Tả chiếc bút chì của em.

Nguyễn Lan Phương - 4G Đề bài: Tả chiếc bút chì của em. Bài làm.

Bước vào năm học mới, mẹ mua cho em một cây bút chì, trông nó thật xinh xắn dễ thương. Cây bút chì còn thơm mùi gỗ và nước sơn. Nó dài hơn một gang tay, thân bút tròn và to hơn chiếc đũa. Bút chì được sơn màu vàng óng, trên đó nổi bật hàng chữ màu đen: Bút chì Hông Hà. Đầu bút có cái đai mạ kền sáng bóng bọc lấy một miếng tẩy nhỏ màu xanh nõn chuối. Em quay đầu bên kia lên xem ruột chì thì thấy nó nhỏ, đen, tròn nằm chính giữa bút chì và chạy dọc theo chiều gỗ. Em lấy cái gọt bút chì gọt nhẹ và xoay tròn cây bút, lưỡi dao sắc, những mảnh gỗ mỏng, nhỏ, dài chạy ra để lộ ruột chì đen nhánh. Em cầm bút vẽ thử chú chuột Mickey trên trang giấy trắng. Nét bút đen, đậm nhạt theo nét vẽ hiện dần trông thật đẹp mắt. Không biết từ lúc nào, chiếc bút chì đã trở thành người bạn thân thiết của em. Khi dùng để chữa bài hoặc vẽ. Mỗi khi làm xong, em đều cẩn thận cho bút vào hộp để khỏi bị gãy.
Viết một đoạn văn nói về lợi ích của một loài cây mà em biết.
Trần Quốc Đạt - 4G Đề bài: Viết một đoạn văn nói về lợi ích của một loài cây mà em biết. Bài làm.

Vào mùa hè em thích nhất là cây chanh. Cây chanh là một loại cây có rất nhiều lợi ích. Lá chanh nhỏ và dày nhưng có mùi thơm rất đặc biệt. Người ta thường cho lá chanh vào thức ăn để át đi mùi tanh và tạo nên hương vị thơm ngon của thực phẩm. Đặcc biệt là quả chanh nó có vị chua nhưng ăn vừa mát lại vừa bổ. Những trưa hè nóng bức nếu có một cốc nước thì thật là sảng khoái.
Tả chiếc cặp của em.
Trần Quốc Đạt - 4G Đề bài: Tả chiếc cặp của em. Bài làm.

Hồi còn bé, nhìn chiếc cặp sách của anh, em ao ước được một cái như vậy. Lên lớp hai mẹ đã tặng em một chiếc cặp và nó đã cần mẫn theo em cho đến tận bây giờ. Đó là một chiếc cặp hình chữ nhật, màu xanh lá cây. Nó được làm bằng một thứ vải dù có pha ni lông rất bền và đẹp. Phía trước có in hình những chú “POKEMON” trông rất ngộ nghĩnh. Quai cặp được làm bằng nhựa dẻo nên khi xách rất mềm mại. Hàng ngày em có thể đeo chiếc cặp sau lưng bằng hai chiếc dây đeo khá chắc chắn. “Tách! Tách! Tách” Hai mắt khoá mạ kền sáng loáng bật ra khi em mở cặp. Trong cặp có ba ngăn cách nhau bằng tấm nhựa cứng. Hai ngăn lớn xếp sách giáo khoa và vở viết. Còn ngăn bé hơn, em luôn để đồ dùng học tập rất thuận tiện. Chiếc cặp ngày ngày cùng em chăm chỉ đến trường. Thật thương cho các bạn học sinh nghèo vẫn luôn ao ước cho mình một chiếc cặp.

