Bài ca ngất ngưởng

Nguyễn Công Trứ - một con người tài năng và nhiệt huyết, một con người luôn sống hết mình để cuộc sống có ý nghĩa nhất, là đại diện tiêu biểu cho lớp nhà nho tài tử, khí phách nhất thời đại có quan niệm nhân sinh mới mẻ: luôn khao khát khẳng định mình, sống theo mình và coi việc bất chấp những ràng buộc của XH pk đầy quy phạm khắc nghiệt là 1 lối sống đẹp, đầy kiêu hãnh. Với tư cách một cây bút thực hiện sứ mệnh, một cơn gió mang sức sống mới cho thể loại hát nói Nguyễn Công Trứ đã kết tinh điều nói trên trong tác phẩm vào hàng xuất sắc của ông: bài ca ngất ngưởng. Tác phẩm thẻ hiện niềm tự hào đối vs tài năng, phẩm chất cao quý, ý chí mạnh mẽ, lối sống ngang tàng tự do của kẻ sĩ quân tử. Sự xuất hiện của những từ láy, điệp từ, liệt kê cùng cách nói giàu tính khẩu ngữ, sự pha trộn giữa ngôn từ nửa Hán nửa Nôm, sự chuyển đổi bằng trắc liên tục và tính chất phóng khoáng của thể loại đem lại cho bài thơ vẻ đẹp sống động và gần gũi, đồng thời giúp phô diễn 1 cách khoái hoạt nguồn cảm hứng dồi dào của t.giả. Tự tổng kết và đánh giá cả cuộc đời của mình khi nhìn lại t.giả chỉ sử dụng 1 từ “ngất ngưởng”. Làm nên sự ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ là tài và chí. Cũng như những nhà nho cùng thời khác, t.giả lập chí ở việc tung hoành ngang dọc, kinh bang tế thế. T.giả từng tự hứa vs bản thân rằng: “Đã mang tiếng ở trong trời đất / phải có danh gì vs núi sông” Với quan niệm đó t.giả khẳng định sự có mặt của mình trong cõi thế và vai trò lớn lao mà mình phải đảm nhiệm với nợ công danh vẫn đeo đẳng ở đời: “Vũ trụ nội mạc fi phận sự”- mọi việc trong trời đất đều là phạn sự của ta. Câu mở đầu vang lên vs giọng điệu rắn rỏi ,trang trọng và kiêu hãnh mang đậm tính tự tôn, tự tại rất mực đã vẽ lên con người ngang trời dọc đất. Với niềm tự tin về tài năng, sự nghiệp tiếp tục cho phép t.giả tự gọi mình 1 cách kính trọng: “Ông Hy Văn tài bộ đã vào lồng”. Mới đọc cứ ngỡ ai đó đang nói về t.giả theo ngôi thứ 3 nhưng đây lại là sự tự khách quan hóa bản thân để xem xét. Phải là 1 người rất tự tin mới làm dc điều này. Con người này coi việc nhập thế làm quan như bó buộc, giam hãm , mất tự do trong “lồng”.Tuy vậy nhưng ko có chút chua xót mà lại tràn trề nhiệt huyết, muốn cống hiên hết mình bởi công danh là cái nợ. Âm vang trong câu nói đó ta thấy như 1 lời hứa hẹn, một thách thức vs mình và vs đời. Và quả thực t.giả đã chứng tở dc đa tài, tinh thông nhiều lĩnh vực khi điểm lại những mốc đáng nhớ trên con đường hoạn lộ: “Khi thủ khoa .. Thừa Thiên”. Phép liệt kê kết hợp những từ “khi”, “lúc” ko chỉ thể hiện sự cống hiến ko ngừng nghỉ, toàn tâm toàn ý vs dất nc mà còn thể hiện thái độ hào hứng, hăm hở khi khoe công trạng của mình. Thủ khoa, tham tán, tổng đốc,

