DạY CảM THụ VĂN HọC CHO HọC SINH TIểU HọC

I. Thế nào là cảm thụ văn học? Cảm thụ văn học là sự cảm nhận những giá trị nổi bật, những điều sâu sắc, tế nhị và đẹp đẽ của văn học thể hiện trong tác phẩm (cuốn truyện, bài văn, bài thơ...) hay một bộ phận của tác phẩm (đoạn văn , đoạn thơ...thậm chí một từ ngữ có giá trị trong câu văn, câu thơ) Như vậy, cảm thụ văn học có nghĩa là khi đọc (nghe) một câu chuyện, một bài thơ...ta không những hiểu mà còn phải xúc cảm, tưởng tượng và thật sự gần gũi, “nhập thân” với những gì đã đọc... Để có được năng lực cảm thụ văn học sâu sắc và tinh tế, cần có sư say mê, hứng thú khi tiếp xúc với thơ văn; chịu khó tích lũy vốn hiểu biết về thực tế cuộc sống và văn học; nắm vững kiến thức cơ bản về tiếng Việt phục vụ cho cảm thụ văn học. II. Cách viết một đoạn bài cảm thụ văn học: a. Đọc kỹ đề bài, nắm chắc yêu cầu của bài tập (phải trả lời được điều gì? Cần nêu bật được ý gì?...) b. Đọc và tìm hiểu về câu thơ (câu văn ) hay đoạn trích được nêu trong bài (Dựa vào yêu cầu cụ thê của bài tập để tìm hiểu, ví dụ: cách dùng từ đặt câu; cách dùng hình ảnh, chi tiết; cách sử dụng biện pháp nghệ thuật quen thuộc như so sánh, nhân hóa, điệp ngữ...đã giúp em cảm nhận được nội dung, ý nghĩa gì đẹp đẽ, sâu sắc). c. Viết đoạn văn về cảm thụ văn học (khoảng 5-7 dòng) hướng vào yêu cầu của đề bài. (Đoạn văn có thể bắt đầu bằng một câu “mở đoạn” để dẫn dắt người đọc hoặc trả lời thẳng vào câu hỏi chính; tiếp đó, cầnnêu rõ các ý theo yêu cầu của đề bài; cuối cùng, có htể “kết đoạn” bằng một câu ngắn gọn để “gói” lại nội dung cảm thu) Nắm vững yêu cầu về cảm thụ văn học ở tiẻu học, kiên trì tập luyện từng bước (từ dễ đến khó), nhất định học sinh sẽ viết được những đoạn văn hay về cảm thụ văn học, sẽ có được năng lực cảm thụ văn học tốt để phát hiện biết bao điều đáng quý trong văn học và cuộc sống của chúng ta. III. Một số bài tậo tham khảo:

Đề 1: Trong bài Dừa ơi! (Tiếng Việt5 , tập một), nhà thơ Lê Anh Xuân có viết: “Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng Rễ dừa cắm sâu vào lòng đât, Như dân làng bám chặt quê hương.” Em hãy cho biết: hình ảnh cây dừa trong đoạn thơ trênnói lên những điều gì đẹp đẽ về người dân miền Nam trong kháng chiến chống Mỹ?

