P. 1
Loi bai hat

Loi bai hat

|Views: 603|Likes:
Được xuất bản bởiÂn Nguyễn Hoàng

More info:

Published by: Ân Nguyễn Hoàng on Feb 05, 2012
Bản quyền:Attribution Non-commercial

Availability:

Read on Scribd mobile: iPhone, iPad and Android.
download as DOC, PDF, TXT or read online from Scribd
See more
See less

09/22/2013

pdf

text

original

Phận Gái Thuyền Quyên - Giao Tiên

Từ nay thôi đành duyên mình lỡ đôi dù vương vấn mãi cũng thế mà thôi khi xưa thầm nói yêu nhau bao nhiêu mộng thắm ban đầu thôi xin đừng tiếc nhớ thương chi Từ nay đôi mình thôi đừng nhớ mong Mười hai bến nước biết bến nào trong tùy em đành phải sang ngang thương yêu ngày cũ chưa tan xin anh đừng oán trách người đi Thôi! từ dây thôi nhé anh về sống âm thầm đếm thời gian Xóa mờ dĩ vãng mến yêu Anh, xin hãy quên đi cho kẻ vu quy cùng người trăm năm thề nguyền gắn bó thủy chung muôn đời

Đính Ước - Giao Tiên
Mẹ nói với anh mẹ rất thương em Thương vì nết na nhu mì ngoan hiền Ý mẹ thầm mong em là dâu Xin em một câu hẹn ước Cậy người qua mai mối trầu cau Tình dẫu muốn trao lòng vẫn lo âu Em nào dám đâu áo mặc qua đầu Nếu chàng thương em xin lại thưa Ba em, mẹ em đồng ý Phận làm con cúi đầu xin vâng ! Em ơi anh biết rằng, nhà anh khó nghèo Còn anh trắng tay, ngày tháng thư sinh Xin anh vững lòng, dù nghèo mà thương nhau Và trọn đời mình nên duyên Ước mơ nào hơn ! Mình ước mong sao mình sẽ nên duyên Hai họ mến yêu, ba mẹ thương tình Mái nghèo từ đây vui đẹp đôi Tương lai cùng nhau tìm tới Đường trần anh có mình em thôi

Thà trắng thà đen – Giao Tiên
Chúng mình không còn yêu nhau thì thôi Em nói ra đi trắng đen một lời Có gì mà ngại đâu em Có gì mà đành gian dối Anh không hề kết tội anh đâu. Duyên tình không ven gieo neo làm chi Anh cũng như em sướng vui được gì Chẳng thà đường tình đôi ngã Em về trọn tình duyên mới Còn anh đi cưới vợ là xong. Duyên kiếp đôi ta từ đây thôi bẽ bàng Kỷ niệm chôn kín trong tim Đời sẽ đổi thay và tình yêu xóa mờ Bận lòng chi mối duyên hờ. Duyên tình không trọn xa nhau là hơn Gian díu chi thêm đớn đau tủi hờn Có gì mà gại em ơi Chẳng còn gì mà suy tính Tình không thương xin đừng lụy vương

Làm dâu xứ lạ - Vinh Sử

Thôi em theo chồng làm cô dâu xứ lạ Bao nhiêu ân tình giờ tim vỡ theo tim Đường hoa em đi, mưa chiều rưng rưng đổ Ngỡ mưa trong lòng, em có vui đâu Thôi em theo chồng, vui chôn đi kỷ niệm Tim yêu hôm nào giờ giữ ảnh thương đau Đường em em đi, anh đường anh cô lẻ Bởi không duyên trời, đôi ngã chia ly

Anh ơi, tình chỉ đẹp khi tình dang dở Em ơi, đời mất vui tình nên câu thề Đừng tiếc thương chi, tình yêu đã mất Thôi em theo chồng, cánh hoa xin trả lại Hoa xưa phai màu là hoa vỡ yêu đương Dù cho hôm nay duyên mình mang dang dở Vẫn thương trong đời, thương mãi nhau thôi

Chuyến xe lam chiều – Vinh Sử
Trên chuyến xe lam đông người chiều nao Xui mình không quên mà ngồi bên nhau trời mang nhiều trớ trêu chi Người chưa hề biết quen gì Sao ngồi gần như tình nhân si Em xuống xe lam đi vào hẻm sâu
Anh vội theo chân ngỏ hồn xôn xao Làm quen chuyện vẫn dăm câu Niềm vui mộng ước ban đầu Trong đã rồi mặt ngoài còn e Ngờ đâu yêu đương như đám lục bình Trôi theo con nước vô tình Anh lấy vợ người ta giàu có Tình em như cát dã tràng biển đông

Em muốn tìm chồng cho xong Như ngại thêm gặp kẻ bạc lòng Trên chuyến xe lam đông người chiều nay
Nghe từng cô đơn nổi niềm chua cay

Còn đâu một chuyến xe lam Ngày nao mộng ước vô vàn Nay kỷ niệm em một mình mang

Tình đẹp mùa chôm chôm – Vinh Sử
Nhớ mùa chôm chôm trước Mùa chôm chôm kỷ niệm Biết bao nhiêu nồng thắm. Có một chàng thiếu niên Nơi đô thành tìm xuống Vỉnh Long thăm bạn hiền. Ðịnh mệnh xuôi khiến nên Sắp đặt chuyện tình cờ Chẳng hẹn mà nên thợ Khi xe vừa đổ bến Cô em cười tươi thắm Mời anh mua chôm chôm. Tiếng cười thay tiếng nói Lời vui thay tiếng chào Luyến trông theo tà aó. Ðể rồi nghe vấn vương Khi hay người bạn ấy Có cô em là nàng. Rồi từ đây có nhau Sớm chiều lời hẹn hò Kết chặt tình ban sợ Bao nhiêu lời thương mến Bao nhiêu tình lưu luyến Gởi trao nhau mối duyên đầụ Mong cho mai sau đời ta luôn có nhau Như những ngày mới gặp nhau Ðưa em sang sông, vào vườn chôm chôm chín Bằng xuồng ghe máy đuôi tôm. Vườn sai trái ngọt Tình mình cũng thật đậm đà Ðời vui sớm chiều, dù nghèo vẫn đẹp hiền hòạ Tương lai mình như thế Anh đi làm ông giáo Và em mua bán chôm chôm. Thế rồi mùa mưa tới Mùa chôm chôm chín rộn Thắm như hoa hàm tiếụ Má hồng không phấn son Em xinh như mộng ước Yêu thương dâng ngập lòng. Vì người yêu thuở xưa Ðã trở lại tìm nàng Với lễ vật cầu hôn Bên nhau lòng phơi phớí Tình yêu về giăng lối Tình Ðẹp Mùa Chôm Chôm

