P. 1
ĐỀ TÀI SINH VIEN TRUONG CAO DANG NGOAI NGU CONG NGHE VIET NHAT LÊ QUÝ ĐÔN

ĐỀ TÀI SINH VIEN TRUONG CAO DANG NGOAI NGU CONG NGHE VIET NHAT LÊ QUÝ ĐÔN

|Views: 120|Likes:
Được xuất bản bởitruongthom1990

More info:

Published by: truongthom1990 on Mar 13, 2011
Bản quyền:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

03/13/2011

pdf

text

original

ĐỀ TÀI Đời sống sinh viên TRƯỜNG CAO ĐẲNG NGOẠI NGỮ CÔNG NGHỆ VIỆT NHẬT Sinh

viên : LÊ QUÝ ĐÔN Sinh ngày: 05/11/1990 Lớp : Tin K3

Mỗi khi nghe bài hát bạn tôi đó chính là thật sự cuộc sống sinh viên và ấm áp mà tôi từng nếm trải. Đôi khi cũng thấy chạnh lòng và cũng cảm thấy hạnh phúc. Lúc no thì ăn phở ăn cơm. Lúc đói ăn mì gói có khi ko có 1 đồng nào trong túi để có thể ăn 1 ổ bánh mì. Mỗi khi tôi thèm ao ướt 1 điều nhỏ nhoi là chiếc chăn để đắp còn bây giờ tôi có rồi tôi cảm thấy mình hạnh phúc hơn những ng khác rất nhiều. Nhìn lũ bạn cùng trg đi tay gaz, ba mẹ đưa đón có của ăn của để. Còn tôi lúc đi mẹ có dặn :'' Con ở dưới đó nhớ học hành tốt đừng để mẹ phải lo'' Tết vừa rồi tôi về. Mẹ tôi già hơn 1 tuổi nữa rồi. Tôi cũng ko biết là sẽ còn bao lâu cái tết nữa thì tôi có thể lo đc cho mẹ và em tôi. Khi suy nghĩ như vậy tôi phải càng cố gắng nhiều hơn Những ngày chơi tết đang từ từ qua đi. Đâu đó bạn bè đang chuẩn bị bước vào năm học mới với không ít những háo hức và lo toan lẫn lộn. Nhận được những cánh thư, những email của bạn bè, tôi vừa cảm thấy vui vui nhưng cùng lúc cảm thấy chạnh lòng cho bao vất vả đang và sẽ đến với bạn bè trong những ngày học xa nhà sắp tới. Là sinh viên, ai chẳng vui, khi đón năm học mới về, ai chẳng háo hức được trở lại với trường lớp, gặp lại thầy cô, bạn bè! Với những bạn năm đầu, lòng háo hức đó dường như được nhân lên gấp bội vì mong muốn biết những ngày đầu của mình ở giảng đường sẽ thế nào hay ai là những người bạn mới mình sẽ gặp. Vui nhiều và mong đợi cũng không ít vì những ngày tháng tới ở giảng đường sẽ là dịp giúp mình mở mang kiến thức, tìm đến với những hiếu biết, khám phá mới … Rồi, đối với những bạn trẻ từ tỉnh lẻ, ai chẳng trông mong một ngày nào đó mình sẽ có dịp được đến các thành phố lớn để học, để tìm cơ hội tiến thân Với những sinh viên trong nước, ai chẳng một lần mơ đến một ngày mình sẽ được đến với những chân trời xa lạ để có thể

