P. 1
TÓM TẮT TÁC PHẨM VĂN XUÔI LỚP 12

TÓM TẮT TÁC PHẨM VĂN XUÔI LỚP 12

|Views: 922|Likes:
Được xuất bản bởidavil_leo

More info:

Published by: davil_leo on Feb 04, 2012
Bản quyền:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

01/10/2013

pdf

text

original

TÓM TẮT TÁC PHẨM VĂN XUÔI LỚP 12 Tóm tắt truyện Vợ chồng A Phủ – Tô Hoài ( in trong tập

Truyện Tây Bắc, 1953) : Vợ chồng A phủ kể về đôi vợ chồng người H’ Mông ở vùng Tây Bắc. Mỵ là một cô gái xinh đẹp có tài thổi sáo. Trai bản nhiều người mê và Mỵ đã có người yêu . Dù cha Mị nợ thống lí Pá Tra một món tiền lớn, chưa trả nổi, hằng năm phải trả lãi cả một nương ngô nhưng Mị kiên quyết không lấy A Sử -con trai thống lý Pá Tra- để xoá nợ. Nhưng một đêm xuân, Mị bị A Sử lừa, bắt về trình ma nhà nó. Tiếng gọi là làm vợ A Sử nhưng Mị bị đối xử thậm tệ. Ban đầu, Mị định tự tử nhưng vì thương cha đành cam chịu sống trong đau khổ, câm lặng “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa”. * Ngày Tết lại về, Mị lén uống rượu một mình. Không khí vui nhộn, nhất là tiếng sáo gọi bạn tình đã giúp Mị nhớ lại những ngày trước, khơi dậy ở Mị khát vọng tình yêu hạnh phúc. Mị vào buồng, định thay váy áo đi chơi thì bị A Sử bắt trói đứng vào cột nhà, bằng cả thúng dây đay, cả tóc Mị. Trong cơn chập chờn mê tỉnh, Mị vẫn thả hồn theo các cuộc chơi. Đến lúc thích chí vùng bước đi mới biết toàn thân bị trói chặt, đau buốt. Cũng đêm đó, A Phủ, một thanh niên mồ côi nhưng khoẻ mạnh, can trường, đã đánh A Sử, vì bất bình trước trò xấc xược của hắn ta. A Phủ bị làng bắt về xử tội và trở thành người ở trong nhà Pá Tra để trừ nợ. * Một mùa đông giá rét, rừng đói, hổ báo từng đàn ra phá nương, bắt bò ngựa . A Phủ vì mải mê bẫy nhím nên đã để hổ bắt mất một con bò. A Phủ bị thống lí Pá Tra bắt trói đứng vào một cây cột, suốt mấy ngày đêm- chờ khi nào A Sử bắn được hổ mới tha. Lúc ấy, tuy Mị đã trở thành một con người đờ đẫn, vô cảm nhưng khi nhìn thấy hai dòng nước mắt của A Phủ lặng lẽ rơi trên hai hóm má xám đen vì kiệt sức, tuyệt vọng, Mị động lòng thương người cùng cảnh ngộ. Sau một hồi suy nghĩ, Mỵ đã cắt dây trói cho A Phủ. Rồi, Mị vụt chạy theo anh ta. *

cùng với Mị và đồng đội tích cực tham gia chống Pháp và tay sai bảo vệ quê hương . A Châu. Quân Pháp tràn tới. trở thành vợ chồng. người phụ nữ này ưng thuận theo không anh về nhà Mẹ Tràng (bà cụ Tứ) đón nhận người con dâu trong tâm trạng vừa buồn vừa mừng. Tràng dần dần hiểu được Việt Minh và trong óc Tràng hiện lên hình ảnh đám người đói kéo nhau đi phá kho thóc Nhật.Nguyễn Trung Thành .một người nông dân nghèo. Bà cụ Tứ hồ hởi đãi hai con vài bát cháo loãng và một nồi chè cám. 1962) Giữa lúc xóm ngụ cư xơ xác. trông người vợ đúng là một người phụ nữ hiền hậu đúng mực.Cả hai băng rừng sang Phiềng Sa. rồi cắm đầu ăn một chặp hết bốn bát bánh đúc do Tràng “chiêu đãi”. Tóm tắt VỢ NHẶT (1955) – Kim Lân (in trong tập Con có xấu xí. Trước cảnh ấy. vào một buổi chiều tà. Đêm tân hôn của họ diễn ra trong không khí chết chóc. không còn vẻ gì chao chát chỏng lỏn như lần đầu gặp nhau. luống tuổi. vừa hi vọng nhưng không hề tỏ ra rẻ rúng người phụ nữ đã theo không con mình. lại dở hơi. Qua lời kể của người vợ. dân làng hoang mang lo sợ. Tràng cảm thấy mình gắn bó và có trách nhiệm với cái nhà của mình và thấy mình nên người. Tóm tắt RỪNG XÀ NU ( 1965). cán bộ Đảng đã tìm đến xây dựng phong trào và kết nghĩa anh em với A Phủ. Tràng. một buổi sáng mùa hạ. Vì đang lâm cảnh ngộ đói rách cùng đường nên chỉ qua vài lần gặp gỡ với một vài câu nói đùa. A Phủ đã trở thành tiểu đội trưởng du kích. nắng chói lói. phía trước là một lá cờ đỏ bay phất phới.dẫn một người phụ nữ về nhà. vừa lo âu. thô kệch. tiêu điều trong nạn đói đầu năm 1945. quét tước trong ngoài. tủi sầu từ xóm ngụ cư vọng tới Sáng hôm sau. Bà cụ Tứ và cô dâu mới xăm xắn dọn dẹp.