Tội tình – Hàn Châu

Sao anh bỏ ra đi em nào có tội tình gì Trong bơ vơ trong nỗi đau vùi Sao anh bỏ ra đi em nào có lỗi lầm chi Em chợt nhớ rằng tội em nghèo rớt trái mồng tơi Sao anh bỏ ra đi để em thương nhớ hoài ôm kỷ niệm Mà trèo cao vướng sợi tình rồi Buồn lên mấy nẻo hẹn hò anh biết không Nên té giữa đời ôm trái sầu buồn đơn côi Sương khuya lạnh đôi vai đi về thui thủi một mình Em mang tội si mê nên đường yêu lạc nẻo về Ưu tư nặng con tim em buồn thao thức cả đêm Em mang tội yêu anh khi đời em trắng bàn tay Sao anh bỏ ra đi bỏ quên em giữa dòng đời xuôi ngược Nay anh bỏ ra đi đèn đêm hiu hắt sầu ngơ ngẩn buồn Giờ đây đã mất nhau rồi tình mồ côi Buồn lên mấy nẻo đường tình buồn nào hơn

Về quê ngoại – Hàn Châu
Anh xin mời em đi về miền quê xa lắc lơ Nơi quê hương anh có hàng dừa xanh, Có ngàn câu hò thấm tình dân tộc. Anh xin mời em đi về quê ngoại một lần thôi, nơi anh chào đời Ngoại ru bùi ngùi bao năm vất vả mưa nắng ngược xuôị Qua bao ngày thơ kỷ niệm mộng mơ anh đã ghi, Bao nhiêu năm qua chẳng về làng quê Chắc ngoại đã già, tóc bạc da mồị Ơi quên làm sao kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ Anh mơ từng mùa, cơn gió dật dờ ru anh giấc mộng thiêm thiếp vào mơ Ðây là quê hương anh một giòng sông xanh nước chảy êm đềm. Ðây là nhịp cầu tre nôí liền hai thôn sớm nắng chiều mưạ Hôm nay anh về vun lại hàng cau tháng năm dãi dầu cằn cỗi từ lâu Cho anh sống lại tuổi thơ ban đầu đã mất từ lâụ Em vui nhiều không ? khi mặt trời lên trên khóm tre Con chim xinh xinh nó chuyền cành me, xuống đậu sau hè uống giọt nắng hồng. Em thương nhiều không ? Lưng ngoại đã còng vì thời gian, Quê hương đời đời câu hát ngọt lời Anh vui sống lại như máu về tim

Nụ cười biệt ly – Ngọc Sơn

Buồn bao nhịp nối. Ngừng trôi cho giây phút chia ly này kéo dài. ước sao cho tàu đừng đị Xe lăn trong đêm khuất xa rồi . níu đôi chân thời gian. cũng trên chuyến tàu hoàng hôn . Hướng theo một bóng ngườị Tà dương khuất trong sương là mỗi lần ngóng chờ. người cũng bỏ tạ Tiền! Tiền vào đời thì đời thêm nổi trôi Tiền tiền tìm tình thì tình se lẻ đôi Tiền là chi. tiền là chi trần gian mộng chất ngất Bạn bè đành quay lưng thế gian thật điêu linh Ôi lắm Tiền mà đời chắc gì vui Trong cõi đời chỉ mong được thảnh thơi Người không vì Tiền thì cũng vậy thôi Tiền! Tiền thật nhiều mà tiền đâu biết yêu Người! Người vì Tình thì tình mãi lại thiết tha Tiền tiền vạn muôn mà sao tìền vẫn thiếu Nhưng tình thì đâu dư. tình trăm nghìn mối. Nhìn theo phía chân mây. đợi chuyến xe xưa về chưa. Nếu hay chăng người ơi. Mưa thu bay bay sắt se lòng . Nếu mai đây về. Tâm tư cô đơn trách con tàu nỡ sao đành. Đem bao yêu thương đến nơi nào . lọc lừa không tiếc thương Tiền. tiễn nhau đi khi bóng ngả xế chiều Hoàng hôn đến đâu đây. mà tình người lại với ta Tình! Tình mặn nồng rồi tình lại xót xa Tiền! Tiền là chi tình yêu đành đứt áo Người yêu đành quên ta sao tình đi không hẹn về. chốn xa xôi chàng trai. Khi lắm Tiền thì đời mua lợi danh Không có Tiền thì thân phận mỏng manh Tiền ơi là tiền. Tiền – Song Ngọc Tiền! Tiền là gì mà đời lại thiết tha Tiền! Tiền là gì mộng đẹp hay xót xa Tiền! Tiền là chi mà uy lực lắm thế Tiền mang lại cao sang hay tiền mang lại tội tình. tiền là thiên đường chiếc bóng Là địa ngục tham lam.. Giờ ta say rượu đắng hay rượu tình Để rồi mai ôm xót xa một mình Bình minh vừa hé bên chân trời Giờ tôi nuốt lệ nghẹn ngào Gượng cười vẫy chào biệt ly.Giờ chia tay lần cuối gượng cười Mà nghe tim đớn đau rã rời Tựa như một giấc mơ trong đời Sao còn vương vấn nghẹn lời Trời ơi ai thấu chăng lòng tôi Đường em đi lụa gấm ngọc ngà Đường tôi đi phong ba bụi trần Tìm đâu một lối cho đôi mình Thôi đành chấp nhận bẽ bàng Nhìn nàng nuốt lệ mà đi Nuốt lệ mà đi người ơi Vì tình yêu không mua bằng lời nói Tình yêu không xây bằng trái tim chân thành Và tình yêu không phải như thơ Một túp lều tranh đôi quả tim mơ. thế nhân phải vây mang Tìền là gì. mà ai còn đứng im trong chiều sương xuống. Còn đem yêu thương khắc lên muôn vạn oán hờn. Về đâu mái tóc người thương – Hoài Linh .biết đâu tìm. Trước khi phân kỳ. Tiền! Tiền là gì mà đời lại bán nhau Tiền! Tiền là gì mà người lại giết nhau Tiền! Tiền là vua là cung vàng gác tía Là điện ngọc kiêu sa thế nhân gọi là TIỀN.cách đôi tình. Tiền là gì mà tiền mua sắc hương Tiền là gì..ướt vai mềm Hoàng hôn dần buông. cớ sao người quên ta Ôi lắm Tiền mà đời chắc gì vui Trong cõi đời chỉ mong được thảnh thơi Chuyến tàu hoàng hôn – Hoài Linh Chiều nào. màu tím dâng trong hồn ta Muốn không gian đừng tan.