Sự thay đổi nhanh chóng đến mức bất ngờ ấy khiến người đọc như lạc vàc một tiên cảnh vậy.” Nhà thơ muốn nói với em điều gì qua đoạn thơ trên? BàI LàM: Trong đoạn thơ trên. Đồng thời tác giả cũng muốn nói lên phẩm chất trong sáng. tập một.. lác đác lá vàng rơi trong khoảnh khắc mùa thu.Tiếng Việt 4. tự hào trong chiến đấu của người dân miền Nam. ngỡ ngàng trước sự thay đổi nhanh chóng của thời tiết ở Sa Pa. ta thấy tác giả như muốn thông qua hình tượng cây dừa để ca ngợi phẩm chất kiên cường. thủy chung. tinh tế và sống động như nhà văn Nguyễn Phan Hách. đặt câu đó. 1995) nhà thơ Bế Kiến Quốc có viết: “Ngày hôm qua ở lại Trong vở hồng của con Con học hành chăm chỉ Là ngày qua vẫn còn. Đồng thời điệp từ “thoắt cái” tạo cho chúng ta cái cảm xúc đột ngột.BàI LàM: Trong khổ thơ trên (trích trong bài Dừa ơi) của nhà thơ Lê Anh Xuân. đẹp đẽ trong cuộc sống và ý chí kiên cường bám trụ. có những thành quả mà “ngày hôm qua” ta đã tích lũy được. . Bởi vậy có thể nói: Ngày hôm qua tuy đã qua đi nhưng sẽ được nhắc đến khi ta có những kiến thức.” (Đường đi Sa Pa.. Đề 2: Tả cảnh đẹp Sa Pa. BàI LàM: Có lẽ chưa có tác giả nào tả cảnh Sa Pa lại đẹp đẽ. hiên ngang. tập hai. mận. dịu dàng.. Tác giả đã khéo léo sử dụng biện pháp nghệ thuật đảo ngữ để nhấn mạnh. nhà thơ Bế Kiến Quốc như muốn nói với chúng ta rằng: Ta học hành chăm chỉ thì trong cuốn vở hồng đẹp đẽ của chúng ta sẽ được ghi lại những điểm mười do chính những kiến thức mà ngày đêm ta miệt mài học tập. Đề 3: Trong bài Bóc lịch (Tiếng Việt 2. anh dũng. Thoắt cái. lê. đặt câu ở đoạn văn trên? Nêu tác dụng của cách dùng từ. trắng long lanh một cơn mưa tuyết trên những cành đào. để làm nổi bật vẻ đẹp nên thơ của cảnh sắc thiên nhiên và thời tiết ở Sa Pa. gió xuân hây hẩy nồng nàn với những bông hoa lay ơn màu đen nhung hiếm quý. 1995) Em có nhận xét gì về cách dùng từ. gắn bó chặt chẽ với mảnh đất quê hương mình của người dân miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. nhà văn Nguyễn Phan Hách đã viết: “Thoắt cái. Thoắt cái.

khỏi bị nắng nóng. Đó là một tình thương vừa sâu sắc. Không những thế mà dòng nước ăm ắp như tấm lòng người mẹ tràn đầy yêu thương. ta thấy tình cảm của người con đối với mẹ mình thật đẹp đẽ và thật đáng quý trọng. Đề 5: Trong bài Vàm Cỏ Đông (Tiếng Việt 3.Đề 4: BóNG MÂY Hôm nay trời nắng như nung Mẹ em đi cấy phơi lưng cả ngày Ước gì em hóa đám mây Em che cho mẹ suốt ngày bóng râm (Thanh Hào) Đọc bài thơ trên. ngụp lặn của con trẻ mà còn đưa nước về tắm mát cho ruộng lúa. Bởi dòng sông quê hương không những là nơi nô đùa. vừa cụ thể và thiết thực của người con đối với mẹ.Tình cảm đó được thể hiện qua sự cảm thông với những việc làm vất vả của mẹ như phơi lưng đi cấy dưới cái nóng như nung và sự ước mong được góp phần làm cho mẹ đỡ vất vả trong công việc: Hóa thành đám mây để che cho mẹ suốt ngày bóng râm. nhà thơ Hoài Vũ có viết: “Đây con sông như dòng sữa mẹ Nước về xanh ruộng lúa. nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh có viết: “Cô dạy em tập viết Gió đưa thoảng hương nhài Nắng ghé vào cửa lớp Xem chúng em học bài” Em hãy cho biết: khổ thơ trên đã sử dụng biện pháp nghệ thuật gì nổi bật? Biện pháp nghệ thuật đó giúp em thấy được điều gì đẹp đẽ ở các bạn học sinh? BàI LàM: . sẵn sàng chia sẻ tấm lòng mình cho những đứa con và cho hết thảy mọi người.” Đọc đoạn thơ trên. giúp mẹ làm việc trên đồng mát mẻ. tập một). vườn cây Và ăm ắp như lòng người mẹ Chở tình thương trang trải đêm ngày. em thấy có những nét gì đẹp về tình cảm của người con đối với mẹ? BàI LàM: Đọc bài thơ trên. nương khoai. cho những khu vườn bạt ngàn cây trái như chính dòng sữa ngọt ngào của mẹ nuôi dưỡng các con từ thửa lọt lòng. em cảm nhận được vẻ đẹp đáng quý của dòng sông quê hương như thế nào? BàI LàM: Nếu như ai cũng có một dòng sông thì chắc sẽ chạnh lòng thương nhớ khi đọc bài thơ “Vàm Cỏ Đông” của nhà thơ Hoài Vũ. tập một). Đề 6: Trong bài Cô giáo lớp em ( Tiếng Việt 2.