15/12/2005 4:07 CH giờ Hà Nội

Kể lại câu chuyện về nỗi dằn vặt của An-đrây-ca (5).
Phan Huyền Cầm - 4G

đầu gác lên xà nhà. không rõ vào thời nào. Tôi oà khóc và kể mọi chuyện cho mẹ nghe. tôi vẫn luôn tự dằn vặt: ” Giá mình mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa” . câu chuyện này như sau: Ngày xưa. Chỉ có ngôi nhà của hai mẹ con là khô ráo. tôi bèn nhận lời ngay. Bỗng xuất hiện một bà lão ăn xin. Nhưng tôi không nghĩ như vậy.Đề bài: Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của An-đrây-ca bằng lời của cậu bé An-đrây. Ngày nay. tôi bèn chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.4E Đề bài: Kể lại câu chuyện em đã được nghe hoặc được đọc về một người có tấm lòng nhân hậu. Tối hôm đó. ở xã Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Cạn. tôi đã từng mắc một sai lầm lớn mà cho đến bây giờ khi tôi đã lớn tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình. Khuya hôm ấy. Xin chào! Tôi là An-đrây-ca. chỗ đất bị sụt ấy là hồ Ba Bể. Qua câu chuyện trên em thấy hai mẹ con bà goá là người có tấm lòngn thương người. tôi xin kể lại câu chuyện đó: năm đó. đám hội đang náo nhiệt bỗng có một cột nước từ dưới đất phun lên rất mạnh nhấn chìm tất cả trong biển nước. Chơi một lúc. Người mẹ liền hỏi: “Thưa cụ. Bài làm. chắc hẳn các bạn đều đã từng mắc lỗi. Đi đến đâu bà cũng bị xua đuổi. Hai mẹ con thương tình đưa cụ về nhà. mua thuốc về chậm mà ông mất”. Sáng hôm sau tỉnh dậy. Khi sửa soạn ra đi bà nói “vung này sắp có lụt lớn. nhưng nào ngờ mẹ lại an ủi tôi bằng giọng ân cần và dịu dàng: . đành nằm im phó mặc cho số phận. vậy làm thế nào để cứu được mọi người khỏi chết chìm?”Bà cụ nhặt một hạt thóc cắn vỡ làm đôi đưa cho hai mẹ con vỏ trấu và bảo: “Cái này sẽ giúp hai mẹ con nhà chị làm việc thiện”. tôi mới nhớ lời mẹ dặn. Tôi mong rằng. May sao. ta cho hai mẹ con chị gói tro này.4E Đề bài: Kể lại câu chuyện "Vua tàu thuỷ" Bạch Thái Bưởi bằng lời của một chủ tàu người Pháp hoặc người Hoa. các bạn sẽ không như tôi để bị mất người thân của mình. người ta mở hội cúng Phật để cầu phúc. học không thấy giao long đâu. con không có lỗi trong chuyện này. lấy cơm cho ăn rồi nghỉ lại. Hai mẹ con liền lấy hai mảnh vỏ trấu đặt xuống nước. Một con giao long to lớn đang cuộn mình. Sau lần này. đuôi thò xuống đất. nhớ rắc xung quang nhà mới tránh được nạn”. Kể lại câu chuyện "Vua tàu thuỷ" Bạch Thái Bưởi. Trên giường vẫn là bà cụ ăn xin. Chúng biến thành hai chiếc thuyền để họ cứu người bị nạn. Ai cũng biết câu chuyện sự tích hồ Ba Bể. tôi bỗng gặp mấy đứa bạn thân đang chơi bóng đá rủ nhập cuộc. Thì ra ông đã qua đời: “Chỉ tại mình mải chơi bóng. thân thể gầy còm như que sậy. Bài làm. ông đã mất từ khi con vừa mới ra khỏi nhà. Người địa phương gọi là gò Bà Goá. hai mẹ con bà goá chợt tỉnh dậy. . ông bỗng nói với mẹ tôi: “Bố khó thở lắm”. tôi ngồi khóc nức nở dưới gốc cây táo do tay ông tôi vun trồng. tôi lên chín tuổi. thấy chỗ của bà lão ăn xin sáng rực lên. Tôi cũng vậy. Tưởng rằng mẹ sẽ mắng tôi. Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc cho ông. bà gặp được hai mẹ con bà goá vừa đi chợ về. còn nền nhà của hai mẹ con thành hòn đảo giữa hồ. Khi bước vào phòng ông nằm tôi hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Mãi sau này. Vốn ham chơi. Nguyễn Linh Chi . lại còn bị lở lói như người bị bệnh hủi. tôi sống với mẹ và ông. Một buổi chiều. Ông tôi đã 96 tuổi rồi nên rất yếu. Cả đêm đó. Ngô Hồng Nhung . Nói rồi cụ vụt biến mất. Hai mẹ con rụng rời kinh hãi.Không. Kể lại câu chuyện về một người có tấm lòng nhân hậu. Nhưng dọc đường. tôi thấy mình còn ham chơi nên đã làm người thân là ông của tôi đã ra đi.