Nắm tương lai trong bàn tay một câu nói thôi Ðôi khi gặp nhau. ánh trăng soi còn đó. mà nhớ nhiều là em Đêm nay trời núi rừng. Gửi thư trao cho người yêu. mắt tôi rưng rưng sầu Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu Đường phố muôn màu sao thiếu em Về đâu làn tóc xõa bên rèm Lầu vắng không người song khép kín Nhớ em tôi gọi tên. Mở rộng vòng tay đón em nhưng nào thấy. Làn môi xinh tuyệt vời Ðể rồi buồn ơi. Nói ra e lệ. Ðắng cay trong lòng chỉ thấy thiệp hồng Chiều tím không mây. hồn theo gió trôi Hôm nay nhìn xe kết hoa xuôi ngược nẻo đường.Hồn lỡ sa vào đôi mắt em Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm Thầm ước nhưng nào đâu dám nói Khép tâm tư lại thôi Đường hoa vẫn chưa mở lối Đời lắm phong trần tay trắng tay Trời đông ngại gió lùa vai gầy Lầu kín trăng về không lối chiếu Gác cao ngăn niềm yêu Thì thôi mơ ước chi nhiều Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt mấy sơn khê Ngày đi mắt em xanh biển sâu.. mộng thấy ai mỉm cười. tỏ tình ta mến nhau Nhiều đêm ngắm sao. Pháo hồng vui tiễn đưa Lá thu chậm rơi từng lá nghe buồn buồn tưởng bước ai tìm về. chỉ nghe lá rơi bên thềm Sầu tím thiệp hồng – Minh Kỳ Từ lúc quen nhau chưa nói một lời gì. mơ ước duyên mình bền lâu. vài câu luyến thương Hân hoan hồn như nở hoa. nụ hoa yêu vừa hé Chỉ xin giữ ân tình mình em nhé Sống cho kỷ niệm quá khứ tuy úa màu Tương lai mình cùng nhau Biên cương không may xanh màu lá rừng Nơi đây đơn sơ như lòng đường phố vắng Ngày mai đến bâng khuâng Giờ vui nếp lớp chinh nhân Đôi lúc tuy buồn nhưng rồi quen Em từ lúc chia ly . suốt đời tình thắm sâu Nhớ thương đầy vơi. và nghe hơi gió biết rằng mình vừa mơ Khi yêu hồn như nở hoa xây mộng tuyệt vời.. đường cũ bước lần về. trông chờ hồi âm. nhịp canh thay bằng tiếng súng Nửa trăng nghiêng đồi chếch bóng Như xé hoang vu núi rừng Đời chinh nhân mộng mơ Bài thơ chưa đoạn cuối Ngày mai chép thêm vần vào. mai kia là xuân đến Rồi ngày đêm chinh chiến. muốn khơi nhưng rồi lại thôi. em ơi Viết trên thiếp hồng nét chữ hoa cuối dòng tên em vào được không Chuyến đò vỹ tuyến – Lam Phương . Sầu dâng lên tim biết bao giờ cho khuâỷ Thiệp hồng anh viết tên em – Hoài Linh Hôm ấy anh đi mình với mình chưa quen Tình những chưa thành tên Đôi ta đều biết rằng tình yêu như hình với bóng Tình yêu như tờ giấy trắng. buồn nghe day dứt tim Nhìn xe kết hoa màu trắng ngỡ rằng mình mơ. như nước êm xuôi giữa dòng Từ hôm nay người đi. vẫn hoài nhớ em Anh biết khi đi là cách biệt người quen.bạn bè bắn tin về Hôm nay mùa đông.

.Đêm nay trăng sáng quá anh ơi Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu Lênh đênh trên sóng nước mông mênh Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng Vượt rừng vượt núi đến đầu làng Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến Phương Nam ta sống trong thanh bình Tình ngát hương nồng thắm bên lúa vàng ngào ngạt dâng Ơ .. Kìa đàn chim quê chim tung bay về đâu mang tin rằng giờ đây ta sống với bình minh...... hò .... Hò ..... Ơi . Ơi ... ai .... hò ... hớ .. gắng lên với ngày này ta cùng tưới đồng xanh rồi sống no lành . Ta cùng chen vai đem tay góp sức tăng gia cho người người vui hòa .. hò . ơi .... Nắng đẹp Miền Nam – Lam Phương Đây trời bao la ánh nắng mai hé đầu ghềnh lan dần tới đồng xanh..... Tiễn một người đi – Thái Hùng . hò . ơi . Giòng sông mơ màng và đẹp lắm Anh ơi ai nỡ chia đôi bờ để tình ta ngày tháng phải mong chờ Hò . Hò .. hò . Tình là tình nồng thắm buộc lòng mình vào núi song tình mến quê hương.. Tiếng ca trong lành tiếng ngát lừng trời xanh đẹp biết bao tâm tình....... hơ . Ơi .. Ngàn bóng đêm phai rồi vầng dương lên soi đời làng ta nay rạng ngời ! Khi người lính chiến đã đấu tranh hiến hoà bình cho Đồng Tháp Cà Mau Ta người nông thôn quên sương gió góp gian lao lo được mùa trông cầu .... Đường cày hôm nay lên tràn bông lúa mới ôi duyên dáng đồng ơi ! Đến mai sẽ là ngày muôn hạt chín lả lơi mình ngắm nhau cười .. ai ... ai . Em và cùng anh xây một nhịp cầu Để mai đây quân Nam về Thăng Long Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng Sương khuya rơi thấm ướt đôi mi Tim em lạnh lẽo như chiều đông ngoài biên thùy Ai gieo chi khúc hát lâm ly Như khơi niềm nhớ cuộc từ ly lòng não nùng Bùi ngùi nhìn cách xa ngàn trùng Giờ đây anh điêu linh nơi quê nhà đang chìm đắm Bao đêm thổn thức dưới trăng ngà Hồn đắm say chờ đón ngày anh về sưởi lòng nhau Ôi .... hò ... Đây quê hương thân yêu miền Nam nắng lên huy hoàng đẹp mùa vui sang . Nhờ tình quân dân gây bao niềm thương ấm cúng non sông đón bình minh..