Đề 9: Trong bài Về thăm nhà Bác (Tiếng Việt 5. cánh cò bay lả rập rờn thật thanh bình. Sự giàu đẹp và đáng yêu đó đựoc thể hiện qua những hình ảnh: Biển kúa mênh mông hứa hẹn một sự no đủ. Đề 7: Trong bài Việt Nam thân yêu (Tiếng Việt 4.” Em hãy cho biết những câu thơ trên nhằm khẳng định điều gì? Cách diễn đạt của nhà thơ có gì độc đáo. của sức sống dân tộc. Sự chăm chỉ. Mai sau. Từ “xanh” được nhắc lại 3 lần trong dòng thơ với sự kết hợp khác nhau ( xanh tre/ xanh màu / tre xanh) tạo những nét nghĩa đa dạng. em cảm nhận được những điều gì về đất nước Việt Nam? BàI LàM: Đất nước Việt Nam ta hiện ra trong khổ thơ trên của nhà thơ Nguyễn Đình Thi thật giàu đẹp và đáng yêu. cha mẹ mà còn làm cho cảnh vật xung quanh (nắng) cũng muốn ngừng đùa nghịch để ghé vào cửa lớp xem các bạn học bài. Sự hùng vĩ và nên thơ được thể hiện qua hình ảnh đỉnh Trường Sơn cao vời vợi sớm chiều mây phủ. giản dị và đáng yêu. miệt mài học tập của các bạn không những làm vui lòng ông bà. tác giả đã dùng biện pháp nghệ thuật nhân hóa để cho ta thấy được tinh thần học tập rất chăm chỉ của các bạn học sinh. tập một ). tập một ).Trong khổ thơ trên. nhà thơ Nguyễn Đình Thi có viết: “Việt Nam đất nước ta ơi! Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn Cánh cò bay lả rập rờn. Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều” Đọc đoạn thơ trên. bay bổng và đem đến cho người đọc những liên tưởng thật phong phú. Đất nước Việt Nam ta tươi đẹp biết nhường nào! Đề 8: Kết thúc bài Tre Việt Nam (Tiếng Việt 5. sức sống bất diệt của con người Việt Nam. góp phần khẳng định điều đó? BàI LàM: Những câu thơ kết thúc bài “Tre Việt Nam” của nhà thơ Nguyễn Duy nhằm khẳng định một màu xanh vĩnh cửu của tre Việt Nam. thật nên thơ và hùng vĩ. Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh. phong phú và khẳng định sự trường tồn của màu sắc. Mai sau. ngắt dòng và điệp ngữ ‘’ mai sau” góp phần gợi cảm xúc về thời gian và không gian như mở ra vô tận tạo bao ý thơ âm vang. tập một). nhà thơ Nguyễn Đức Mậu viết: “Ngôi nhà thuở Bác thiếu thời nghiêng nghiêng mái lợp bao đời nắng mưa . truyền thống cao đẹp của con người Việt Nam. mhà thơ Nguyễn Duy viết: “Mai sau. Nhà thơ đã khéo léo thay đổi cách ngắt nhịp.