đang từng ngày hứng chịu những trận những trận đại bác của đồn giặc.Truyện kể về một làng ở Tây Nguyên. Tnú thét lên một tiếng. Làng Xô Man đồng khởi thắng lợi. Dít kiểm tra giấy phép xong. nhưng làng vẫn bí mật nuôi giấu cán bộ (anh Quyết). Tnú vượt ngục trở về làng thay anh Quyết lãnh đạo buôn làng tích cực chuẩn bị vũ trang khởi nghĩa và kết hôn cùng Mai. Có tiếng động chung quanh. dân làng đồng thanh. cùng thanh niên lánh vào rừng. Bọn giặc tẩm nhựa Xà nu đốt mười đầu ngón tay anh để khủng bố tinh thần dân làng. Anh dũng cảm lập chiến công. Ở tù ba năm. trong chuyến đưa thư của anh Quyết lên huyện. Thằng Dục đưa lính đến lùng sục vây ráp. Mỹ. Cụ Mết. Một lần. Không bắt được Tnú. rồi được anh Quyết dạy chữ. Tnú chứng kiến cảnh vợ con bị giặc hành hạ. Tnú và Mai được giao làm liên lạc cho anh Quyết. Mai và đứa con chết. * Hồi ấy. dàn thò chằng chịt…. Tnú bị địch phục bắt. Tnú ăn cơm và ở lại nhà cụ Mết. Cả làng tụ họp.làng Xô Man.Diệm khủng bố dữ dội. Thằng bé Heng dẫn đường cho Tnú vì đường vào làng nay đã bố phòng nghiêm ngặt: hầm chông. nhất tề nổi dậy. thằng Dục và tiểu đội ác ôn đã bị cụ Mết và thanh niên diệt gọn. hố chông. Tnú nhảy xổ vào cứu vợ con. . được cấp chỉ huy cho về phép thăm làng một đêm. Chuyện chính thức bắt đầu bằng việc Tnú trở về thăm làng sau ba năm tham gia lực lượng Giải phóng quân. Tin làng Xô Man chuẩn bị vũ khí chờ thời cơ nổi dậy đến tai giặc. bọn giặc bắt Mai với đứa con nhỏ chưa đầy tháng của hai người đánh đập dã man. Từ vị trí ẩn nấp. cụ Mết tự hào kể lại cho mọi người nghe trang sử đấu tranh đồng khởi của làng. Tuy còn nhỏ tuổi. Đêm đó. Tnú.nằm giữa cánh rừng xà nu bạt ngàn. bị tra tấn nhưng anh nhất quyết không khai báo. rồi bị chúng bắt. Tnú kiên cường chịu đựng quyết không kêu la. gắn bó sâu sắc với cuộc đời Tnú. Tnú gia nhập Giải phóng quân.

chị Chiến… . tay chân đau buốt. những đứa con trong một gia đình có nhiều mất mát. Sáng hôm sau. vì Việt thấy chị Chiến nói giống má quá chừng. Họ chia tay nhau ở đồi xà nu. Việt hồi tưởng lại những sự việc xảy ra từ sau ngày má mất. Chị Chiến chậm chân và “bật mí” chuyện Việt chưa đầy 18 tuổi. tỉnh lại nhiều lần. sức khoẻ hồi phục dần. hai chị em khiêng bàn thờ má sang gửi nhà chú Năm. Việt rất nhớ chị.Sáng hôm sau. Nhờ chú Năm đứng ra xin giúp. Đêm hôm ấy. Việt hồi tưởng về gia đình. Việt ngất đi. Đoạn trích thể hiện lần tỉnh dậy thứ tư của Việt trong đêm thứ hai. về những người thân yêu như mẹ. Anh Tánh giục Việt viết thư cho chị kể lại chiến công của mình. chị Chiến bàn bạc với Việt về mọi việc trong nhà. muốn viết thư nhưng . mẹ vừa bị đại bác Mĩ bắn chết. cạnh con nước lớn. cả hai đều giành nhau tòng quân. Chú Năm. Dít tiến anh lên đường . một mình nằm lại chiến trường khi còn ngổn ngang dấu vết của đạn bom và chết chóc. Việt diệt được một xe bọc thép đầy Mĩ và sáu tên Mĩ lẻ nhưng anh cũng bị thương nặng. Tóm tắt truyện Những đứa con trong gia đình – Nguyễn Thi (2/1966) Chuyện kể về hai chị em Chiến – Việt. Trong trận đánh ác liệt tại một khu rừng cao su. Việt mới được tòng quân. tê cứng nhưng Việt vẫn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu và cố gắng từng tí một lê về phía có tiếng súng của quân ta vì phía đó “là sự sống”. Anh được đưa về điều trị tại một bệnh viện dã chiến. Sau ba ngày đêm. đau thương: cha bị Pháp chặt đầu hồi chín năm. Khi hai chị em Chiến – Việt trưởng thành. cả hai đều được nhập ngũ và ra trận. Việt cảm thấy lòng mình “thương chị lạ”. Việt răm rắp chấp nhận mọi sự sắp đặt của chị Chiến. Cả hai chị em đều háo hức tòng quân. Tuy mắt không nhìn thấy gì. Cụ Mết. Đến đêm mít tin. đơn vị đã tìm thấy Việt. lạc đồng đội. nhưng Chị Chiến nhất định giành đi trước vì cho rằng Việt chưa đủ 18 tuổi. Việt nhanh nhảu ghi tên mình trước. Mỗi lần tỉnh lại. Nhờ sự đồng tình của chú Năm.

Những ngày sau.là một người làm vườn tốt bụng.không biết viết như thế nào vì Việt cảm thấy chiến công của mình chưa thấm gì so với thành tích của đơn vị và mong ước của má. . Theo gợi ý của Đế Thích. người nghệ sĩ đã phát hiện và chụp được “một cảnh đắt trời cho” – đó là cảnh một chiếc thuyền ngoài xa đang ẩn hiện trong biển sớm mờ sương. mới ngoài 30 tuổi. anh đã ngạc nhiên đến sững sờ khi chứng kiến từ chính chiếc thuyền đó cảnh người chồng vũ phu đánh đập vợ một cách dã man. cảnh tượng đó lại tiếp diễn và lần này người nghệ sĩ đã ra tay can thiệp . Vợ Trương Ba lên Thiên đình kiện. khiến ông phải chết oan. nhất quyết không bỏ lão chồng vũ phu. . người nghệ sĩ đều thấy hiện lên cái màu hồng hồng của ánh sương mai và nếu nhìn lâu hơn bao giờ anh cũng thấy hình ảnh người đàn bà nghèo khổ. Do tắc trách. lam lũ bước ra từ tấm ảnh.1981 (Lưu Quang Vũ) Trương Ba.. gần 60 tuổi. . TÓM TẮT CỐT TRUYỆN CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA (1983. Nam Tào gạch bừa tên Trương Ba. đặc biệt rất cao cờ. nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng đến một vùng ven biển miền Trung (cũng là nơi anh từng chiến đấu) để chụp một tấm ảnh cho cuốn lịch năm sau. Nam Tào cho hồn Trương Ba nhập vào thể xác hàng thịt ở làng bên vừa mới chết. đứa con vì muốn bảo vệ mẹ đã đánh trả lại cha mình. Tuy nhiên. HỒN TRƯƠNG BA DA HÀNG THỊT . Chị đã kể câu chuyện về cuộc đời mình và đó cũng là lí do giải thích cho sự từ chối trên. để sửa sai. người nghệ sĩ đã có một tấm được chọn vào bộ lịch “tĩnh vật hoàn toàn” về “thuyền và biển” năm ấy. . Theo lời mời của chánh án Đẩu (một người đồng đội cũ của Phùng) người đàn bà hàng chài đã đến toà án huyện. mỗi lần đứng trước tấm ảnh. Sau nhiều ngày “phục kích”. Nhưng khi chiếc thuyền vào bờ. Rời vùng biển với khá nhiều ảnh. Tại đây. NGUYỄN MINH CHÂU) Theo yêu cầu của trưởng phòng. người đàn bà ấy đã từ chối sự giúp đỡ của Đẩu và Phùng. để được sống lại.