Chôn bao kỉ niệm nơi tận mồ sâu Bài thơ em viết trao tặng buổi đầu Ðời em gấm hoa trái lối Hồn này tơ sầu trăm mốị Hỡi ơi người sao đành phụ anh Anh hãy về đi – Sang Đông Ðừng nói yêu em khi còn trắng tay Ðừng để cho em khổ lụy sau này Ðời không đơn sơ dễ tính Ðời mang trên vai nặng gánh Mà tình yêu tựa chiếc lá mong manh Một mái tranh sơ khó mà ước mong Ðừng nói yêu em với quả tim vàng Ðời em không quen nghèo túng Rồi ra nương đâu mà sống Liệu tình duyên có bền hay không Thà bây giờ mình xa nhau mãi mãi Nếu có buồn trong giây phút là quên Anh về đi tương lai anh còn đó Một ngày mai anh sẽ trọn ước mơ Ðời đã cho em dáng ngọc tuổi xuân Ðừng nỡ đưa em vướng cuộc cơ hàn Dù không tham sang quyền quý Mình nên đơn sơ thực tế Anh về đi anh hãy về đị. Ngày trước quen nhau anh dối lòng chối từ Vì đời em quá cao sang Và em vẫn thì thầm khẽ nói Rằng trót yêu anh rồi trọn đời yêu chỉ anh thôị Ðể đến hôm nay mưa tím buồn lối về Tình đầu sao quá mong manh Ngày xưa nếu đời đừng xui khiến Ðừng hát câu ân tình Giờ đâu xót xa riêng mình..Em khóc làm chi kỉ niệm ban đầu Khóc để làm gì có giữ được nhau Một lần tình vương để sau Là tấm bằng trọn đời mất nhau Anh ở lại ôm mối tơ sầu Nhung gấm tình ta chỉ là ảo vọng Em đã kìm lòng mơ ước bằng không Ðể lòng buồn còn mãi ngóng trông Chuyện tình chìm nơi biển bao Tan vỡ rồi một giấc mơ hồng Em ơi chuyện ngày xưa Ta gặp nhau đêm giao thừa Bao mùa tình thay nắng mưa Ôi tình đẹp mấy cho vừa Em ơi chuyện ngày qua Năm năm tìm đành phôi pha Em giờ cất bước phương xa Riêng anh khóc tình quê nhà Trao hết về em những mộng mơ dài Một thuở ân tình nghe đã tàn phai Lòng buồn còn mong nhớ ai Từng chiều về lòng buồn đắng cay Quên sao được cùng tháng năm dàị Tủi phận – Thái Hùng Thôi em hãy về bên người giàu sang Còn anh tay trắng cam đành lỡ làng Nào đâu dám mơ dám ước Tình đẹp như người đến trước Bao đêm rồi tủi phận bọt bèọ Yêu chi để buồn để khổ mình thôi Ðành tâm gian dối tim này vỡ rồi Từ đây biết thương biết nhớ Em vờ giận hờn vô cớ Ðể phụ phàng mối tình của anh. Hai Chuyến Tàu Đêm – Trúc Phương .

đêm dài lưu luyến. Hôn lên tóc mềm cho lệ sầu thêm ướt đôi môi Xin em một lần cho ước nguyện tình yêu cuối Thương yêu không trọn thôi giã từ đi em ơi Éo le cuộc tình – Thái Khang . Em sang ngang rồi chôn kỷ niệm vào thương nhớ. đi vào dĩ vãng Đường tình không chung lối Mang nuối tiếc cho nhau Ngày nào tay trong tay Lối về cùng hẹn hò Dìu em giấc mộng vừa tròn Tình thắm môi hồng.Tô Thanh Tùng Tuổi đời chân đơn côi Gót mòn đại lộ buồn Đèn đêm bóng mờ nhạt nhòa Hồn lắng tâm tư. Nghẹn ngào trong thương nhớ Vì mai bước theo chồng.Lòng buồn rạt rào Nhớ hôm nào xuôi miền trung Chuyến xe đêm anh gặp em Môi em đang xuân nhưng mắt buồn ngấn lệ trần Chuyện đời sầu đắng vấn vương đôi má dịu hiền Áo em màu tím Đậm đà vì là buổi ban đầu ta gần nhau Nói nhau nghe câu chuyện cũ Tâm tư cho vơi bao nỗi buồn bước vào đời Giờ gặp lại nét thắm môi Tiếng em hẹn hò tìm lại ngày mơ Khi chân đến quê em Nắng ban mai hôn nhẹ lên khóm hoa tươi Thoáng thấy em cười vì mùa thương vừa chắp nối Vẫn biết phút bên nhau sẽ khơi buồn một ngày về Và cùng một tàu ấy anh về Nhưng tìm đâu tiếng đêm qua cho lòng ấm Đêm nay cô đơn nghe gió lạnh rót vào hồn Tàu về đường cũ tiếng hai đêm vẫn còn chờ Gặp lại người xưa Xót xa – Nguyễn Ngọc Tải Đôi khi lòng muốn yêu anh thật nhiều Mà em tin đó trả lại bao nhiêu Đời anh là cả ước muốn tương lai Còn tôi chỉ tay trắng đôi tay Làm sao chung đường chung bước ??? Thôi anh đừng nhắc tên tôi làm gì Đời người không biết hãy tìm quên đi Từ khi anh lỡ cất bước ra đi Lòng tôi đau ray rứt phân ly Ước mơ còn ước mơ gì? Ngoài trời đổ mưa như trong lòng Mưa rơi ướt trong tâm hồn Tình yêu vỗ cánh bay đi Mang về trả lại trăng saọ Yêu nhau đừng để cho nhau buồn lòng Tình như chiếc lá rơi rụng bên sông Hỏi anh anh có biết hay không Mà sao anh để tôi nhớ tôi mong Cách chia nào chẳng đau lòng Giã từ .

