P. 1
Van Tac Bach - Ngoc Linh Suu Tam

Van Tac Bach - Ngoc Linh Suu Tam

|Views: 2,258|Likes:
Được xuất bản bởiphapthihoi

More info:

Published by: phapthihoi on Jan 12, 2012
Bản quyền:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

11/04/2012

pdf

text

original

Nam Mô A Di Đà Phật.

Kính bạch Thượng Toạ Chư Đại đức Tăng Ni,

Thắp 3 nén hương phủ phục trước đàn tiền, chúng con kính dâng trọn lòng
tưởng nhớ, đem hết tâm niệm nguyệt mình dành trọn cho Mẹ, người đã sanh
thành và dưỡng dục chúng con.

Kính bạch Chư Tôn Đức,

Nói đến Mẹ là nói đến thứ hạnh phúc quý giá nhất trên thế gian này. Mẹ
không những là tình thương và lo lắng khi con còn trong vòng tay Mẹ, mà
cho đến khi con vững chân mạnh cánh con bay vào khung trời xa lạ, để tự
mình tìm kế sinh nhai.

Lạy Mẹ ! Đấng sanh thành tạo nên hình hài bằng niềm đau tột độ. Cái hẩm
hiu của bổn phận làm mẹ, làm vợ, thân phận nữ lưu Mẹ đã bao lần gục khóc
trước cảnh thịnh nộ của chồng, đau khổ trước cảnh bất trị của con cái, Mẹ
quên ăn, để đổ mồ hôi trên từng luống cày, để nuôi sống các con, Mẹ nơi
thôn dã, tay đồng áng, tay tề gia, mót nhặt từng (dây) hạt lúa, củ khoai. Mẹ
nơi phố thị buôn bán tảo tần, góp phần với chồng nuôi đàn con ăn học. Mẹ
ngồi đầu giường con bệnh. Mẹ vá từng manh áo nghèo, khi gia cảnh thê
lương mẹ cũng đội sương cho kịp chuyến hàng khuya, giành mối sau đêm
trăng sáng để tìm thêm những món tiền cuối ngày. Mẹ trốn quan tránh thuế
để thêm tiền cho con ăn học. Mẹ vì con, mà phải chôn mình trong tội lỗi. Mẹ
đảm đang trong khi cha vắng bóng, Mẹ quán xuyến, dạy dỗ các con. Mẹ
trong khung cửa đợi chờ con về lúc trời chiều tan học. Mẹ đã nuốt dòng lệ
mặn, khi trong mâm cơm hằng bửa chi có cơm hẩm canh rau. Mẹ ăn những
hạt cơm thừa còn sót lại sau khi các con đã no dạ. Lòng Mẹ quặn đau khổ,
khi áo các con miếng chằm miếng vá

Mẹ đi chợ về dấm díu cho con những cái bánh phồng, bánh tét, dặn rằng:
"Coi chừng bị bố rầy, vì tội ăn vặt nghe con".

Làm sao Mẹ không đau lòng khi đàn con bị hư hỏng. Mẹ cũng từng thắt dạ
bầm gan khi con ngỗ nghịch ngang tàng. Nơi gia nội, Mẹ lam lũ, lo lắng cho
con khôn lớn nên người. Còn biết lấy ngôn từ nào mà nói cho hết được tình
của Mẹ đây ? Ôi ! Mẹ là trăng sao dẫn đường con lạc lối, là ánh lửa hồng
sưởi ấm đêm đông.

Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp một như đường mía lau

Mẹ già tóc trắng bạc phau

Thương con nên phải dãi dầu nắng mưa.

Rồi Mẹ trông tin con từng tháng, từng ngày khi con xa vắng. Nơi chốn phồn
hoa đô thị, con đã hoang phí đời mình, trên đồng tiền xót thương, cần mẫn
của Mẹ. Cũng là lúc Mẹ gửi theo con niềm lo âu diệu vợi. Mẹ thấp thỏm lo
âu hướng về con đang bương chải xứ người, liệu con có đủ áo cơm trên vạn
dặm phong trần, mà con phải tận dụng trí khôn của mình, tìm ra sinh kế.

Rồi một phút giây nào đó chợt nhớ lại hơi ấm tình thương lúc con trong
vòng tay Mẹ, muốn trở lại với người, thì hỡi ơi đâu còn nữa, bóng mẹ già
tựa cửa đợi chờ con.

Mẹ đã ra đi, Mẹ đã ra đi.

Hãy trở về đây ! Hởi những người con thơ dại, tất cả hãy phủ phục ăn năn
những lỗi lầm gây thương tích trong tim Mẹ, dù chi 1 lần làm mắt Mẹ sầu
vơi.

Hôm nay, cũng chính là ngày tuần cho Hiền Mẫu, chúng con tên..... pháp
danh...... tuổi.......

Chúng con xin được sám hối với Mẹ hiền, nguyện nhờ sức gia trì chú
nguyện, nhứt cú nhứt kệ và thọ dụng vật thực của Chư Tôn Đức.

Hiện tiền, đời đời, kiếp kiếp Hiền Mẫu chúng con được giải thoát, yên vui
tiêu diêu tự tại, và chúng con cũng xin hồi hướng công đức nầy đến tất cả
những Bà Mẹ đã một đời tận tụy vì con. Đến ngày xuôi tay nhắm mắt, nỗi

khổ nhọc vẫn cưu mang dằn vặt. Một lần nữa, chúng con cúi xin Chư Tôn
Đức chứng minh và hoan hỷ, hứa khả nạp thọ vật, cúng dường, cho hương
linh Hiền Mẫu chúng con được ân triêm công đức.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

---o0o---

You're Reading a Free Preview

Tải về
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->