sống bằng thân xác hàng thịt. kiên quyết chấp nhận cái chết.có đứa con trai độc nhất mắc bệnh lao rất nặng. lấn lướt. con dâu. Dù thế.Chương I: Vợ chồng Hoa Thuyên. vào một đêm thu lúc trời chưa sáng hẳn.lôp giải ngũ nhưng không muốn trở lại quê nhà. chăm sóc chú bé thật chu đáo và xem nó là niềm vui lớn. vì không muốn để bé Va-ni-a biết được tâm trạng đau buồn của mình. anh dẫn bé Va-ni-a đến đó với hi vọng chừng nửa năm sau anh được cấp lại bằng lái mới. Trương Ba vô đau khổ. ở Ka-sa-rư. coi thường bố. Tóm tắt cốt truyện truyện ngắn Thuốc (1919) của Lỗ Tấn . Đặc biệt. Chú bé ngây thơ tin rằng Xô-cô-lốp là bố đẻ của mình. . Nhờ có người mách. xin làm lái xe cho một đội vận tải. con trai Trương Ba ngày càng đắc ý. vợ. Tóm tắt phần trích giảng truyện ngắn Số phận con người (1957) của Sô-lôkhốp Chiến tranh kết thúc. anh vẫn bị ảm ảnh bởi những mất mát quá lớn trong chiến tranh. Theo lời mời của một người bạn khác. Tuy nhiên. Trước nghịch cảnh ấy. gia đình Trương Ba ngày càng lủng củng. cháu nội Trương Ba không thể chịu nổi và dần dần xa lánh. Anh đến chỗ của một đồng đội cũ. niềm an ủi của mình. Xô-cô-lôp yêu thương. phải chuyển sang làm thợ mộc để kiếm sống. Ngược lại. chị hàng thịt đòi chồng. « thức giấc thì gối đẫm nước mắt ». không nơi nương tựa vì bố mẹ em đều đã chết trong chiến tranh. hồn Trương Ba gặp rất nhiều phiền toái : lí trưởng sách nhiễu. anh quyết định nhận Va-ni-a làm con. Rồi một chuyện rủi ro xảy ra : xe anh đụng phải con bò và anh bị thu hồi bằng lái. Tình cờ anh gặp chú bé Va-ni-a mồ côi. anh vẫn cố trấn tĩnh. Ngay lập tức. Hằng đêm anh vẫn mơ thấy vợ và các con của mình. Trương Ba quyết định trả lại thân xác cho hàng thịt.Trú nhờ thể xác hàng thịt. Xô-cô. cũng không chấp nhận nhập vào xác cu Tị . Trương Ba dần dà tiêm nhiễm một số thói xấu và những nhu cầu vốn xa lạ với ông.chủ một quán trà nghèo. lão Hoa Thuyên tìm tới pháp trường để mua chiếc bánh bao tẩm máu người vừa chịu án chém về cho con ăn vì cho rằng ăn như thế nó sẽ khỏi bệnh. Gay nhất là chị hàng thịt đòi hỏi Trương Ba phải là người đàn ông thực sự của chị. Lí trưởng nhân đấy sách nhiễu vòi tiền.

Hạ Du theo đuổi lí tưởng đánh đổ nhà Mãn Thanh. người tù và người bị chém) viếng mộ con.Chương III: Trời vừa sáng. Mẹ Hạ Du đã bắt đầu hiểu ra việc làm của con bà và tin tưởng những kẻ giết hại Hạ Du nhất định sẽ bị quả báo. con cá nhảy lên . giành chủ quyền cho người Trung Quốc (Thiên hạ nhà Mãn Thanh chính là của chúng ta). Suốt 84 ngày liền. một con cá lớn cắn câu. Đó là một con cá kiếm.. Tuy nhiên. Bọn họ cho Hạ Du là điên. đáng thương. kéo thuyền chạy về hướng đông. mẹ Hạ Du và bà Hoa Thuyên cùng đến nghĩa địa (dành cho người nghèo. tất cả những người có mặt trong quán trà hôm đó không một ai hiểu đúng về Hạ Du. quán trà nhà lão Hoa Thuyên dần đông khách. Tóm tắt truyện Ông già và biển cả (1952)của Hê-minh-uê Nhân vật trung tâm của tác phẩm là Xan-ti-a-gô -một "ông già" đánh cá ngườiCuba. Khoảng trưa. Trong tù Hạ Du vẫn tuyên truyền tư tưởng cách mạng. . Họ rất ngạc nhiên khi thấy trên mộ Hạ Du có một vòng hoa. ông lão không bắt được một mống cá nào. Cậu bé Ma-nô-lin cũng bị cha mẹ không cho đi câu chung với lão nữa. . 74 tuổi . Thằng bé thật tiều tuỵ.Chương IV: Vào một buổi sáng Thanh minh năm sau. Câu chuyện của khách xoay quanh hai sự việc. Con cá lại lặn xuống. lúc bé Thuyên ăn thuốc xong. đến tận vùng Giếng Lớn.Chương II: Vợ chồng Hoa Thuyên cho bé Thuyên ăn thuốc. lão quyết định ra khơi trước khi trời sáng. Sự việc thứ nhất là tất thảy bọn họ đều tin tưởng vào công hiệu của phương thuốc bánh bao tẩm máu tươi mà thằng bé vừa ăn . Sáng ngày thứ hai. Hạ Du bị bắt vì người bà con tố giác. Vợ chồng Hoa Thuyên đặt hết niềm tin tưởng vào sự hiệu nghiệm của phương thuốc này. Hai là họ bàn tán về người tù bị chém sáng nay. dân làng chài cho rằng lão đã “đi đứt” vì vận rủi. là thằng khốn nạn.Hai người mẹ đau khổ bước đầu có sự đồng cảm . Lần này lão đi thật xa. Qua lời của Cả Khang thì người bị chém tên là Hạ Du người trong địa phương. . kéo thuyền về hướng tây bắc. Vào ngày thứ 85. lớn đến nỗi trước đây lão chưa từng nhìn thấy.