.. ngày 5 tháng 10 năm 2005 Ly thân mến! Thư trước. Rồi ông Bưởi mua xưởng chữa tàu. Sau đây. cha mẹ đi chúc Tết và doạ chơi xuân. Tôi rất khâm phục ý chí và nghị lực của ông Bách Thái Bưởi. Ông mở công ty vận tải đường thuỷ vào đúng lúc con tàu của người Hoa và người Pháp chúng tôi đã độc chiếm những đường sông miền Bắc. Chỉ trong mười năm. rồi nhận ông về làm con nuôi và cho ăn học. Nhiều chủ tàu người Pháp và người Hoa phải bán tàu lại cho ông. Lạc Long. hôm nay đã là ngày tiễn ông Táo cưỡi cá chép mang sớ lên chầu trời. Phương Mạnh Chiến . Trên mỗi chiếc tàu. Đến năm ông 21 tuổi.4E Đề bài: Nhân dịp năm mới. Mình không thể nào quên những kỉ niệm đẹp đẽ trong tình bạn của chúng ta.)để thăm hỏi chúc mừng năm mới. gia đình cậu không gánh vác được. ngô. Người nhà họ Bạch ở Trung Quốc thấy ông khôi ngô. Hình ảnh nụ cười tươi tắn và hai bím tóc xinh xinh của cô bạn thân thiết đã in sâu trong tâm trí mình. nhà ông rất nghèo nên phải theo mẹ đi bán hàng rong. buôn đủ mọi thứ: buôn gỗ. Khách đi tàu của ông rất là đông. mở hiệu cầm đồ. ông dán dòng chữ “Người ta thì đi thuyền ta” và treo một cái ống để vị khách nào đông tình với ông thì vui lòng bỏ ống tiếp sức chp ông. Từ ngày bạn theo bố mẹ chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh. chắc lúc này cậu không . mọi việc đều thuận lời cả chứ? Trường mới có gần nhà không? Bạn đã kết thân với bạn nào chưa? Mình tin rằng bạn vẫn tiếp tục học giỏi như hồi ở ngoài này. bạn cũ. Hà Nội. Thân ái chào bạn! Bạn cũ Phương Hà Viết thư cho người thân (3). mình viết cho bạn đã lâu mà không nhận được thư trả lời. ông Bưởi vẫn không nản chí. Rồi ông Buởi cho người đến những bến tàu để diễn thuyết. Ông cậu tuổi đã ngoài tám mươi lại ốm đột ngột.. Bài làm. hạnh phúc! Chúc Ly học giỏi và gặp nhiều may mắn. hãy viết thư cho một người thân (ông bà.. Chỉ một tuần nữa là chúng mình được cùng ông bà. Đầu thư. cô giáo cũ. mình xin gửi lời hỏi thăm sức khoẻ đến bạn và toàn thể gia đình. Ông Bưởi mồ côi cha từ bé.4E Đề bài: Nhân dịp năm mới. Thời gian cuối năm trôi qua nhanh thật.. Lúc rất thịnh vượng . thuê kĩ sư giỏi trông nom. tôi là là một chủ tàu người Pháp sống cùng thời kỳ với ông Bạch Thái Bưởi . bạn cũ.. Khi cho bỏ ống. ngày 5 tháng 10 năm 2005 Hùng thân mến! Nghe tin ông cậu mất tớ liền viết thư cho để hỏi thăm! Hùng tớ thực sự chia buồn với cậu. Bài làm. Hà Nội.. tiêng hào. hãy viết thư cho một người thân (ông bà. Sốt ruột. Lời cuối thư mình xin chúc gia đình bạn một năm mới vui vẻ. ông đã trở thành “bậc anh hùng kinh tế”như những đánh giá của những người cùng thời chúng tôi. nhưng nhà tớ không có thời gian để về thăm cậu.Bài làm. mình viết tiếp cho bạn lá nữa đây. tôi xin kể câu chuyện về ông. Bố mẹ tớ ở ngoài này rất lo. cô giáo cũ. Nguyễn Phương Hà . lúc này tờ hiểu tâm trạng của gia đình cậu. Trưng Trắc.người Việt Nam. công ty của ông Bưởi có 30 cái tàu lớn nhỏ mang nhiều cái tên lịch sử: Hồng Bàng. tiền đồng rất nhiều. Viết thư cho người thân. Khi nghĩ đến những điều đó mình lại nhớ đến cậu.Có lúc sạt nghiệp.. ông làm thư kí cho một hãng buôn có danh tiếng.)để thăm hỏi chúc mừng năm mới. Rồi ông đã đứng ra kinh doanh tự lập. Xin chào các bạn. tiền xu thì vô kể.

