P. 1
tho 20 thang 11

tho 20 thang 11

|Views: 32,417|Likes:
Được xuất bản bởianon-353717

More info:

Published by: anon-353717 on Nov 06, 2008
Bản quyền:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

11/16/2012

pdf

text

original

Gặp lại Thấy Con dừng lại phía hàng cây Bồi hồi khi gặp dáng thầy

hôm nao Trường xưa vẫn nét ngày nào Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy Vẫn bao la một vòng tay Đón con như thể chưa ngày cách xa Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà Giọng thầy trầm ấm "thật thà phải con?" Cái tên thấy gọi riêng con Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên Ước mong con mãi không quên "thật lòng vững trí đừng phiền nghe con" Lợi danh - danh lợi sẽ mòn Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm Nhớ tóc thấy điểm hoa râm Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang Ai quên đi chuyến đò ngang Quên sao người lái thuyền sang bến đời.

1

GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN Có thể bây giờ cô đã quên em Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm. Có thể bây giờ chiếc lá bàng non Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm Ai sẽ nhặt dùm em xác lá Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ? Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ Cho em được trở về chốn ấy Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên Em nhớ hoài tiết học đầu tiên Lời cô dạy: "Văn học là nhân học" Và chẳng ai học xong bài học làm người! Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi! Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...

2

NHỮNG LỜI THẦY TRONG TIM CON Con cám ơn thầy bài học hôm nay Cho con hiểu cuộc đời là lẽ sống Con người sống luôn phải biết hy vọng Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai. Con phải bước trên những quãng đường dài Đầy chông gai,lắm bụi đường vất vả Hãy cố lên không được để vấp ngã Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan Những kiến thức luôn rộng mở thênh thang Con cứ bước theo con đường đã chọn Vững niềm tin_Tổ quốc đang chờ đón Đem hành trang tri thức giúp nước nhà Hãy chen vai cùng thế giới bao la Đưa đất nước đi lên thời đại mới Sánh năm châu trong thiên niên kỉ tới Như những lời Bác từng nói không phai.

VĂN 20 THANG 11
3

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ người đào giếng... Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay. Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên... Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai còn nhớ về thầy cô giáo cũ của mình ? Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích ? Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người changười mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người. Đối với những học trò xa xứ như chúng ta một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là không khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta ! Nhân ngày 20 - 11, Kenny xin gởi đến các bạn những bài thơ văn về thầy cô giáo (được mình tổng hợp trên mạng) để chúng ta cùng chia sẻ niềm vui và bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô của mình trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng : Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây...

LỜI RU CỦA THẦY
4

Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu! Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em. Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem BÀI THƠ TẶNG THẦY

5

Con sững sờ sao thầy lại ra đi ? Khi chúng con không hề muốn vậy . Sao thầy lại nói lời chia ly ? Khi lòng con không nghĩ chuyện phân kỳ. Vào phút chót của giờ học cuối - "Các con yên nghe thầy nói vài lời". Con tự hỏi có điều gì vậy nhỉ ? Mà trông thầy thoáng nét trầm tư . Và giọng thầy cất lên như mọi khi, Nhưng hơn nữa, có gì như trầm lắng. - "Thầy chuyển công tác..." con nghe lòng chết lặng - "... Ráng học hành cho giỏi, cho ngoan" Lời thầy khuyên thấm đượm giữa lòng con, Và con sẽ mang theo suốt tháng ngày còn lại . Rồi từ đây - ngày sau - và mãi mãi Con không còn nghe thầy giảng như xưa Con nghe lòng vừa phủ một mùa mưa ... Thầy bước đi như bao lần ra cửa . Để lại trong con khoảng trống vô bờ. Thế là hết ! Con khát khao bao lần nữa Được thấy thầy lên lớp giảng văn thơ Và mai sau - mai sau không bao giờ Con có thể quên lời thầy nói

LỜI CỦA THẦY Rồi các em một ngày sẽ lớn
6

Sẽ bay xa đến tận cùng trời Có bao giờ nhớ lại các em ơi Mái trường xưa một thời em đã sống Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao Thủa học về cái nắng xôn xao Lòng thơm nguyên như mùi mực mới Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới Thầy trò mình cũng có lúc chia xa Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ Một lời khuyên biết thế nào cho đủ Các em mang theo mỗi bước hành trình Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền

NGHĨ VỀ THẦY Con đứng nhìn dòng sông trôi êm Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng...
7

Khiến con chạnh nhớ về Người và câu chuyện năm xưa ... Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược Khách sang sông tiếp hành trình phía trước Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ? Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương. Nuớc mắt bây giờ để nhớ ai ??? Buồn cho năm tháng hững hờ xa Tìm đâu hình bóng còn vuơng lại ? Tôi nhớ thầy tôi, nhớ ... xót xa! Như còn đâu đây tiếng giảng bài Từng trang giáo án vẫn còn nguyên Cuộc đời cho dẫu về muôn nẻo Vẫn nhớ thầy ơi! Chẳng thể quên!!!