đuổi được chúng đi.Từ đó đến đêm. con cá bắt đầu lượn vòng. rồi trông thấy rõ hơn khi nó mấp mé mặt nước. lão vẫn giẫm chân giữ dây câu. thậm chí dùng cả mái chèo để đánh. Bằng tất cả kinh nghiệm và sự khéo léo lão thận trọng thu dây câu nhưng lão biết vòng tròn còn khá lớn. Đến mấy vòng lượn sau con cá tiến gần mạn thuyền . Lão cho đó là cơ hội lí tưởng để mình nghỉ ngơi dưỡng sức . rồi dốc toàn lực phóng lao đâm chết được con cá. nhưng lão biết con cá kiếm của mình chỉ còn trơ lại một bộ xương.phóng lao. lão trông thấy lưng cá nhưng nó vẫn còn ở xa thuyền. đưa được thuyền vào cảng. lão lại đem hết sức tàn chống chọi với lũ cá mập. rồi dốc toàn lực phóng lao đâm vào chỗ hiểm giết chết được con cá. Con cá chết thẳng đơ. Dù đã kiệt sức. và thu dần dây câu. rồi mơ về những con sư tử TÓM TẮT TRÍCH ĐOẠN ĐỌC HIỂU TRONG SÁCH GIÁO KHOA Sang đến ngày thứ ba. Dù đã kiệt sức. lão sợ con cá nhảy lên có thể làm văng mất lưỡi câu.giết được nhiều con. Nhưng con cá không nhảy lên mà bắt đầu lượn vòng chầm chậm. ĐỀ RA: PHÂN TÍCH NHÂN VẬT TRÀNG TRONG TÁC PHẨM VỢ NHẶT. Lão thật sự hài lòng và tự hào với thành quả lao động của mình. vung chày. Đến khuya. lão kiên trì thu ngắn dây câu. Sau cú quật đột ngột và cú nảy mạnh ở sợi dây. . lần đầu tiên lão thấy con cá như một cái bóng đen lướt qua dưới con thuyền. về đến lều. lão vật người xuống giường và chìm vào giấc ngủ . Nhưng chẳng bao lâu nhiều đàn cá mập đánh hơi được đã lăn xả tới. con cá bắt đầu lượn vòng. giương buồm về bến. lão cẩn thận buộc nó dọc theo mạn thuyền. buộc nó vào mạn thuyền dong về. Lão chuẩn bị lao. Máu cá loang ra nhuộm sẫm cả vùng nước chung quanh. Đến vòng lượn thứ ba. trắng bạc và bồng bềnh theo sóng. Không thể đưa con cá lên thuyền vì nó quá lớn. con cá hãy còn xa tầm tay của lão.Sang đến ngày thứ ba. Từng tí một lão cố gắng thu hẹp vòng lượn của con cá và phát hiện rằng con cá đã thấm mệt nên liên tục ngoi lên trong lúc bơi. Đến vòng lượn tiếp theo.

nuôi mẹ già. Nếu như trong thời bình. Phân tích nhân vật Tràng. không nhà nào có ánh đèn. Ở đây thiếu vắng sự sống hoặc sự sống le lói như ngọn đèn trước gió. bồng bế nhau lên xanh xám như những bóng ma"hoặc " dưới những gốc đa gốc gạo xù xì bóng những người đói đi lại dật dờ lặng lẽ như những bóng ma". Tràng cũng thừa biết. khi cười thì ngửa mặt lên cười hềnh hệch. Vì thế. Mở đầu tác phẩm Vợ nhặt là bức tranh ngày đói. c/ Tình huống nhặt vợ của Tràng (diễn biến tâm lí) + Thật ra. Cõi âm và cõi dương nhạt nhòa. một buổi chiều người ta thấy Tràng về với một người đàn bà nữa.DÀN Ý PHÂN TÍCH 2. cái lưng to rộng như lưng gấu. chẳng mấy ai thèm nói chuyện. vì là dân ngụ cư. thô kệch. ban đầu Tràng không chủ tâm tìm vợ.Hai lần nhà văn so sánh người với ma. thường phải ở nơi bìa làng. Ai ngờ có người đàn bà đói xông xáo đến đẩy xe thật. b/ Ngoại hình: . Hơn nữa. Trên cái nền chết chóc ấy. Tràng bị coi khinh. tăm tối. cái được gọi là "nhà" thì luôn "vắng teo đứng rúm ró trên mảnh vườn mọc lổn nhổn những búi cỏ dại". không một sáng nào đi làm đồng hoặc đi chợ người ta lại không thấy ba bốn cái thây người nằm còng queo ở bên vệ đường. quai hàm bạnh ra. Nhưng điều đó lại xảy ra vào đúng cái nạn đói khủng khiếp. chỉ đi làm thuê làm mướn. ảm đạm. Người chết thì như ngả rạ. hoặc ở chỗ hẻo lánh. dân ngụ cư không có ruộng đất. Mùi tử khí nồng nặc. hai con mắt nhỏ tí. . làm nghề đẩy xe bò thuê. Tràng thuộc típ người khó có khả năng lấy vợ. Đã vậy. Xóm ngụ cư chìm trong bóng đêm chết chóc. Tất cả đang đứng bên bờ vực của cái chết. đi thì cứ chúi đầu về phía trước lại hay nói lầm bầm trong miệng. Chỉ vài nét vẽ phác thảo. họ còn bị phân biệt đối xử.Xuất thân: dân ngụ cư. Vậy Tràng là ai ? Tràng lấy vợ như thế nào ? a/ Lai lịch . Tràng lấy được vợ hay nói đúng hơn là "nhặt được vợ". gà gà. lửa". Anh cũng chẳng có ý chòng ghẹo ai cả. người như hắn thì không thể có vợ. Nhưng vì đùa vui nên Tràng đã không giữ đúng thỏa thuận của câu hò. Tràng chỉ muốn hò để xua đi mỏi mệt trong người. nhà văn đã vẽ nên bức tranh ngày đói thật hãi hùng. Người sống thì " lũ lượt dắt díu. Dân ngụ cư là những người vốn từ nơi khác đến. Ai vậy ? Đó là vợ Tràng. Khi đẩy xe bò mệt mỏi anh chỉ hò một câu cho vui " Muốn ăn cơm trắng mấy giò này/ Lại đây mà đẩy xe bò với anh nì".Tràng có ngoại hình xấu xí. Đầu trọc nhẵn. trừ lũ trẻ hay chọc ghẹo khi anh ta đi làm về.Bằng chứng là " Hai bên dãy phố úp súp tối om. Điều không thể tin lại phải tin trong tác phẩm của Kim Lân. Nhận xét: Tràng là một nông dân nghèo khổ lại xấu xí. Tác giả còn tô đậm bức tranh hơn nữa bởi hình ảnh của bầy quạ đen chờ chực để rỉa xác người chết. Nhà cửa của anh ta.