Em ơi! Trời Nam đau khổ. Em ơi tiền là giấy bạc nhưng phù du của đời yên giá Em trót mang ơn nên tình em phải trả cho người Ðừng hỏi vì sao. Anh hiểu dùm em nào ước muốn giàu sang! Bởi tình duyên trái ngang Em vì chữ hiếu nên đành câm nín cho đẹp lòng Chuyện tình đôi ta Nghẹn ngào trăm đắng muôn cay thôi vĩnh biệt thiên thu . chinh chiên' điêu tàn.. càng vắng đêm tạ từ Mai này thuyền hoa vui đón em về cùng bến khác Ðường đời đôi ta hai hướng đi buồn thật buồn.!! Xin anh giữ trọn tình quê – Duy Khánh Chung vui đêm này cho trọn tình yêu thương Đẹp tình quê hương mai tôi về chúng mình đôi đường Giờ phút phân kỳ ai lên đường ai vấn vương Mình thương.. Mẹ Việt Nam nức nở Mình người Nam muôn thuở giữ trong lòng cho trọn tình quê Bao nhiêu năm qua. còn vấn vương làm gì Ai thật lòng yêu ai đến bây giờ mình đã biết Chuyện tình đôi ta em hãy xem là huyền thoạị Anh đừng giận em kìa dĩ vãng mùa thương vẫn đẹp như giấc mơ Trên trời bao ánh sao. đắng cay cho số phận tình yêụ Ðau xót cho mình lỡ một lần yêu Em khóc mà chi càng thêm đau lòng Ngày nào cho nhau tiếng cười. người ta cho em má hồng Người ta có giống tôi không.Ðâu phải có tiền mua được hạnh phúc Ðâu phải tỉnh yêu đổi lấy bằng tiền Mà người tôi thuở nào đã nguyện thề bên tôi trọn kiếp Ðể hôm nay tôi phải nhận rạ Tôi hiểu tim người có nào đâu muốn Nhưng hỡi người ơi tình yêu là gì Một người cho em giấy tiền. nhà Việt Nam cách trở. yêu bằng đôi bàn tay trắng Mơ ước bên em nay tựa như cát bụi mờ Còn lại người ta. thương nhau trong đời Thương nhau trong lời yêu nước Việt mà thôi. tình ta ai chia cách lòng Nhìn em mắt ướt mi tuôn. đau xót vô vàn Tôi sống âm thầm không nói nên lời nên viết bài ca tặng người Anh ơi cho dù trên đường dài tha phương Biền biệt quê hương Xin anh còn giữ vẹn câu thề Dù gió mưa về vẫn một lòng yêu mến quê Ngày mai ta xa nhau rồi nhưng tin trong đời anh sẽ còn gặp em Quê cũ mừng vui Tàu về quê hương – Hoàng Thi Thơ Anh ơi đô thành ở đây em sống không quen Đưa nhau lên tàu về quê em thấy vui hơn . mà giờ đành cho nhau mật đắng.tình ta bấy nhiêu kỷ niệm Nào ngờ hôm nay định mệnh chia rẽ đôi ta Em biết làm sao hơn. Mùi tóc làn môi và thư tình Anh xin gửi lại em Và tất cả cuộc vui anh cũng xin trả lại em Dù mai em theo chồng Ðời đời em vẫn nhớ mãi mối tình đầu tiên Thôi em hãy đi về khóc chỉ làm buồn thêm! Trời đã khuya từ lâu. xa xôi quê người mơ ước gì hỡi lòng trai. sông núi chia phôi Em ơi. xin nhớ em ơi! Anh ra đi vì nghe lời buồn quê hương Nhịp cầu yêu thương bao năm rôì vẫn còn đôi đường Từ giả phố phường anh lên đường không vấn vương Hỏi anh bao nhiêu thu rồi. một người cho em hạnh phúc Nghĩa với tình em thì chọn aị Em ơi tôi chỉ yêu em. Thôi hãy quay về với người ta đi Đường tình đôi ngã – Lê Văn Thiện Thôi em hãy đi về vĩnh biệt kể từ đây Còn luyến lưu làm chi.

