v n n m yên trong ôi tay tôi, m áp, cái v m áp mà t r t lâu tôi ã ánh m t. N m ch c bàn tay ngư i con gái mình yêu, tôi ngư c lên bà th m ph n, rõng r c: - Tôi ko li d ! Tôi ko mu n r i xa v tôi và con gái tôi! C h i trư ng lên. Thanh Mai nhìn tôi, gi t tay ra kh i tay tôi. N ơc m t cô y l i ch y dài. Cô y mím ch t ôi môi c ngăn ko cho ti ng n c b t ra ngoài. - V ơi! Hãy v v i anh! Anh yêu em! Tôi nh như in ti ng v tay to nh t mà tôi t ng bi t. M nhìn tôi m m cư i. - Sao còn chưa ôm anh h ? - Gì? - Ko ôm là anh… - Anh làm sao? - Thì anh b ch sao! Nói r i tôi ưa tay b b ng ngư i con gái mình yêu. - Anh làm cái gì th ? Th em xu ng i. M i ngư i ang cư i ó! - H ang m ng vui cùng chúng ta y! - M ng vui cái gì? Ai ã ng ý tr v v i anh h ? - K anh c b t v y! - Em s ki n anh t i b t cóc! - âu có, anh cư p trư c m t m i ngư i mà! -…
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 133

Gìơ ây cô y ã n m g n trong vòng tay tôi r i. Tôi si t ch t cô y vào lòng mình. T giây phút này tôi s gi ch t cô y b ng tình yêu, s quan tâm và c lòng v tha. Có l b n s b o tôi có ngu ng c ko khi ch p nh n m t gia ình v i ngư i v l m l và ngư i con ko máu c s ng bên ngư i mình yêu. m ! Nhưng tôi thà s ng trong s khoan dung và lòng v tha Hơn là c ch p r i ph i h i h n. L Dương ko ph i con c a tôi nhưng là con c a v tôi, và ch ng có nghĩa lí gì tôi ko yêu thương nó c . Gìơ ây trong trái tim tôi, con tôi ã c kh c tên: Hoàng L Dương! Màn êm ã buông rơi. êm khuya ã giăng tràn kh p thành ph . Nhưng căn phòng c a v ch ng chúng tôi v n sáng èn. Con gái tôi ang n m ngon gi c, cái mi ng nó l i m m cư i. Nó gi ng h t m . M i khi ng ngon là cái mi ng l i kh m m cư i m t mình. V ch ng tôi ng i bên nhau, ng m a con gái ng . H nh phúc nhen nhói trong tim c hai. - Anh này! - Gì v y em? - C m ơn anh nhá! - Vì tình yêu, h nh phúc và nh ng n i au? - Anh c nh t kí c a em à? - Anh cũng ko mu n c âu, b ép ó? - Em bi t mà! Th nào m cũng ưa cho anh! - Anh ã khóc y! - Th t h ? - Sau này ngoài làm

u b p ra em tr thành nhà văn cũng c ó!

- áng ghét! Nhưng em còn mu n c m ơn cái khác n a cơ! - Gì? - V bé L Dương. - V con c a chúng ta ch ! - Nhưng… ng nh c l i n a. Qúa kh ta c n nhìn l i ph i ôm mãi quá kh em ! – Tôi quay sang s ng cho tương lai. Nhưng ko có nghĩa là a con gái ang ng say. - V i l i, em ko th y

anh n cái là con thôi khóc à? V i anh bây gi L Dương là con anh, bây gi và mãi v sau! - Em… - Cô y ôm ch m l y tôi – Em mu n khóc! – Và cô y khóc n c lên. - Kìa! Sao l i khóc th ? Nín i mà! - Ko! Em khóc vì h nh phúc y! ã lâu l m r i em ko c khóc trên b vai anh. Em toàn ph i khóc m t mình trong s cô ơn thôi!
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 134