người thế mà điêu". + Trên đường về: (khác với anh Tràng hôm qua buồn bã. Nhưng có lẽ tình thương người và khát vọng hạnh phúc đã lớn hơn nỗi sợ hãi nên sau đó anh chặc lưỡi " Chậc kệ!" . Lúc đầu Tràng phảng phất lo sợ về cái đói và cái chết"mới đầu anh cũng chợn. ngực gầy lép. lại muốn nói đùa một câu. lại còn đèo bòng". nhưng cái Liều kia của họ làm người ta bật khóc. Đó là nỗi sợ hãi có thật nhất lại là thời đói kém như thế này. phải chăng hai con người khốn khổ ấy là niềm tin của Kim Lân về một giống nòi sẽ tiếp nối sẽ sinh sôi khi mà cả dân tộc đang đứng trước sự diệt vong của nạn đói ? + Khi người phụ nữ chấp nhận làm vợ. . Thỉnh thoảng lại còn cười nụ một mình. Tràng như đã bỏ lại sau lưng mình tất cả nỗi sợ hãi. dũng cảm bởi vì họ dám nắm tay nhau để bước qua ranh giới của sự sống và cái chết. Thấy người đàn bà đói. Thế rồi Tràng cho người đàn bà kia ăn. khuôn mặt lưỡi cày hốc hác.. rách rưới thảm hại. Nói tóm lại là họ LIỀU. Có ai ngờ được rằng trong con người thô kệch ấy lại có một tấm lòng thương người cao cả.Nhưng Tràng cảm thấy hạnh phúc biết bao khi gặp được cái "cười tít mắt của thị" bởi "từ xưa đến giờ có ai cười với hắn một cách tình tứ như vậy đâu". Trong lòng Tràng tràn ngập niềm vui sướng miên man khiến "Trong một lúc Tràng hình như quên hết những cảnh sống ê chề. ai ngờ thị về thật. Tràng thật sự đã khác với Tràng hôm qua. quên cả cái đói khát ghê gớm đang đe dọa. cúi mặt lo âu nghĩ ngợi). tăm tối hằng ngày. Tràng không nhận ra người đàn bà ngày trước đẩy xe cho mình. Tràng động lòng thương. cong cớn. người này thì cần hạnh phúc còn người kia thì lại cần chỗ dựa. Nói đùa thế thôi. nghĩ: thóc gạo này đến cái thân mình cũng chả biết có nuôi nổi không. Tội nghiệp thay. Đó có vẻ như là sự cố gắng quá mức của Tràng nhưng cũng rất dễ hiểu vì Tr sắp được làm chồng. Một người vì tình yêu. Hôm nay Tràng có niềm vui lạ. Chỉ một từ "kệ" thôi. hai tay cứ xoa vào vai nọ vai kia. Anh còn mua 2 hào dầu để thắp sáng. lại cứ thấy ngường ngượng. Lúc thì hắn đi sát người đàn bà. Thị gầy sọp hẳn đi. Tràng lại tầm phơ tầm phào "Nói đùa chứ có về với tớ thì ra khuân đồ lên xe rồi về". Bình luận: Tràng và người đàn bà kia như hai cành củi khô nhưng họ đã chụm vào nhau để nhen lên ngọn lửa. + Hôm sau gặp lại: Khi Tràng đang ngồi nghỉ trước cổng chợ tỉnh thì bất ngờ có người đàn bà sầm sập chạy đến. Đó chính là lòng thương một con người đói khát hơn mình chứ Tràng không hề có ý định lợi dụng hoặc chòng ghẹo. quần áo rách như tổ đỉa. lúc lại lùi ra sau một tí. Bây giờ thì họ là người dũng cảm. sưng sỉa với hắn " Điêu. không chỉ ăn mà còn cho ăn rất nhiều " bốn bát bánh đúc". Tràng đã có ý thức chăm sóc: hắn đưa thị vào chợ tỉnh bỏ tiền ra mua cho thị cái thúng con đựng vài thứ lặt vặt và ra hàng cơm đánh một bữa no nê. Trước mặt hắn là một người đàn bà thảm hại đã bị cái đói tàn hại cả nhan sắc lẫn nhân cách. Vốn tính hay đùa. một niềm hạnh phúc tràn ngập khiến mặt Tràng cứ "phớn phở khác thường". người kia vì miếng ăn. Kim Lân đã làm người đọc thấy được sự thay đổi về tâm lí của Tràng.. mọi lo nghĩ để vun vén cho cái hạnh phúc của mình. Họ làm ta khâm phục và kính trọng.

Cái nhà như cái tổ ấm che mưa che nắng". Tràng đã thần mặt ra nghĩ ngợi. Bắt mẹ ngồi lên giường để thưa chuyện. tác giả mở ra con đường sống cho những con người đang đứng bên bờ vực của cái chết đó là chỉ có đi theo cách mạng mới giải phóng được cho họ) Kết luận: Qua sự biến đổi tâm trạng thấy được vẻ đẹp tâm hồn tính cách nhân vật đó là tình thương niềm khao khát hạnh phúc. Tràng trở thành một người sống có trách nhiệm. lạ lắm. niềm lạc quan tin tưởng vào tương lai và thấy được tình cảm nhân đạo cuả nhà văn dành cho người lao động nghèo khổ. ( giá trị nhân đạo. dồn dập. . không dám tin đó là sự thật:"hắn vẫn còn ngờ ngợ như không phải thế.Nhưng đó chỉ là cảm giác thoáng qua thôi. Khi tiếng trống thúc thuế ngoài đình vang lên vội vã. phấn chấn đột ngột tràn ngập trong lòng "Bỗng nhiên hắn thấy hắn thương yêu gắn bó với cái nhà của hắn lạ lùng. nó ôm ấp. đầu tiên đó là một cảm giác dễ chịu "Trong người êm ái lửng lơ như người vừa ở trong giấc mơ đi ra". tựa hồ như có bàn tay vuốt nhẹ dọc sống lưng" . Tràng cảm động khi thấy mẹ và vợ dọn dẹp lại nhà cửa nhất là khi nghe tiếng chổi tre quét từng nhát sàn sạt trên sân. Một cái gì mới mẻ. chỉ biết việc trước mắt. tiếc rẻ và trong óc vẫn thấy đám người đói và lá cờ bay phấp phới. Tràng thở đánh phào một cái nhẹ cả người. mơn man khắp da thịt Tràng. Thế là rõ rồi: Hạnh phúc đang làm anh thay đổi.. một nguồn vui sướng. + Lúc chờ đợi Mẹ về: Tràng nóng ruột. Thế là Tràng đã có gia đình. Trong ý nghĩ của anh lại vụt hiện ra cảnh những người nghèo đói ầm ầm kéo nhau đi trên đê Sộp để cướp kho thóc của Nhật và đằng trước là lá cờ đỏ. Hắn sẽ cùng vợ sinh con đẻ cái ở đấy. Đó là tâm trạng hạnh phúc.đó là đấng tối cao của Tràng vì chỉ có mẹ mới quyết định được hạnh phúc của hắn. + Khi về đến nhà. rối rít như trẻ con vì dù sao Tràng vẫn còn có mẹ . đi đi lại lại. Lúc sau Tràng tủm tỉm cười một mình với ý nghĩ có phần ngạc nhiên sửng sốt. Hạnh phúc lớn lao quá khiến Tràng lại lấy lại được thăng bằng nhanh chóng. hắn mừng rỡ. Tràng đã là người quan tâm đến những chuyện ngoài xã hội và khao khát sự đổi đời. Tràng nhớ tới cảnh ấy và lòng ân hận. biết suy nghĩ chín chắn. đây là điều hiếm có đối với Tràng xưa nay. Hắn đã có một gia đình.. Tràng thức dậy. Tràng lấy được vợ thật hiển hách.quên cả những tháng ngày trước mặt. chưa từng thấy ở người đàn ông nghèo khổ ấy. Tràng nóng lòng thưa chuyện với mẹ. Trong lòng hắn bây giờ chỉ còn tình nghĩa giữa hắn với người đàn bà đi bên. có vợ. Một nỗi lòng yêu thương. Khi được đồng ý. +Từ một anh phu xe cục mịch. Chưa bao giờ người ta thấy hắn nôn nóng như thế. lúc đầu Tràng thấy " ngượng nghịu" rồi cứ thế " đứng tây ngây ra giữa nhà. chợt hắn thấy sờ sợ". + Sau khi lấy vợ. Nhà văn đã mang đến cho người đọc hơi thở mới của Tràng vào sau cái đêm tân hôn. không tốn tiền cưới hỏi. Đó là sự ngạc nhiên trong sung sướng. Khi mẹ về. sống vô tư. Ra hắn đã có vợ rồi đấy ư ?".