buồn bã nơi xứ người. bụng đói lã. vì phải bươn chải lo cho cuộc sống sinh viên của mình dường như họ không còn thời gian nghỉ ngơi. học tập cùng với bạn bè đến từ năm châu. Có nhiều bạn khác.gặp gỡ. mà họ còn không thể làm thêm trong những ngày Tết để có tiền trang trải trong năm. họ còn phải đương đầu với những khó khăn khác trong môi trường mới. họ phải tự lo lấy cuộc sống của mình. Nào đi dạy thêm tại tư gia. quây quần bên nhau trong những ngày Tết. vui chơi nữa. Nó còn nhắc tôi nhớ lại những năm tháng rất nhiều kỷ niệm nhưng cũng rất vất vả của đời sinh viên của mình cũng như giúp tôi biết nghĩ nhiều đến bao bạn bè đâu đó đang phải bươn chải lo cho việc học của mình. Đã có những đêm. họ đón chờ năm học mới với không ít những băn khoăn. làm bồi bàn tại các nhà hàng hay phụ việc tại các quán cơm hoặc đi bán báo. tôi đành nén lòng ‘đón’ Tết không người thân … . (thường được gọi là ‘gia sư’). cũng như Bạn và bao sinh viên khác. Ngoài thiếu vắng sự nâng đỡ của gia đình. Vì những tính toán ấy. suốt đời sinh viên của mình. vì biết ruộng đồng ở quê nhà đang bị bão lụt hoành hành. ngay từ những ngày đầu của năm học. đối với những sinh viên tỉnh lẻ hay những du sinh. rồi lo tiền học phí. làm tiếp thị (quảng cáo) các loại sản phẩm. Nhưng cùng với những niếm vui. họ đã phải nghĩ tới chuyện tìm việc làm thêm ngoài giờ học. rất ‘sinh viên’ và cũng rất sâu đậm. Dù gia đình họ có điều kiện về kinh tế đi nữa thì cũng rất khó lo cho họ mọi chuyện vì mức sống nơi gia đình họ ở và nơi họ học luôn cách nhau rất xa. họ không biết thế nào là ‘hè’ … vì những ngày hè với họ là dịp duy nhất họ có thể tìm việc làm để kiếm tiền để chi trả học phí. Biết gia đình không thể lo đủ cho mình và để tự giúp mình trang trải các chi phí. Có những bạn Tết đến mà không dám về quê vì nếu về không những phải mất một khoản tiền lớn cho chuyện tàu xe. bán hàng tại các cữa tiệm … và nhiều lọai nghề khác không tên. Rồi cũng có những năm. tiền nhà và những chi phí khác trong năm. Nào là phải tìm nơi ở. lo lắng. tiền thuê nhà … và bao nhiêu khoản lo khác. trên chiếc xe đạp cũ trong cơn mưa. rất mộc mạc. Do đó. khát khao ấy. họ đành nén lòng ‘đón’ Tết đến. những lo toan ấy của thời sinh viên. khi mọi người đang hớn hở trở về với mái ấm gia đình. Tôi đã có những đêm thao thức không ngủ vì nhớ nhà. tiền ăn. tôi đã từng nếm trải những vất vả. họ có thể làm bất cứ nghề gi dù phải vất vả đến đâu miễn là có tiền để lo chuyện học … Có một bài hát sinh viên tôi rất thích nghe vì lời văn của nó rất gần gũi. Với những sinh viên này. tôi cố đạp đến những nhà tư làm gia sư.Vâng. ‘đón’ Năm mới về một cách hững hờ. Nhưng tìm được việc làm thêm và đặc biệt là những công việc thích hợp cho việc học của mình cũng không phải luôn dễ dàng.