vĩ đại sau này của Bác Đề 10: Trong bài thơ Con cò. thân thương? BàI LàM: Đọc đoạn thơ trên. nặng trĩu từ đâu ùn ùn kéo đến vây kín cả bầu trời làm cho khoảng không gian này như bị kéo thấp xuống. lùng bùng. bầu trời xám xịt lại. Mái tranh nghiêng nghiêng trải bao mùa mưa nắng. Lộp bộp. mưa đã bắt đầu rơi. xe máy vẫn lao vun vút khiến cho nước mưa bắn tung tóe lên lề đường. Sống trongngôi nhà bình dị đó. để giúp đỡ. nhà thơ Nguyễn Đức Mậu đã cho chúng ta thấy hình ảnh ngôi nhà của Bác. hàng quán. vỗ về bởi tình cảm yêu thương của gia đình (võng gai ru mát những trưa nắng hè) và có lẽ cũng chính nơi đó đã khởi nguồn cho những chí hướng lớn lao. Gió giật từng hồi. Có giọt mưa xối thẳng xuống đường lộp bộp. Nước mưa chảy thành dòng xuống thân cây nâu sẫm. Lá cây rụng lả tả. trú dưới gầm ghế. lòng mẹ vẫn theo con” Hai dòng thơ trên đã giúp em cảm nhận được ý nghĩa gì đẹp đẽ? BàI LàM: Đọc hai câu thơ trên. Bác đã được ấp ủ. mặt đất bốc hơi lên hầm hập. vẫn dõi theo bên con để lo lắng. Dù con đã lớn khôn. tiếp sức mạnh cho con vươn lên trong cuộc sống. chiếc võng gai thật mộc mạc đơn sơ. Ô tô. thiêng liêng như mạch nước nguồn không bao giờ vơi cạn. mái hiên của khu tập thể. giọt lại vô tình đập vào áo mưa người đi đường lùng bùng. mát lạnh. Cây cối nghiêng ngả. trời nóng như nung. mưa đổ ào ào xuống đường. dù đã đi hết cuộc đời. Mọi người vội vàng vào bốt điện thoại. Bỗng.. có giọt rơi trên mái tôn lộp độp. lộp độp.. ôm chặt vào lòng mẹ. Những đám mây đen. Con mèo kêu “meo meo”.nơi Bác được sinh ra và đã trải qua những ngày thơ ấu ở quê Bác thật đơn sơ và giản dị như bao nhiêu ngôi nhà khác ở làng quê Việt Nam. để mặc áo mưa. Tả cơn mưa Một buổi chiều mùa hè. bay xào xạc. lộp bộp. Sấm chớp đùng đoàng như muốn rạch ngang cả bầu trời khiến cho mấy em bé khóc toáng lên vì sợ hãi. cành cây run lẩy bẩy. giọt thì lại bay xiên xẹo rồi trườn vào vỉa hè một cách thật tinh nghịch. sống trọn cả cuộc đời thì tình thương của mẹ đối với con vẫn còn sống mãi. lộp bộp. nhà thơ Chế Lan Viên có viết: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi hết đời. lông xù lên. Có thể nói: tình thương của mẹ dành cho con là một tình thương bất tử.” Em hãy cho biết: Đoạn thơ giúp ta cảm nhận được điều gì đẹp đẽ. để quan tâm. che chở.Chiếc giường tre quá đơn sơ Võng gai ru mát những trưa nắng hè. Ngoài sân. Bụi tung mù nịt trên đường. chiếc giường tre. rồi trong chớp nhoáng. ướt . nhà thơ Chế Lan Viên cho chúng ta thấy tình yêu thương của mẹ dành cho con thật vĩ đại.

từng phút. đỏ ngầu. các con số và kim đều được tráng một lớp dạ quang nên đêm tối. chậm chạp. Bạn kim giây diện bộ váy hồng thật nhí nhảnh. Cô bạn này được khoác một cái áo màu hồng phấn khá điệu đà. những chú chim hải âu đang tung cánh chấp chới bay liệng giữa bầu trời cao và xa tít tắp. Bác như người đã đứng tuổi. Gần đó có những cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay. reng. các con số từ 1 đến 12 đứng thành vòng tròn như đang chơi trò mèo đuổi chuột. cô luôn gọi tôi đón chào một bình minh tuyệt vời. trông thật lung linh. Nước mưa rơi ngập đường. Nhìn qua lớp kính trong suốt ấy là cả một làng quê thanh bình với những hình ảnh bắt mắt... Tuy vậy thôi chứ em có ích lắm đấy.. Những mầm cây non như được tiếp sức mạnh đứng hiên ngang.. Cây cối khoác lên mình bộ áo mới màu lá mạ đầy sức sống. tôi đều được biết nhờ khuôn mặt ngộ nghĩnh của cô. Đồng hồ đã trở thành cô bạn thân thiết của tôi. quả đúng như vậy. buồn tôi đều chia sẻ với cô và được đáp lại bằng những tiếng tích. bằng bài hát quen thuộc và giọng hát trong trẻo. ồ ồ thi nhau chảy xuống cống. phía trên bầu trời biếc xanh... tôi cũng biết là bao nhiêu giờ. một chú bé để tóc trái đào đang cho gà ăn.. Anh chính là một chàng thanh niên khỏe mạnh mà không hấp tấp. Tôi thầm nói: “Cảm ơn bạn nhé! Tớ hứa sẽ không phung phí thời gian đâu. Xung quanh mặt đồng hồ. Ai đó nói: “Sau cơn mưa trời lại sáng”. bước đi không còn nhanh nhẹn nữa. Mưa nhỏ dần.. “lười” nhất. tắc.nhẹp. Tả chiếc đồng hồ báo thức “Tích. Đó là chiếc đồng hồ tròn như cái bánh bao. những hạt thóc cứ rơi xuống từ bàn tay bé nhỏ của chú. nặng nề lê từng bước khó khăn. đồng hồ còn là một người bạn tri kỉ của tôi. 1. lá trong veo như hạt ngọc. chỉ khác là nó có chân đỡ. đóng tay vào. bạn yêu ạ!”. những đám mây trắng hững hờ trôi... Trên “khuôn mặt” đáng yêu của cô bạn đồng hồ là đại gia đình số và các anh em nhà kim đồng hồ. Tất cả những chuyện vui. Bác kim giờ áo đỏ. Không những thế.”. nhỏ dần rồi tạnh hẳn. Nhưng quan trọng hơn cả là bạn muốn nói: “Thì giờ là vàng bạc”. huyền ảo.. Xa xa. Đặc biệt. Em chẳng hề nhích chân. Ánh nắng mặt trời vàng óng hòa cùng bảy sắc cầu vồng..Vì sao nhà thơ Trần Đăng Khoa viết "trăng tròn như quả chín" và "trăng tròn như mắt cá" . tắc. Các anh em nhà kim đồng hồ mới thật là hay. luôn chạy trước các anh. Cô bạn của tôi làm việc suốt 24 tiếng đồng hồ mà không biết mỏi. Từng giây trôi qua.. Thấm thoát đã 9 năm rồi. Phía mặt ngoài của đồng hồ được bảo vệ bởi một lớp kính khó vỡ. chú bé lại mở tay ra. vươn mình trên bầu trời xanh.. Hạt mưa còn đọng lại trên cánh hoa. Mặc dù không nói thành lời nhưng nó cũng khiến tôi thấy thanh thản hơn. tiếng hát trong trẻo của cô bạn đồng hồ xinh đẹp đã gọi tôi dậy đón chào một ngày mới tốt lành. Bầu trời trắng xóa trong biển mờ. reng. Bầu trời sáng ra. Còn em kim vàng bé nhất nhưng lại. Bạn hệt như một đứa trẻ tinh nghịch nhưng hoạt bát và hiếu động. Trước hiên nhà. Từng giờ. Thời gian cứ trôi mãi. Anh kim phút màu xanh lam nhẹ nhàng đi từng bước một chậm rãi. Mỗi sáng sớm. Em là kim hẹn giờ.