lam lũ hồn hậu . Mở bài Kim Lân thuộc hàng những cây bút truyện ngắn tài năng của văn học Việt Nam hiện đại. Tiêu biểu cho những con người đó là nhân vật Tràng . Truyện Vợ nhặt rút từ tập Con chó xấu xí) được coi là truyện ngắn xuất sắc nhất của Kim Lân. Chàng thanh niên nghèo khó “Bỗng nhiên hắn thấy hắn thương yêu gắn bó với cái nhà của hắn lạ lùng. dở khóc . luôn khao khát hạnh phúc gia đình giản dị . tình yêu thương . khiến Tràng rất đỗi ngỡ ngàng “đến bây giờ hắn vẫn còn ngờ ngợ như không phải thế. Ra hắn đã có vợ rồi đấy ư?”.Như vậy thì cái thiêng liêng (vợ) đã trở thành rẻ rúng (nhặt). . Đó là niềm vui về hạnh phúc gia đình – một niềm vui giản dị nhưng lớn lao không gì sánh nổi. Lạ tới mức nó tạo nên hàng loạt những kinh ngạc cho hàng xóm. tiếng quạ “gào lên từng hồi thê thiết” cùng với “mùi gây của xác người” càng tô đậm cảm giác tang tóc thê lương. Tác phẩm đã khắc hoạ thành công nhân vật Tràng . Trong một bối cảnh như thế Kim Lân đặt vào đó một mối tình thật là táo bạo . trong bất kì hoàn cảnh khốn khổ nào. Ông thường viết về nông thôn và những con người dân quê . cảm động. vẫn yêu thương nhau và hi vọng vào ngày mai. thậm chí được vợ theo thì quả là điều lạ. dân ngụ cư. khù khờ. hướng về cuộc sống gia đình. cưu mang đùm bọc lẫn nhau của những con người đói . con người vẫn vượt lên cái chết. đang thời đói khát mà đột nhiên lấy được vợ. dắt díu nhau lên xanh xám như những bóng ma”. Ngay cái nhan đề Vợ nhặt đã bao chứa một tình huống như thế : nhặt tức là nhặt nhạnh. đội chiếu lũ lượt bồng bế. chỉ nhờ có mấy bát bánh đúc ngoài chợ . Nhà văn phát hiện ra vẻ đẹp kì diệu của người lao động trong sự túng đói quay quắt. người ta có thể có vợ theo. một mối duyên bắt nguồn từ bốn bát bánh đúc giữa ngày đói . Nhưng tình huống truyện còn có một mạch khác: chủ thể của cái hành động “nhặt” kia là Tràng.Phân tích nhân vật Tràng I . dở cười giữa Tràng và Thị . bà cụ Tứ – mẹ Tràng và chính bản thân Tràng nữa. Kim Lân bộc lộ một quan điểm nhân đạo sâu sắc của mình. nhặt vu vơ. Hoà bình lập lại. đột ngột quá. giá trị một con người thật vô cùng rẻ rúng. Vợ nhặt mang dấu ấn của cả một quá trình nghiền ngẫm lâu dài về nội dung và chiêm nghiệm kĩ lưỡng về nghệ thuật. một người lao động nghèo khổ nhưng giàu tình yêu thương . và “bóng những người đói dật dờ đi lại lặng lẽ như những bóng ma”. người dân lao động dường như khó ai thoát khỏi cái chết. Thân bài Kim Lân rất am hiểu nông thôn và đời sống của nhân dân nên ông có những trang viết sâu sắc. Những người năm đói được miêu tả với “khuôn mặt hốc hác u tối”. bỗng nhiên trở thành người thực sự hạnh phúc. Thiên truyện có một quá trình sáng tác khá dài.. đặc biệt là Tràng. Thái Bình. Tràng được khắc hoạ nổi bật trong bối cảnh ngày đói vô cùng thê thảm ở nông thôn Việt Nam do thực dân Pháp và phát xít Nhật gây ra năm 1945 . Nó vốn được rút ra từ tiểu thuyết Xóm ngụ cư (cuốn tiểu thuyết viết dang dở ở thời kì trước Cách mạng). Kim Lân đã tạo nên một tình huống độc đáo : Tràng nhặt được vợ để từ đó làm nổi bật khao khát hạnh phúc . một gã trai nghèo. Trong không gian của thế giới ngổn ngang người sống kẻ chết ấy. “Những gia đình từ những vùng Nam Định. Nhưng hạnh phúc lớn quá. Cái đói huỷ diệt cuộc sống tới mức khủng khiếp. Rồi cái ngỡ ngàng trước hạnh phúc kia cũng nhanh chóng đẩy thành niềm vui hữu hình cụ thể. chất phác mà giàu tình yêu thương . Trong truyện ngắn Vợ nhặt. Vợ nhặt là một trong những sáng tác tiêu biểu của ông . biết hướng tới tương lai tươi đẹp . Tình huống truyện trên đã khơi ra mạch chảy tâm lí cực kì tinh tế ở mỗi nhân vật . II . xấu xí. Trong cảnh đói năm 1945. Anh cu Tràng cục mịch. Kim Lân viết lại.