chắc hẳn sẽ nhớ lắm quãng đời sinh viên nhiều kỉ niệm khó quên. Tôi không may mắn như một số bạn trong lớp là được học ở Thái Bình quê hương mình... chúng tôi vẫn nuôi bao hoài bão cho tương lai: thi đỗ tốt nghiệp. Tôi là một đứa sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố học ! Khi còn là những cô cậu học sinh ngồi trên ghế nhà trường. rằng: Sẽ ở đâu? Và. cũng đã dần cảm nhận được những điều đó. Viết gửi Bạn và bao bạn trẻ khác một vài chia sẻ khi các bạn chuẩn bị đón năm học mới về. tôi cảm thấy hình như những lo toan. Chúc Bạn và bao sinh viên xa nhà khác thật nhiều niềm vui. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác hồi hộp và lo lắng khi từng ngày chờ đợi điểm thi tuyển đại học. hoặc những giờ phút rảnh rỗi nếu như mình đã không trải qua những khó nhọc. trong đầu óc non nớt của những cô cậu học trò tỉnh lẻ chúng tôi lại bắt đầu có những lo lắng. rực rỡ bởi hạnh phúc cũng như bao nỗi khó khăn.. thì phần lớn là vì ngày mai thôi. Ước chi những ngày tháng trên giảng đường Đại học của Bạn và của những sinh viên cùng cảnh ngộ là những tháng ngày đẹp nhất. Nếu không có những ngày tháng vất vả đạp xe đâu đó vào những trưa hè nóng bức hay những đêm mưa ướt lạnh ở thành phố ấy. Nhưng tôi đã có 1 hướng đi mới là “TRƯỜNG CAO ĐẲNG NGOẠI NGỮ CÔNG NGHỆ VIỆT NHẬT” Tôi sẽ cố gắng thực hiện ước mơ trở thành kỹ sư CNTT của mình.Và với tôi. một sinh viên năm thứ nhất còn bỡ ngỡ với vô vàn thứ xung quanh. mặc cho bao vất vả. Và.. vất vả ấy đã giúp mình trưởng thành. nhiều kỷ niệm khó quên nhất. vào trường đại học mình yêu thích. Bắt . lo toan ấy. khó nhọc mà cuộc sống sinh viên xa nhà ít hay nhiều có thể đến với Bạn và những bạn bè cùng chung một hoàn cảnh như Bạn. một người mới chỉ chập chững những bước đầu tiên trên bước đường chinh phục kiến thức. Những năm tháng ngọt ngào bởi nụ cười và nước mắt. đối với những đứa quê mùa như tôi. Tôi cũng không được may mắn như các bạn là được học ở trường ĐH mà mình mong muốn. Nếu ai đã từng trải qua những năm tháng ngồi trên ghế giảng đường.Nhưng khi nhìn lại những năm tháng của đời sinh viên xa nhà ấy.. Hình như những vất vả và bao lo toan của đời sinh viên ấy cũng thôi thúc.tôi sẽ có thêm nhiều thầy mới bạn mới! Nhưng cũng chính lúc này đây. chín chắn hơn. chắc chẳng bao giờ tôi có thể đi đến những miền đất lạ như ngày hôm nay.. khuyến khích tôi nhiều trong học tập. nhiều thành công trong năm học này. Chắc chẳng bao giờ tôi cảm nghiệm được hay biết trân trọng việc học.. một thành phố lớn với những toà nhà cao ngất ngưởng. học tập tại nơi mình sinh ra và lớn lên. tôi sẽ được sống ở một nơi đông đúc tấp nập. những siêu thị hiện đại bậc nhất.