GỬI THẦY Thầy về hưu nghỉ với cháu con Để lại "Cáo Bình Ngô" giữa chừng đọc dở Chú dế mèn phiêu lưu trước đời bỡ ngỡ Chúng em nhớ thầy, lớp học vắng tiếng reo Cái bảng đen nhớ thầy biết bao
8

Hàng chữ xô nghiên buổi đầu đến lớp Tiếng gọi dò bài từng làm em hồi hộp Theo thời gian vọng mãi đến bây giờ Lời giảng đi qua bao thế hệ học trò Năm tháng nhuộm tóc xanh thầy bạc trắng Trang giáo án mở chân trời khát vọng Tất cả bây giờ nay thành kỷ niệm... Điểm mười thầy cho tròn lắm thầy ơi Mơ ước một đời chân đi chưa hết "Cáo Bình Ngô" chúng em còn đọc tiếp Đưa dế mèn về bến đỗ chờ mong... CHIỀU THU VẮNG THẦY Hôm nào mẹ dắt tới trường Con ngồi tập viết thầy còn cầm tay Thời gian mùa phượng cánh bay Nào hay đã trắng tóc thầy phấn vương... Chiều nay rảo bước chân hoang Con đi tìm lại ngày con có thầy Thoảng trong hơi gió ngàn cây Lời thầy như vẫn tràn đầy yêu thương Ngày mai tháng chín khai trường Vắng thầy cả lớp cứ vương vấn buồn THẦY Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
9

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại Mái chèo đó là những viên phấn trắng Và thầy là người đưa đò cần mẫn Cho chúng con định hướng tương lai Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ... CÔ GIÁO NGÀY XƯA Nhắm mắt lại mình sẽ thành người lớn Em theo cô đi học trường làng! Mây trắng trôi trên trời làm điểm tốt Cô giận em rồi mấy bữa không sang... Có một kẻ luôn nhớ về quá khứ Tuổi thơ trôi như mây trắng trên đầu Cô giáo nhỏ của một thời xưa cũ Lâu lắm rồi tưởng đã bặt tin nhau Về vườn xưa thổi lên cơn gió lá rơi ... ghi dấu một nụ cười Nhắm mắt ngỡ mình lạc vào cổ tích Sổ điểm hôm nay sao bỗng thiếu tên tôi ? NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI Một dòng đời - một dòng sông Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ Muốn qua sông phải có đò Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa ... Tháng năm dầu dãi nắng mưa Con đò trí thức thầy đưa bao người
10

Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu con gửi lại người cha thương Con đò mộc - mái đầu sương Theo con đi khắp muôn phương mai này Khúc sông ấy vẫn ngày ngày Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông ... NHỚ NHỮNG DÒNG SÔNG Các em xa cuối chân trời Thầy còn đây giữa dòng đời buồn tênh Những dòng trong chảy trăm miền Có vương một chút muộn phiền vì nhau Thầy về sóng vỗ lao xao Ba năm ngỡ mới hôm nào còn đây ? Những trang lưu bút chuyền tay Gởi cho ai, chút tình ai ... ngọt ngào Đưa em qua mấy nhịp cầu Náng mưa kia có dãi dầu đời em ? Trường xưa, lớp cũ thân quen Nhói lòng nghe một tiếng chim cuối trời Các em yêu - đã xa rồi Hồi chuông như cũng ngậm ngùi vào trưa .... TẢN MẠN VỀ NGHỀ 1. Người đi - lòng chẳng xa lòng Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời 2. Hai mươi năm một giấc mơ Cần thơ ngày đó... bây giờ là đây Hai mươi năm được làm thầy
11

Bao vinh quang, bao đắng cay cuộc đời Bạn bè còn lại mấy người Học trò mấy lớp ra đời thành nhân Hai mươi năm kiếp phong trần Với các em sức thanh xuân vẫn còn Hai mươi năm tấm lòng son Như hoa sen đậm sắc hồng ban mai Con thuyền tách bến ra khơi Cánh buồm căng gió nửa đời lại đi Dù cho bão tố bất kỳ Tim hồng, phấn trắng ngại gì gió to Cám ơn em, tuổi học trò Cho thầy thêm sức trồng hoa dâng đời Ngày hai mươi - tuổi hai mươi Nửa đời dạy học... đam mê vẫn còn. 3. Dâng cô bông hồng trắng Hồng đỏ kính dâng thầy Bao bông hồng còn lại Đưa em vào tương lai 4. Em ngồi đó, một khung trời để nhớ Mắt biết xôn xao, tinh nghịch má hồng Tà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡ Một - sáng - khai - trường, giờ đã xa xăm