tảng đá. mặt buồn rười rượi” . Thân bài Vợ chồng A Phủ in trong tập truyện Tây Bắc (1954). âm thầm như lẫn vào các vật vô tri: cái quay sợi. Lúc nào cũng vậy. cô giỏi sáo và giỏi . chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên. dưới ách thống trị tàn bạo của bọn thực dân phong kiến miền núi . thái cỏ ngựa. Nhưng người con gái tài hoa miền sơn cước đó phải chịu một cuộc đời bạc mệnh . Truyện viết về cuộc sống của người dân lao động vùng núi cao. trái tim từng đã bao nhiêu lần hồi hộp trước trước âm thah hò hẹn của người yêu . Quả thế. dệt vải.Tác phẩm ra đời là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà văn cùng với bộ đội giải phóng Tây Bắc năm 1952 . Mở bài Tô Hoài là nhà văn lớn của nền văn xuôi hiện đại VN với số lượng tác phẩm đạt kỉ lục . cô gái là con dâu nhà thống lí quyền thế. và đã khát khao yêu. cô ấy cũng cúi mặt. Để cứu nạn cho cha.1955. khát khao yêu đương . có dịp vào nhà thống lí Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa. Mị đã được yêu. Mị trước đó vốn là một người con gái đẹp . cạnh tầu ngựa . tàu ngựa .Tác phẩm có một giá trị hiện thực và nhân đạo đáng kể .Phân tích nhân vật Mị trong truyện "Vợ chồng A Phủ" I .giải thưởng Hội văn nghệ Việt Nam 1954. giàu có nhưng sao mặt lúc nào “buồn rười rượi”. dù quay sợi. Tập truyện được tặng giải nhất. Thân phận Mị không chỉ . sức sống tiềm tàng và khả năng đến với cách mạng của nhân dân Tây Bắc . Tô Hoài đã diễn tả nỗi cực nhọc về thể xác của người con gái ấy. Vợ chồng A Phủ mở đầu bằng cách giới thiệu nhân vật Mị ở trong cảnh tình đầy nghịc lý và cuốn hút độc giả : “Ai ở xa về. Cách giới thiệu tạo ra những đối nghịch về một cô gái âm thầm lẻ loi. nhưng thực chất chính là tôi tớ . bất hạnh nhưng cũng ngầm ẩn một sức mạnh tiềm tàng . cuối cùng cô đã chịu bán mình. con người với danh nghĩa là con dâu . II. và có khả năng âm nhạc. uốn chiếc lá trên môi.Vợ chồng A Phủ là truyện ngắn thành công nhất trong ba truyện ngắn viết về đề tài Tây Bắc của ông . Mị có nhan sắc. thổi lá cũng hay như thổi sáo” . chịu sống cảnh làm người con dâu gạt nợ trong nhà thống lí . Cô còn một tâm hồn tràn đầy khát khao cuộc sống. Đặc biệt truyện đã xây dựng thành công nhân vật Mị . qua đó ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn. Khuôn mặt đó gợi ra một số phận đau khổ .

Ngày tết năm đó Mị cũng uống rượu. người hát mà không nghe. Tiếng sáo rập rờn trong đầu Mị. Mị muốn đi chơi . Nhưng tác nhân có tác dụng nhiều nhất trong việc dìu hồn Mị bềnh bồng về với những khát khao hạnh phúc yêu đương có lẽ vẫn là tiếng sáo bởi tiếng sáo là tiếng gọi của mùa xuân. cầm cố tuổi xuân và sức sống của cô . “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa” . không thấy và cuộc rượu tan lúc nào cũng không hay) nhưng lại nhớ về ngày trước (ngày trước. đêm nó còn được đứng gãi chân. Mị thổi sáo cũng giỏi …). Gặp thời cơ thuận lợi thì nó lại cháy lên.là thân trâu ngựa. “Con trâu con ngựa làm còn có lúc. Khát vọng hnạh phúc có thể bị vùi lấp . Mị đã từng muốn chết mà không được chết . làm tàn lụi đi ngọn lửa của niềm vui sống trong những con người vô cùng đáng sống . nghĩa là sự tha thiết với cuộc sống cũng không còn. sắc vàng ửng của cỏ tranh. kéo dài mãi sự tồn taịi vật vờ . Nhưng dến lúc có thể chết đi. Huống chi Mị và A Sử. Bức tranh Hồng Ngài mùa xuân năm ấy có sức làm say đắm lòng người tuổi trẻ . Tác nhân quan trọng là hơi rượu . Mị lãng quên thực tại (nhìn mọi người nhảy đồng . lúc đó thì lên núi hay đi nương. và quan trọng hơn là Mị vẫn nhớ mình là một con người. vẫn có cái quyền sống của một con người : “Mị vẫn còn trẻ . nghĩa là xét cho cùng. thái cỏ ngựa hay cõng nước… cũng chỉ là cái xác không hồn của Mị mà thôi . “uống ừng ực” rồi say đến lịm người đi . Mị ngồi trong đó trông ra lúc nào cũng thấy mờ mờ trăng trắng không biết là sương hay là nắng . Nhưng bên trong cái hình ảnh con rùa lầm lũi kia dang còn một con người . Bởi muốn chết nghĩa là vẫn còn muốn chống lại một cuộc sống không ra sống. bây giờ lặng câm . bị lãng quyên trong đáy sâu của một tâm hồn đã chai cứng vì đau khổ. Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày Tết . kín mít với cái cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay. không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau” . cách li tâm hồn Mị với cuộc đời. Tiếng nói tố cáo chế độ phong kiến miền núi ở đây đã được cất lên nhân danh quyền sống . vì cô vẫn còn đó món nợ của người cha . đứng nhai cỏ. Còn khi đã không thiết chết . Một cô Mị mới hồi nào còn rạo rực yêu đương. thật nồng nàn và xót xa trong một đêm xuân đầy ắp tiếng gọi của tình yêu . sự biến đổi màu sắc kì ảo của các lòai hoa đẹp đã góp phần làm nên cuộc nổi loạn trong một tâm hồn đã bấy nhiêu năm tê dại vì đau khổ . Cái say cùng lúc vừa gây sự lãng quên vừa đem về nỗi nhớ . Mị lén uống từng bát . bởi vì nó làm cạn khô nhựa sống. Song nhà văn còn khắc hoạ đậm nét nỗi đau khổ về tinh thần của Mị . của tình yêu và tuổi trẻ . vì cha Mị không còn nữa thì Mị lại buông trôi . Chính lúc này cô gái còn đáng thương hơn . Sức sống của Mị dường như mất đi . Và khát vọng hạnh phúc đó đã bất chợt cháy lên. nhưng không thể bị tiêu tan . Và nhất là hình ảnh căn buồng Mị. còn thiết sống . Gió rét. . Cái chế độ ấy đáng lên án. đàn bà con gái ở cái nhà ngày thì vùi vào việc làm cả ngày lẫn đêm” . Đó quả thực là một thứ địa ngục trần gian giam hãm thể xác Mị.