đã cho ta thấy một vầng trăng khác. vầng trăng gắn với tuổi thơ ấu và người mẹ thân thương. và còn gắn với những câu ru hời của mẹ đưa con vào giấc ngủ ngon.một vầng trăng thật đầy đặn và tròn trịa rất đẹp đẽ và trong sáng trong tâm hồn Trần Đăng Khoa. Trần Đăng Khoa đã so sánh vầng trăng đến từ “cánh đồng xa” “ tròn như trái chín” và vầng trăng đến từ “biển khơi” “tròn như mắt cá”. biển khơi. Hình ảnh “trái chín”còn gợi tả về màu sắc và hình ảnh và “mắt cá” lại gợi tả về sự trong sáng của mặt trăng. Vầng trăng lúc này không còn là vầng trăng thực trên bầu trời mà nhà thơ đã chuyển sang tả vầng trăng trong suy nghĩ.Câu 1: Trần Đăng Khoa viết bài thơ “Trăng ơi từ đâu đến” khi nhà thơ ở độ tuổi lên 8-9. gắn với câu chuyện cổ tích có chị Hằng. trong kỷ niệm. 2. Trăng gắn với những đêm phá cỗ trung thu. cũng long lanh rạng ngời... Vầng trăng của Trần Đăng Khoa chiếu sáng khắp mọi nơi trên đất nước (từ cánh đồng đến biển khơi) và ở đâu trăng cũng tròn. thầy cô. “ Chú cuội ngồi gốc cây đa Để trâu ăn lúa. từ đâu đến? Hay từ lời mẹ ru. Thương cuội không được học Hú gọi trâu đến giờ" Câu 2: Vầng trăng trong thơ của Trần Đăng Khoa không chỉ tròn đẹp. Chính sụe thân thuộc của “trái chín” và “ mắt cá” đã cho chúng ta cảm nhận được vầng trăng trong bài thơ rất gần gũi với mọi người đặc biệt là với những đứa trẻ sống ở vùng nông thôn VN. .mắt cá).. Vì vậy cảm nhận của tác giả về trăng hết sức trẻ thơ và trong sáng. cũng sáng. gọi cha hời hời Mẹ còn cắt cỏ trên trời Cha còn cưỡi ngựa đi mời quan viên”. Những hình ảnh so sánh với trăng hết sức quen thuộc. Qua đó tình thương đối với những người bạn cùng độ tuổi thông qua hình ảnh chú cuội thiếu thốn sự chăm sóc của cha mẹ.trái chín. chú Cuội. sáng long lanh mà còn gắn với tuổi thơ của tác giả. Vì sao nhà thơ Trần Đăng Khoa viết: "Trăng ơi. Hình ảnh so sánh được chọn lọc chứ không phải lựa chọn ngẫu nhiên (cánh đồng..

Sign up to vote on this title
UsefulNot useful