* Ai nào biết cho ai. Điệp ơi Lan cắt tóc quên đời vì anh" Nhưng ai có ngờ. đời quá chua cay duyên đành lỡ vì ai. đôi bóng hẹn mùa thi Lan khóc đợi người đi Lần cuối gặp nhau. lời xưa đã chứng minh khi đời tan vỡ. Lan đau buồn quá khi hay Điệp đã đi xây mộng gia đình. Nàng sống mà tim như đã chết Riêng bóng cô đơn đôi môi xinh phai tàn Thương thay cho nàng buồn xa nhân thế náu thân cửa Từ Bi Yêu một mình – Trịnh Lam Ngân Nhà em có hoa vàng trước ngõ Tường thật là cao. thương yêu vô vàn. gió leo cây kín rào Nhà anh cuối con đường ngoại ô Vách thưa đèn dầu thắp. Thuở ấy Điệp vui như bướm trắng. tàu đi tàu vẫn đi xa Tàu đi tàu đến quê ta để ta về nhà Chuyện tình Lan và Điệp . chiều tan trường về. Điệp cùng Lan chung bước. Nơi nào yên mình tới và nơi nào thơ mộng nhất Anh đưa em đi anh đưa em đi anh đưa em về Chim còn bay về núi thì ta tìm nơi hạnh phúc Em đi theo anh em theo anh về làm dâu nhà anh Em theo anh về cùng đi trên khắp quê hương Xem quê ta nằm mộng mơ trong nắng trong sương Về đây để thấy quê hương mình đang rộng lớn thênh thang Dọc ngang một cõi mênh mang cùng trên mọi làng Thương cho con tàu cùng chung như kiếp sân ga Sinh ra trong đời làm thân đưa khách đi xa Tàu đi tàu bỏ sân ga. Bao nhiêu niềm vui cũng vùi chôn từ đây. em yêu anh chân tình. Cuối nẻo đường đi. say đắm bên Lan Lan như bông hoa ngàn. Lỡ một cung đàn. Không ai thương mình bằng tim hai đứa đâu anh Không ai cho bằng tình yêu em có cho anh Về đây mình sống như tiên Một con đường trắng trinh nguyên Một căn nhà bé xinh xinh. Lan khẽ nói: "Thương mãi nghe anh. một chuyện tình cay đắng. một khu vườn tình Em là dâu ngày cưới và anh là chú rể mới Em đi theo anh em đi theo anh em theo anh về Em là mây mười hướng còn anh là trăng là bướm Anh đi nơi đâu anh đi nơi đâu là em ở đó.Về đây mình cưới nhau luôn Về đây mình sống vui hơn Về đây mình có nhau luôn chẳng bao giờ buồn. Lúc tuổi còn thơ tôi vẫn thường mộng mơ đem viết thành bài ca. Chuông đổ chùa xa. vùi chôn từ đây. nguyện thề non nước sẽ không hề lìa tan. gió lùa vào từng đêm Tuổi em cũng như hoa mới nở . phải chăng tình đời là vòng giây oan trái Nếu vì tình yêu Lan có tội gì đâu sao vướng vào sầu đau. Nếu duyên không thành.Mạc Phong Linh Tôi kể người nghe đời Lan và Điệp.

xa người em nhỏ lên đường tòng chinh. vì nay hai đứa tôi cùng nghèo Chuyện giàn thiên lý – Anh Bằng Tôi đứng bên nầy sông. Là chinh nhân tôi bạn với sông hồ Tình yêu em tôi nguyện mãi tôn thờ Và yêu không bến bờ Niềm tin là một ngày mai non nước không còn hận sầu Rồi hôm nao tôi về ghé thăm nàng Ngoại ô đây con đường tắm trăng vàng Mà sao không thấy nàng Tìm em. thôi đành hẹn trong mơ Căn nhà ngoại ô – Anh Bằng Tôi ở ngoại ô. cưới rồi đành xa nhau . tiệc vui cưới hỏi lại không làm. từng lũy tre muộn phiền.Vạn người thầm mong được đưa đón chân em Xót xa anh còn trắng tay hoài Sách đèn nợ chưa dứt. một căn nhà tranh có hoa thơm trái hiền Cận kề lối xóm. hái hoa vườn trăng suốt đêm vang tiếng cười Tôi bước theo tiếng gọi của người trai. xinh xinh màu nắng. Đẹp như trăng mười sáu. trái đất vẫn tròn. giờ tìm ở đâu sao không gắng đợi chờ nhau Tôi hỏi người quen. dáng hoa đi lấy chồng Đường quen bỗng bây giờ buồn tênh Mỗi khi chiều gần xuống. chưa nghĩ đến mai sau Nhưng đêm thức giấc ngỡ ngàng Nghe lòng thương nhớ biết rằng mình yêụ Khi hiểu được nhau. nàng nay là nữ cứu thương trên chiến trường Dặm ngàn sóng gió. Hai đứa yêu sẽ làm đám cưới nghèo. Làng tôi đây. có cô bạn thân sớm hôm lo sách đèn Hai đứa chưa ước hẹn lấy một câu. Đám cưới nghèo khay trầu mâm rượu đơn sơ Trời cho hai đứa mang chung con số … nghèo Nên càng tha thiết mến tôi em về … theo Mến nhau lúc đời còn gieo neo. thời gian gần gũi đã trôi qua mất rồi Nào còn những lúc. thương xé nát con tim Em ơi. Chúng mình hai đứa sẽ còn gặp nhau Hai đứa nghèo – Như Phi Từ lâu tôi vẫn mang tên con số nghèo Nên ngại không dám nói yêu ai một câu Dám mơ dám mộng gì sang đâu Nguời ta sẽ bảo mình ham giàu Còn thêm mang tiếng trèo caọ Mình nghèo tay trắng tuơng lai cũng héo mòn Quen nguời con gái thấy em còn nghèo hơn Muốn mua món quà tặng cho em Làm duyên với nàng mà không tiền Nhờ em thông cảm cho mình liền. Má nàng hồng thơm mùi thơm lúa non . Khi biết nhau tôi nghèo em cũng nghèo. nên lận đận truân chuyên Đôi ta đứa đầu sông cuối sông Bao nhiêu cách trở mình em thôi Đôi khi thấy lòng mình bâng khuâng Biết ngỏ lời cùng ai. Tôi có người vợ ngoan . . biết đâu nàng vui dấn thân nơi phuong trường Tôi đứng nghe gió lạnh giữa màn đêm. nghĩ rồi câm nín hoài Chiều nao pháo bay đầy trước ngõ Tạ từ thơ ngây. Nhớ đôi môi nàng hiền. bên kia vùng lửa khói . thấy lòng mình ngẩn ngơ Ngày xưa tiếc sao mình không ngỏ Để rồi chiều nay mình đâu thấy cô đơn Ván kia bây giờ đóng thuyền rồi Có còn gì đâu nữa. tha thiết với tương lai Tôi xa anh sáng phố phường. bao năm dài chinh chiến.