Với những người sống xa gia . Đôi lúc trong cuộc sống không tránh khỏi những phát sinh. từ miếng cơm manh áo đều đựoc mẹ cha quan tâm. bởi lẽ. để tiếp tục học tập và rèn luyện. vì gia đình luôn là nơi mỗi chúng ta cảm thấy vui vẻ nhất. Tìm nhà đã khó. Với những bạn ở gần. Đi làm thêm không chỉ kiếm thêm tiền mà chính qua đó chúng tôi tích luỹ được nhiều kinh nghiệm hơn và tạo thêm nhiều mối quan hệ sau này sẽ giúp ích rất nhiều cho bản thân khi ra ngoài xã hội. tôi hay được về thăm gia đình. Tôi vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều bạn khác. mức chi tiêu ở mỗi vùng khác nhau. mẹ cha chăm lo cho từng bữa ăn từng giấc ngủ. biết là bất tiện đấy. Nhưng rồi. Chúng tôi bắt đầu xin đi làm thêm để bớt đi gánh nặng trên vai cha mẹ và cũng là để tự mình đáp ứng nhiều hơn những nhu cầu của bản thân. một tháng mới được về nhà một lần. ai cũng phải cân nhắc khi chi tiêu hàng ngày. cuộc sống dậy chúng tôi phải biết đứng vững. chúng tôi phải tự lo cho bản thân mình. Còn với những người phải học xa nhà như chúng tôi. ban đầu. đó là một may mắn lớn lao. Còn lại đa số các bạn phải tự đi tìm cho mình những chỗ ở phù hợp. Khi xa nhà không ai tránh khỏi những lúc nhớ nhà. nhưng những nhu cầu ấy chỉ được đáp ứng một phần nhỏ mà thôi. Nhưng khi học xa nhà. biết là chật đấy. lại còn luôn luôn lo lắng không biết chủ nhà sẽ đòi nhà lúc nào và cuộc sống tiếp theo ở thành phố sẽ ra sao? Khi còn trong vòng tay chở che của gia đình. thăm bố mẹ. động viên lẫn nhau của những người bạn. nhưng chỉ đáp ứng đủ cho một phần nhỏ số lượng sinh viên thuộc diện chính sách. những người cùng cảnh là động lực lớn để chúng tôi vượt qua khó khăn. Nhưng dù thế nào thì mỗi chúng tôi cũng phải tự tính toán việc tiêu pha như thế nào cho phù hợp. vì vậy. người thì bố mẹ khá giả gửi lên cho nhiều tiền chi tiêu. Những chính trong lúc như thế thì sự quan tâm.đầu cuộc sống tự lập như thế nào? Các trường đều có kí túc xá. Cũng như tất cả mọi người chúng tôi cũng có rất nhiều những nhu cầu riêng. thoải mái nhất và đầm ấm nhất. Mỗi người trong chúng tôi lại có một hoàn cảnh khác nhau. phải biết tin vào bản thân mình. tìm được rồi đâu phải đã yên tâm. phải khắc phục khó khăn để học tập thôi. người thì phải bóp mồm bóp miệng suốt cả tháng vì bố mẹ ở quê cũng rất khó khăn. Trong lớp tôi có những bạn một năm chỉ được về nhà một vài lần vì hoàn cảnh gia đình và vì vị trí địa lý quá xa. ở thành phố cái gì cũng đắt đỏ hơn nhiều so với ở quê. chúng tôi cũng hơi luống cuống vì mình chưa phải rơi vào những tình huống đó bao giờ. Thêm vào đó. nhưng tiền bố mẹ gửi lên chỉ ở mức ấy. tự chăm sóc. gia đình luôn luôn sum họp. tự làm tất cả mọi việc chứ không thể cậy nhờ được nữa.

cả một niềm động viên an ủi to lớn giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống . . rượu chè. Ai cũng biết. ở đó luôn luôn có sự sẻ chia và đùm bọc lẫn nhau. thì xóm trọ. cho nên cách chúng tôi tiếp nhận hiện thực cuộc sống cũng không giống nhau. kí túc xá. chúng ta đã được chứng kiến rất nhiều bạn sinh viên ngày đêm lao vào những tệ nạn như: cờ bạc. nơi thành thị luôn có rất nhiều cạm bẫy. Trong thực tế. quên đi bao khó nhọc mà cha mẹ mình phải trải qua để nuôi mình thành người và cho mình ăn học tới nơi tới chốn. dù giá trị vật chất của chúng không cao... Và càng ngày những cạm bẫy. những tệ nạn ấy càng xâm nhập nhiều vào các cổng trường . nhưng đó là cả tấm lòng. rồi dần dần tự hủy hoại bản thân cũng như tương lai của mình và gia đình mình. rất nhiều tệ nạn. đều giống như ngôi nhà thứ hai của mình. ma túy. Ở gia đình thứ hai này luôn luôn có những buồn vui xen lẫn và trên tất cả.Các bạn đã phụ lòng cha mẹ. Đáng buồn là có một bộ phận không nhỏ trong chúng tôi đã không thể vượt qua được những cám dỗ đó.đình như chúng tôi. đôi khi cả lớp học. đã lún sâu vào các cạm bẫy và tệ nạn xã hội. Ví như vào dịp vui hay sinh nhật.Chúng tôi. chúng tôi thường tặng nhau những món quà thật giản dị do chính tay chúng tôi làm. mỗi người một lập trường riêng.. mỗi người một tính cách..

You're Reading a Free Preview

Tải về
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->