Mấy hôm đầu Mị vô cảm. nước mắt chảy xuống cổ. Một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai lõm má đã xạm đen” . ngồi xuống giường. đau đớn và tê dại dần đi. A Phủ. Lại một giai đoạn chập chờn nữa giữa cái mơ và cái tỉnh. mà còn câm lặng hơn trước . ham thích săn bắn đã đẩy A Phủ tới hiện thực phũ phàng : bị trói đứng . để sáng hôm sau lại trở về với vị trí của con rùa nuôi trong câm lặng. Bước ngoặt bắt đầu từ những dòng nước mắt :“Đêm ấy A Phủ khóc . xót thương cho mình . Và chính hoàn cảnh bi thương đó đã đánh thức lòng thương cảm trong con người Mị . đã từng đau đớn và bất lực . rồi lẳng lặng khoác thêm vòng bạc đi chơi . Nhưng bây giờ thì theo chiều ngược lại. Cho nên trong thời khắc âý. tỉnh dần ra. Tâm hồn Mị đang còn sống trong thực tại ảo. Câu văn như một minh chứng sự tê dại trong tâm hồn Mị . xuống cằm không biết lau đi được . Cũng như Mị. bỏ mặc Mị trong trạng thái mộng du đang chìm đắm với những giấc mơ về một thời xuân trẻ. Và bản năng của một người con vốn sống gắn bó với núi rừng. trông ra cái lỗ vuông mờ mờ trăng trắng . không nghe thấy A Sử hỏi “. Mị cũng đã khóc. rồi rút thêm cái áo .nó đã trở nên tiếng lòng của người thiếu phụ . Cái cảm giác về hiện tại tàn khốc. sợi dây trói của đời thực chưa thể làm kinh động ngay lập tức giấc mơ của kẻ mộng du . Mị cũng sắp đi chơi” . tuyệt nhiên không nhìn thấy A Sử bước vào. với thêm cái váy hoa. Nhưng tình thương đó không phải tự nhiên bùng phát trong Mị mà là kết quả của một quá trình đấu tranh giằng xé trong thế giới nội tâm của cô . giữa tiếng sáo và nỗi đau nhức của dây trói và tiếng con ngựa đạp vách. Phải tới thời điểm đó Mị mới có hành động như một kẻ mộng du : quấn lại tóc . . cho tới khi Mị hoàn toàn chìm hẳn vào trong ảo giác : “Mị muốn đi chơi . cho tới khi nó lấn chiếm hẳn trọn bộ tâm hồn và suy nghĩ của Mị. Mị đã thức dậy với sức sống tiềm tàng và cảm thức về thân phận . Mị nhớ mình đã từng bị trói. Những va chạm mang đầy tính tự nhiên của lứa tuổi thanh niên trong những đêm tình mùa xuân đã đưa A Phủ trở thành con ở gạt nợ trong nhà thống lí . gãi chân . A Phủ là nạn nhân của chế độ độc tài phong kiến miền núi . Nó đưa Mị từ cõi quên trở về với cõi nhớ . Mị chỉ cảm thấy khi vùng chân bước theo tiếng sáo mà tay chân đau không cựa được . đã giúp Mị nhớ ra mình. đang bồng bềnh trong cảm giác du xuân . thờ ơ với hiện thực trước mắt : “A Phủ là cái xác chết đứng đó cũng thế thôi” . A Sử trói Mị vào cột. nhai cỏ . Rồi cái gì đến đã đến . Lòng phơi phới nhưng Mị vẫn theo quán tính bước vào buồng . Nhưng nếu cái mơ không đến một lần nữa thì sự tỉnh ra cũng vậy . Mị đã làm như trog một giấc mơ. Và khi lòng ham sống trỗi dậy thì ý nghĩ đầu tiên là được chết ngay đi . Và giọt nước mắt kia là giọt nước cuối cùng làm tràn đầy cốc nước . ta mới thấy Mị đầy rẫy những mâu thuẫn . Nhưng rồi nỗi ám ảnh và sức sống mãnh liệt của tuổi xuân cứ lớn dần . Tất cả những việc đó . nói đúng hơn là dòng nước mắt của A Phủ. Nhưng có lẽ sức sống của Mị bùng lên mạnh mẽ nhất là lúc Mị cởi trói cho A Phủ .

mới có thể thấy có người nào đó cũng khổ giống mình . Từ sự thương mình. Kết bài Vợ chồng A Phủ qua việc khắc hoạ sâu sắc cuộc đời . . Đặc biệt đề cao sự đồng cảm giai cấp. tình thương với một con người cùng cảnh ngộ . đanh thép những thế lực phong kiến . thông cảm. Mị dần dần có tình thương với A Phủ. Nhà văn Tô Hoài đã viết về Mị với tất cả lòng yêu thương. và chỉ có lòng yêu thương thông cảm. một con người còn đầy sức sống và khát vọng thay đổi số phận . tính cách Mị đã tố cáo hùng hồn. đọa đày người dân nghèo miền núi . thực dân tàn bạo áp bức bóc lột. III .Và Mị đã nhớ lại mình. Đồng thời nó cũng khẳng định khát vọng tự do hạnh phúc . Nhưng nó còn vượt lên giới hạn thương mình : “Mình là đàn bà … chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi còn người kia việc gì mà phải chết ” . tình hữu ái của những người lao động nghèo khổ . Chính điều này đem lại sức sống và sự vững vàng trước thời gian của Vợ chồng A Phủ . lo lắng cho mình. biết nhận ra mình cũng từng có những đau khổ. Mị cởi trói cho A Phủ để rồi bất ngờ chạy theo A Phủ . Tô Hoài mới phát hiện ra vẻ đẹp tiềm tàng trong tâm hồn những con người ham sống như Mị . kết hợp với nỗi sợ hãi. Mị như tìm lại được con người thật . sức sống mạnh mẽ và bền bỉ của những người lao động . số phận . Lòng ham sống của một con người như được thổi bùng lên trong Mị.

You're Reading a Free Preview

Tải về
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->