Mẹ tôi tóc sương từng đêm nghe đạn pháo rơi thật buồn. bóng dáng xưa miệt mù Thành ghế đá chiều công viên Ngày xưa.Ai ra đi mà không từng bịn rịn. có giàn thiên lý..Anh Việt Thu Người đi đi ngoài phố.. Tôi mạnh bước mà nghe hồn nhỏ lệ Này anh lính chiến. Anh rót cho khéo nhé.Phạm Mạnh Cương Ngàn năm thương hoài một bóng hình ai Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai Trăng khuyết rồi có khi đầy Ngăn cách rồi cũng sum vầy Mây bay bay hoài ngàn năm Lòng như con thuyền đổ bến tình yêu Ngại gió mưa chiều thuyền vẫn còn neo Ai đó dù có hững hờ. ai đó dù đã âm thầm Ra đi ôm trọn niềm thương Thương hoài ôi ngàn năm còn đó Đá mòn mà tình có mòn đâu Tình đầu là tình cuối người ơi! Suốt đời mình nguyện câu lứa đôi Thời gian âm thầm như nước về khơi Lòng trót yêu người tình khó đổi thay Hoa thắm rồi có khi tàn. Nhà tôi ở cuối chân đồi. ngày xưa đã hết rồi. ngày xưa. . người bạn pháo binh . kẻo lầm vào nhà tôi . giã cho thật nhanh Giã cho khéo kẻo trăng phai rồi Khoan hò khoan. Để đồng xanh vang khúc ca ngày mùa Để đồng xanh vang khúc ca ngày mùa Ánh trăng lơi. tiếng sương rơi Rơi khắp thôn làng sầu đầy vơi Tiếng hát câu hò lờ đờ trôi Tiếng lòng tràn ngập hồn quê Thương Hoài Ngàn Năm . Xa người yêu mà dễ mấy ai vui . Tình ấy chỉ đến một lần Tâm tư thương hoài ngàn năm Người đi ngoài phố . Em nhìn theo bằng nước mắt chia phôi . Khúc ca ngày mùa – Lam Phương Kìa thôn quê dưới trăng vàng bát ngát Ánh trăng thanh chiếu qua làng xơ xác Chiếu hồn quê bao khúc ca yêu đời Mừng trăng lên chúng ta cùng múa hát Ước mong sao lúa hai mùa thơm ngát Lúa về mang bao khúc ca tuyệt vời Lờ lững trôi qua trôi mãi trong chiều tà tiếng tiêu buồn êm quá Hồn ngất ngây trong tiếng hát đưa nhịp nhàng tiếng cười thơ ngây Nhịp nhàng đêm thâu cung hằng chênh chếch bóng khuất sau rặng tre Tiếng ai hò chập chùng xa đưa Hò là hò lơ hó lơ hò lơ Này anh em ơi ! Giã cho thật đều. tiếng chày khua vang mãi trong đêm dài * Cười lên đi trăng sắp tàn bóng xế Hát lên đi để nung lòng nhân thế. chiều nắng tắt bên sông Người đi đi ngoài phố. có người tôi thương.

. em về chăm lo Việc nhà thắm lúa.. còn đâu? Giờ đây xin giã từ Nghèo – Trần Quý Khi tôi sinh ra mang được ngay tiếng con nhà nghèo Qua bao nhiêu năm không đổi thay lớn lên còn nghèo Luôn đi bên tôi như với nguời tình thân thiết Công danh trong tay như cát bụi trên phố hè. em về chăm lo Việc nhà thắm lúa. Về quê ngoại – Hàn Châu . Tôi chưa yêu ai hay chẳng ai thích yêu nguời nghèo Tôi không say mê hay tại tôi thiếu sang mặc đẹp Tôi khôn tôi ngoan nhưng vẫn nghèo thì ai biết Ngay khi trong tay không có tiền bảo ai nghe. trên sông con đò ngang Khoan ơi khoan hò. Khi tôi sinh ra mang được ngay tiếng con nhà nghèo Qua bao nhiêu năm không đổi thay lớn lên còn nghèo Đêm đêm đôi mi mong giấc ngủ mời không đến Tương lai đi xa tôi mến nghèo. lúa chín tô mồ hôi Khoan hời khoan hò tới mùa đơm bông Khơi ngàn lối sống. chiều bỡ ngỡ bơ vơ Người đi đi ngoài phố mấy dấu chân lạc loài Hình bóng cũ người yêu ơi Còn đâu.. nghèo thương tôi . Còn đâu.Người đi đi ngoài phố. trên sông con đò ngang Khoan ơi khoan hò. Xưa nay nếu nghèo là túng thiếu Sợ đời nhiều gieo neo Làm sao cũng vẫn nghèo Nghèo nhưng luôn luôn vẫn vui tươi Luôn luôn hé môi cười Luôn luôn vẫn yêu đời. gặt nhanh ta gánh về Chiều tàn rơi trên đê nghe tiếng ai Hẹn hò nhau vui duyên thắm gái trai Tiếng hò chơi vơi khi trăng ngà lả lơi Ðêm quê rộn ràng bao tiếng chày buông lơi Hàng dừa cao nghiêng mơ soi bóng sông Mộng ngày mai say sưa những ước mong Gái miền sông Hương hẹn trai miền Cửu Long Hai ta ước thề xây thắm tình duyên quê Em ơi khoan hò khoan. còn đâu? Tình duyên đã lỡ rồi (làng)! Nhưng mấy khi tình đầu kết thành duyên mong ước Mấy khi tình đầu kết trọn mộng đâu em Xin từ giã đường phố trắng mưa ngâu làm chim bay mỏi cánh Nước mắt đêm tạ từ Thôi chia tay nhau từ đây nghe nước mắt vây quanh Thành phố cũ người yêu xưa Biết lỡ yêu đương sẽ đau thương suốt cả một đời.!!! Tình thắm duyên quê – Trúc Phương Tình nồng thắm xuyên qua bao mái tranh Ngọt ngào hương thơm mái tóc xanh Những tình mặm mà là những tình đơn sơ Quê tôi vẫn đẹp đẹp mấy tình ngây thơ Chiều làng quê say sưa trong tiếng ca Người làng quê yêu bông lúa thiết tha Những mẹ già ngồi chom che lụa xóm dưới Rung rung môi cười như tuổi còn đôi mươi Em ơi khoan hò khoan. lúa chín tô mồ hôi Khoan hời khoan hò tới mùa đơm bông Khơi ngàn lối sống. vun vườn cà liếp dứa Anh ơi khoan hò khoan. vun vườn cà liếp dứa Anh ơi khoan hò khoan. gặt nhanh ta gánh về Chiều tàn rơi trên đê nghe tiếng ai Hẹn hò nhau vui duyên thắm gái trai Tiếng hò chơi vơi khi trăng ngà lả lơi Ðêm quê rộn ràng bao tiếng chày buông lơi Hàng dừa cao nghiêng mơ soi bóng sông Mộng ngày mai say sưa những ước mong Gái miền sông Hương hẹn trai miền Cửu Long Hai ta ước thề xây thắm tình duyên quê ..