CÓ THỂ MAI NÀY... Có thể mai này thầy không đến lớp Các em đừng buồn - chẳng có gì đâu! Nghề cao quý - người thừa - đời chẳng quý "Chưa phải thân sâu - vẫn khiến bát canh sầu" ! Có thể mai này thầy không đến lớp
12

Xa các em - ai xé ruột gan thầy ! Đã trót nữa đời - phấn vương trắng tóc Buộc phải bỏ nghề ... nghĩ đắng, nghĩ cay ! Có thể mai này ... thầy không đến lớp Đừng lo cho thầy - hỡi những em ngoan Thầy vẫn sống như tháng năm đã sống Vẫn có nước trong - vẫn rau cháo đàng hoàng ! Nghề dạy học từng quen thanh đạm Chuyện áo cơm không bận lắm cho đời Thương cái chữ - làm sao nhai nuốt hết Nuốt chữ ... nghẹn lời ... cực lắm người ơi! Vẫn còn đó một trái tim nóng bỏng Một "trái tim không chữ" khỏe ru đời Vẫn còn đó - trong thời gian rất đẹp Khi trong mơ ...văng vẳng tiếng "thầy ơi"

TỰ THÚ VỚI THẦY Em lạ lẫm bước chân vào Đại học Mặc áo sinh viên ngơ ngác giảng đường Mắt kiếm tìm giữa bè bạn bốn phương Bóng dáng thân thương bạn mình ngày ấy Tìm đâu được, một mình, thôi thì vậy Em tự tin kiêu hãnh, buổi ban đầu Đã một thời bài luận được khen "sâu"
13

Phương trình toán em cho là đơn giản Kiến thức con người, đâu là giới hạn ? Em không tìm ra định luật bù trừ Nên nghĩ mình sức học hẳn còn dư Đâu biết được, ấy là thầy độ lượng ! Năm đầu tiên em ngỡ mình lạc hướng Bài luận văn chỉ đủ điểm là cùng Cảm ơn thầy, cuộc sống vẫn bao dung Em chưa vấp nhưng hiểu mình nông cạn...

HOA CÚC VÀNG TẶNG CÔ Cô giáo công đoàn dạy lớp năm Mười năm tận tụy bạc chúng lòng Trường lớp bùi ngùi thương chiếc bóng Phượng mấy mùa vẫn một sắc bông Mười năm dằng dặc ngâu rồi bấc Thổi gầy thêm nét phấn tài hoa Con đường đất cơn mưa bữa nọ Để lại dấu chân người đi xa

14

Học trò cũ ra trường nhớ lớp Hai ba năm có bận quay về Chỉ có thuyền đi là đi mất Cả tiếng gọi đò lộng bến quê Mười năm lãng đãng trong màu khói Một chút thu vàng ở cuối sân Cũng có lúc tung tăng chân sáo Và đôi khi đông lạnh thành băng Cô giáo quê bám trường đứng lớp Mười năm giáo án nở hoa đèn Cuối khóa em nào thi cũng đỗ Duyên cô khóa bảng chẳng đề tên

BỤI PHẤN XA RỒI ( Viết tặng thầy cô của tôi) Ngẩn ngơ chiều khi nắng vàng phai Thuơng nhớ ngày xưa chất ngất hồn Một mình thơ thẩn đi tìm lại Một thoáng huơng xưa duới mái truờng Cho dẫu xa rồi vẫn nhớ thuơng, Nầy bàn ghế cũ, nầy hàng me Bảng đen nằm nhớ nguời bạn trẻ Bụi phấn xa rồi ... Gởi chút huơng!
15

Bạn cũ bây giờ xa tôi lắm Mỗi đứa một nơi cách biệt rồi! Cuộc đời cũng tựa như trang sách Thư viện mênh mông, nhớ mặt trời!!! THẦY ƠI...! Mãi mãi bên con tiếng của thầy vang vọng Đã xa rồi mà con ngỡ hôm qua Bài giảng thầy như chắp cánh ước mơ Cho con bay khỏi vùng trời cổ tích Có những lúc lặng thầm, con ngắm: Vầng trán thầy đọng lại những nếp nhăn... Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm Sao thấy được nỗi lòng thầy cùng năm tháng ! Đã đi qua một thời và con đã lớn Bài học đầu đời con hiểu được thầy cô Lời giải đáp cho con không còn là ẩn số Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la. Ở nơi xa theo hương bay của gió Con gởi lòng mình thương kính đến thầy yêu

16

You're Reading a Free Preview

Tải về
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->