Thái độ và fong cách sống của t.Tháo dc dây đeo ấn dường như là điều kiện tốt để những phẩm chất đẹp trong ông dc cất tiếng. Từ “ngất ngưởng ” cho ta hình dung dáng ngồi ngật nghễu. ko vướng tục”. ta thấy t. có quan niệm xử thế chủ động. Phật tiên là hình mẫu lí tưởng của thế giới siêu nhiên họ ko biết những thú lạc của cuộc đời.. ko biết chơi vs phong độ tài tử. thích làm những việc trái khoáy ko giống ai của t. vượt lên trên thiên hạ và dường như chỉ có biết mình. lập dc nhiều công trạng . dc sống thật vs chính mình khi tìm đến thiện nhiên để thanh lọc tâm hồn.điều mà ai cũng mong muốn. cái ngất ngưởng của Nguyễn Công Trứ còn thể hiện rõ hơn khi là hưu quan. nếm trải nhũng thú vui trong đời như thú du ngoạn thiên nhiên.ngất ngưởng”. Ít ai có thể cởi bỏ dc dây đeo ấn vs bao nhiêu cám dỗ 1 cách nhẹ nhàng. chơi hết mình trong thực tại. hài hước.giả.giả lại biết sống hết mình. ko phật. Bỏ lại sau lưng 1 thời vùng vẫy. khẳng định mình: “đã nên tay ngất ngưởng”. t. Quả là con người có nhân sinh quan tích cực. thú hát nói . Thật là 1 dáng ngồi trêu ngươi.Điệp từ “khi đi kèm những tiếng bằng trắc trong câu “Khi ca.giả dc phát huy tột độ. Điều này mấy ai trên thế gian có thể làm dc. khiêu khích.Cái ngất ngưởng ở đây là sự ngất ngưởng khi hành đạo của con người kiêu hãnh. một sự xuất hiện đầy thách thức dù đã phần nào ra khỏi chốn hoạn lộ.giả dành thời gian còn lại cho việc hành lạc: “kìa núi . vs bản lĩnh của người tin vào tài năng và phẩm cách của mình khác vs những kẻ ko giữ dc mình . Quả thực Nguyễn Công Trứ h. Cái lối chơi ngông. Tuy nhiên t.gỉa tỏ ra tự hài lòng về mình. phóng túng và có chút ngông ngạo.còn t.đại tướng. từ “kìa” như muốn bày ra trc độc giả cuộc sống vs vẻ thật tích chí.giả mọi sự dc mất khen chê đều dc phóng tâm coi nhẹ: “Đc mất…đông phong”. Nhìn cái cách sống coi trọng và biết thưởng thức.giả cũng ko vướng tục.toàn có quyền ngất ngưởng.giả khi ra khỏi vòng cương tỏa có những biểu hiện rất riêng: “Đạc ngựa . ko vướng bận để nhập cuộc chơi 1 cách đam mê. tận tâm vs sự nghiệp đất nước. lối ngạo đời. ngất ngưởng có căn cứ. trên con bò vàng đeo nhạc ngựa. hết mình như nguyễn công Trứ. khi tùng”biểu lộ rõ cái ngả nghiêng thoải mái trong cuộc vui bất tận cảu t. Đối với t. tự giải thoát mình và vượt lên trên những ràng buộc của cuộc sống vốn đang ngự trị và chi phối con người. khi sống cuộc sống phong lưu . Ông là người biết chơi vs 1 ý thức văn hóa. như muốn giỡn mặt cả thiên hạ.. thú uống rượu thậm chí là ái tình.. thực sự tài năng. Với điều đó t. Chưa hết. khi tùng. Đó cũng là kiểu ngất ngưởng chỉ có ở tay tài tử đầy bản lĩnh như Nguyễn Công Trứ. phủ doãn cái gì ôg làm cũng thuộc nhất bảng . ko hề luồn cúi. .Mà ngất ngưởng đến mức bụt phải nực cười. đi vãn cảnh chùa. Nguyễn Công Trứ tự nhận mình “ko tiên.giả thật sự dc tự do.ông ngất ngưởng”. khi tửu.

Nguyễn Công Trứ luôn bày ra trước thiên hạ những sự trái ngược song trong phần sâu thẳm của tâm hồn. thách thức sừng sững trcs cuộc đời. khinh bỉ những kẻ tầm thường. Cái ngất ngưởng ở đây thể hiện ở phong cách tôn trọng sự trung thực. Trong toàn tác phẩm ta thấy hiện lên cái tôi Nguyễn Công Trứ . giữa hành đạo và hành lạc. Nhạc Phi. ko chịu uốn mình theo lễ và danh giáo XH. lí tưởng mà ông theo đuổi suốt đời vẫn là lòng trung quân ái quốc “Chẳng Trái…sơ chung”. Chính vì thế. Hàn Kì. kém cỏi. ko dám sống hết mình. ẩn đằng sau những câu chữ là nụ cười hóm hỉnh. ông buông một câu khẳng định chắc nịch đầy vẻ thách thức mà ko thấy ngượng vs mình. lòng dạ tráo trơ nhưng ham hư danh. thực hiện xuất sắc và sánh được vs những danh tướng thời xưa (Trái Tuân. ko dám sống là mình vì lo dư luận XH. một con người tài năng biết dung hòa giữa vì mình và vì người. . Ông tự thấy mình đã làm tròn phận sự vs đất nc.Thêm vào đó. vào những thói quen cố hữu . vs đời: “Trong triều ai ngất ngưởng như ông”. bất tài khom lưng uốn gối. Cái tôi ấy đáng để chúng ta trân trọng và học tập. lệ thuộc vào kẻ khác. tham quyền cố vị. ánh mắt giễu cợt. Phú Bật). tôn trọng cá tính.

Sign up to vote on this title
UsefulNot useful