Tôi si t ch t v hơn. Nh nhàng tôi hôn lên c cô y và thì th m bên tai: “Anh xin l i!” Sáng. Chúng tôi t nh gi c. C m t êm chúng tôi ôm nhau khóc và ng thi p lúc nào ko hay. Trư c m t chúng tôi là m t phong bì và m t phong bao l n. Rõ ràng êm qua lúc chúng tôi ng làm gì có nh ! - Cái gì ây nh ? Ti n h v ? – Tôi c m phong bì lên và h i. - Ti n âu mà ti n! u anh lúc nào cũng ch có ti n thôi! Ch c là thư t gì ó! D y th này ch có th là gi y thôi! - Bóc ra là bi t ngay mà! – Nói r i tôi bóc cái phong bì ó. V tôi nói úng. Là m t lá thư. C a Huy! “ Chào hai ngư i b n c a tôi! Tôi ko bi t sau khi mình quy t nh b i l i x y ra nhi u chuy n n v y. Th t may là bác gái ã n tìm tôi, gi tôi có th ng i gi i thích m i chuy n cho c hai ngư i, hy v ng s giúp hai ngư i hi u c m i chuy n và hàn g n l i tình c m xưa. úng, có th tôi là m t th ng àn ông n m t khi ko kìm ch n i mình có ý nghĩ ******** thân th ngư i con gái tôi yêu. Anh Lâm, tôi xin l i khi ã em lòng yêu v anh, nhưng ó ch là tình yêu t m t phía tôi. Tôi th t ngu ng c và ko ch u tin i u ó. Tôi mu n có c Thanh Mai, vì tôi yêu cô y, tôi nghĩ i u ó là . Nhưng khi Thanh Mai y tôi ra kh i ngư i cô y và g i tên anh, thì tôi ã hi u, ko m t ngư i àn ông nào khác có th thay th ngư i àn ông trong lòng cô y, chính là anh ó, anh Lâm à! Thanh Mai là m t ngư i con gái t t, áng yêu, s ng h t mình dù b n tính cô y th t nông n i, hi u th ng. Tôi ghen t v i anh vì có c ngư i con gái mà tôi thích ó. Th nên anh ph i nh n ra h nh phúc mà mình ang có, ng v i ánh m t r i ph i h i ti c. Còn Thanh Mai, cám ơn em ã cho anh có c nh ng ngày tháng h nh phúc th t s ch có i u là h nh phúc theo m t nghĩa khác. H nh phúc c a m t tình b n! Gìơ ây, tôi ang h c r t t t và ch ng bao lâu tôi có th tr v nư c qu n lý khách s n c a gia ình và g p l i hai ngư i b n c a tôi. Nhưng cái tôi h nh phúc hơn c là gi tôi ã m lòng ón chào m t tình yêu m i, tình yêu th hai nhưng bù l i tôi c yêu và trao yêu thương.

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 135

Hai ngư i b n c a tôi, chúc hai ngư i cũng có th m lòng và gi l y h nh phúc c a chính mình. Hãy n m ch t tay và ng bao gi buông tay ra nhé, Thiên Lâm và Thanh Mai. Ít nh t có m t ngư i b n phương xa luôn dõi theo hai ngư i! Chúc h nh phúc! B n c a hai ngư i: Vương Gia Huy.” Chúng tôi ti p t c bóc phong bao l n. Bên trong là m t t gi y. Gi y xét nghi m ADN. Chúng tôi ko th tin n i. Tôi và con gái có chung m u ADN! Nh ng m nh v n kí c ch t ùa v . êm ó, cái êm nh m nh ó:

“Gìơ ây ch còn mình tôi v i n i au n t t cùng. Tôi lôi chai rư u Pháp ra và b t u g p nh m n i au. V i ý nghĩ b ph n b i c xâm chi m l y u tôi, tôi u ng c n c chai rư u Pháp hoà trong v m n và tr v phòng ng .” Bu i sáng: “Dù cái u au nh c và ch ng nh n i êm qua sau khi u ng rư u th nào, tôi vơ v i qu n áo trên sàn, g i i n và h n g p c u c.”

ng

- L Dương là con anh! Con c a anh ó! V y mà bao ngày tháng qua anh l i i x l nh nh t v i em, t b c v i em! – Cô y ưa tay ánh liên h i vào ng c tôi. R i b t ch t cô y ôm ch m l y tôi, cái si t th t m nh, mái u ng sát vào b ng c tôi – Em ghét anh! Em ghét anh! – Tôi ưa tay ôm ch t l y v mình hơn. - V ơi! Anh bi t l i r i! -------------------------------------------------------------------------------------------ng h i m 12 gi . G p chi c laptop l i. V tôi và cô con gái v n ang ng say. Nhìn

a con gái ng mà hai cái má nó phính ra yêu ko th t . Ko kìm ch n i, tôi ti n t i và hôn lên má nó m t cái dù bi t ch c r ng n u v tôi t nh thì th nào cô y cũng g t m lên: “- Em b o anh bao nhiêu l n r i. Ko c hôn con lúc ng . Nó h n y!” Tôi m c k . N u cô y có g t g ng th , tôi s dìm cơn t c c a v b ng m t n hôn vào ôi môi h ng căng m ng và thì th m bên tai: “V ơi, ch ng yêu v l m!”
http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)
Page 136

Dư i ánh èn ng , tôi nhìn rõ t m b ng “G ai nh t cu c thi u b p vàng”. Tôi ã nói v i các b n là gi v tôi ã là b p trư ng c a khách s n Phương ông chưa nh ? V y là tôi ã vi t xong câu chuy n thay l i xin l i g i t i v tôi r i ó. Nhưng câu chuy n v chúng tôi thì chưa d ng l i âu. Ngay bây gi , tôi, v tôi, và con gái tôi s cùng nhau vi t ti p câu chuy n v m t t THE END! m gia ình h nh phúc. Ít nh t là cho t i bây gi !

http://PhanAnh.Tk (Sưu t m)

Page 137

You're Reading a Free Preview

Tải về
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->