Mình hiểu mọi người ở dưới đó cần sự giúp đỡ. Chúc Thư và mọi người có đủ nghị lực để vượt qua mọi thử thách.4G Đề bài: Nghe tin quê bạn bị thiệt hại do bão. Mình hiểu gia đình bạn rất đau đớn khi phải thấy cảnh mất cửa. Tạm biệt bạn Phạm Phương Linh Viết thư thăm hỏi và động viên bạn (2). Mấy hôm nay. Mọi người luôn luôn ở bên Thư và những người dân quê bạn. Mình nghe nói có hơn ba trăm hộ bị thiệt hại nặng nề. chị. Mình mong gia đình bạn sớm ổn định. mang những điểm 9. mẹ. Nguyễn Lan Phương . vất vả mà mọi người phải chịu đựng. cây đổ ngổn ngang hàng trăm ngôi nhà bị tốc mái tan hoang. hãy viết thư thăm hỏi và động viên bạn. mình được biết vùng quê của bạn vừa trải qua một trận bão lớn. quận Đống Đa. mất đi một người thân là mất đi một niềm vui và thay vào đó là nỗi buồn> Nếu cậu muốn ông cậu vui hãy học giỏi lên. ai ai cũng muốn được làm một điều gì đó để chia sẻ với nỗi khó khăn. khi xem truyền hình. hãy viết thư thăm hỏi và động viên bạn. Phạm Phương Linh . xem ti vi mình mới biết quê Thư vừa bị cơn bão hoành hành làm sập đổ nhà cửa. trâu bò. cao quý. vậy cậu hãy thực hiện tốt điều mà ông cậu đã muốn. các bạn của cậu và cả tớ nữa. mất nhà. Bài làm. mất ruộng đồng và mất cả người thân trong gia đình. Đối với cậu lúc này. Mình gửi bức thư này chia buồn với bạn. đừng quên gửi thư cho mình nhé. Sáng nay. sự tôn trọng và cảm thông sẽ giúp bạn vượt qua khó khăn này. Hà Nội. bà. giúp đỡ đồng bào ở những vùng bị lũ lụt.muốn đọc thư. ruộng vườn. nhìn cảnh làng quê xơ xác.4G Đề bài: Nghe tin quê bạn bị thiệt hại do bão. trường mình đã có đợt quyên góp ủng hộ các bạn bị bão lụt. ngày 5 tháng 10 năm 2005 Hường thân mên! Mình là Phạm Phương Linh. Bạn của cậu Nguyễn Lan Phương . Cậu đừng nản chí cậu vẫn còn người bạn thân. Mình biết những món quà này chẳng đáng là bao nhưng cái đáng quí là tình bạn thiêng liêng. Thư ơi! Chắc là Thư buồn lắm phải không? Nhà bạn có ai bị sao không? Cơn bão đó thật hung ác. mình thấy đau lòng lắm. trường mình đã phát động phong trào quyên góp ủng hộ. Khi xem truyền hình. tó hứa: “Lúc rỗi tớ sẽ vào thăm cậu!” Bạn của Hùng Phương Mạnh Chiến Viết thư thăm hỏi và động viên bạn (4). Bài làm. ruộng vườn chìm ngập trong nước. 10 tặng ông cậu. Thư ơi! Hãy cố lên nhé. cậu buồn cũng làm gì được. Các bạn trong lớp mình cũng như các bạn lớp khác. Mình vội viết thư để chia buồn và san sẻ cùng bạn. Đúng vậy! Trong lúc khó khăn này. mình và gia đình ngồi xem vừa nghẹn ngào vừa đau xót. vẫn còn ba. ông cậu đã mất. Mấy ngày nay. mọi người phải tương đồng tương ái giúp đỡ lẫn nhau “lá lành đùm lá rách” mà. ngày 5 tháng 10 năm 2005 Thư thân mến! Hôm qua. Hà Nội. Thôi cậu ạ. học sinh lớp 4G trường tiểu học Cát Linh. không có nhà ở. Hà Nội.

Trần Quốc Đạt . Đặcc biệt là quả chanh nó có vị chua nhưng ăn vừa mát lại vừa bổ.Viết một đoạn văn nói về lợi ích của một loài cây mà em biết. Người ta thường cho lá chanh vào thức ăn để át đi mùi tanh và tạo nên hương vị thơm ngon của thực phẩm. Cây chanh là một loại cây có rất nhiều lợi ích.4G Đề bài: Viết một đoạn văn nói về lợi ích của một loài cây mà em biết. . Vào mùa hè em thích nhất là cây chanh. Những trưa hè nóng bức nếu có một cốc nước thì thật là sảng khoái. Lá chanh nhỏ và dày nhưng có mùi thơm rất đặc biệt. Bài làm.

Sign up to vote on this title
UsefulNot useful