Tú Anh vui sống lại như máu về tim CL: Nếu lỡ chúng mình hai đứa xa nhau Tàu Nhìn mưa trên phố em có thương sầu Có nghe cay mắt chiều mưa đổ Có nghe lòng xót xa đaủ Hay em vội quên ngày đó? TT: Nếu lỡ chúng mình hai đứa chia phôi Ðời em con gái đã lỡ yêu rồi Vắng anh em biết còn ai nữa Những khi hờn dỗi xa xôi Còn ai đưa đón trong đời đêm năm cũ – CL: Vẫn biết yêu em. Có ngàn Gió khuya ôi lạnh sao. Cầm chắc đôi tay ghi vào đời tâm tư ngày nay câu hò thấm tình dân tộc. tôi đã quen rồi em Dang dở khi tình yêu không xây trên bạc vàng Tôi quen. Quê hương đời đời câu Nếu chúng mình cách hát ngọt lờiNhi trở . về thăm một tối áo Nhớ thư anh lần tôi. yêu nhiều lắm Trúc Phương còn trái ngang Nhưng tình ta mãi TT: Anh ơi đừng nói làm em sợ Và rủi mình cách trở Em để tang anh suốt. cơn gió dật dờ ru anh giấc mộng thiêm thiếp vào mơ Ðêm nay lặng nghe gió lùa qua phố vắng. Trở gót bâng khuâng.. tôi mơ ước sao nằm trọn vào Vui đêm phố phường quên đi phút giây Ðây là nhịp cầu tre nôí liền haiGió lạnh ngoài biên cương thôn sớm nắng chiều mưạ tay nhau Hôm nay anh về vun lại hàng cau tháng năm dãi dầu cằn cỗi từ lâu Cho anh sống lại trai ban đêm mùa hè tôi đến Ngày tháng đợi chờ. ướt nhẹ đôi tàxin mời em đi về quê ngoại một hẹn thôi. sẽ Anh nơi anh chào đời Ngoại ru bùi ngùi baoVà câu chuyện đờinắng trong tim năm vất vả mưa e ấp ngược xuôị Tàu xa dần rồi. chờ nghe xinh tàu đêm tìm về Ðể đêm nay ngồi uống Em thương nhiều không ? tình nàỵ. xuống đậu sau hè đây giọt nắng hồng. tôi đã quen rồi em Em khóc làm chi nữa bận lòng gì kẻ trắng tay Tôi xin. chuyến xe đêm lạnh không? Chắc ngoại đã già.Trời đêm dần tàn tôi đến sân ga Anh xin mời em đi về miền quê xa lắc lơ Dù xa vời vợi Ðưa tiễn người trai lính về ngàn Nơi quê hương anh có hàng dừa anh qua bước đường tha hương còn dài Tôi vẫn tin xanh. tôi đến sân ga nơi tiễn ngườituổi thơ Một đầu đã mất từ lâụ sân ga lính ngày nào Vui đón người trai lính trở về Em vui nhiều về chưả Tàu cũ năm xưa mang người tình biên khu không ? khi mặt trời lên trên khóm tre trả cho tôi người xưa Tàu cũ năm xưa mang về Trắng đêm tôiCon chim tiếng xinh nó chuyền cành me. Viết lại tâm Lưng ngoại đã còng vì thời gian. Giữ bạc da mồị tóc trong tim được không Ðể người yêu vừa lòng Những chuyện xưathơ lòng? Ơi quên làm sao kỷ niệm êm đềm của tuổi của Anh mơ từng mùa. Trong giây phút này. thôi tiếc thương chi khi biết người ra Ðêm ước hẹn cho nhau nụ cười đi vì đời Qua bao ngày thơ kỷ niệmHình bóng thương yêu mộng mơ anh đã ghi. tôi hỏi lòng đêm nay buồn Anh để vào tâm tư còn không? Bao nhiêu năm qua chẳng về làng quê không.cuộc đời CL: Nếu lỡ chúng mình hai đứa hai nơi Làm sao ta sống khi mất nhau rồi TT: Vắng anh đôi phút là nhung nhớ Chỉ yêu và biết anh thôi Thề yêu anh yêu mãi muôn đời (3x) Người yêu cô đơn – Đài Phương Trang Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không duyên Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng dở dang Yêu ai cũng lỡ làng dù rằng tôi chẳng lỗi chi Đời tôi cô đơn nên yêu ai chẳng bao lâu Ngày mai đây em lên xe hoa bước theo chồng Đời tôi quen cô đơn nên tôi chẳng trách em Tôi quen rồi những chuyện dang dở từ khi mới yêu ! Tôi quen. khi người tìm tương lai đời trai Nợ nước đôi vai. xin chúc em ngày mai Hoa gấm ngọc ngà luôn vây quanh em cả cuộc đời . Ðêm qua nằm mơ thấy người trai lính chiến xuôi tàu Trăng rằm về xa xăm về quê hương Ðây là quê hương anh một giòng sông xanh nước chảy êm đềm.

dẫu ngoài còn ẹ Trời làm mưa tuôn nên khiến xui anh gặp em Cho mình kết lời hẹn ước Cớ sao trời cho tình yêu rồi ngăn cách Mấy ai không rơi lệ sầu Tình vừa nồng thì vừa được tin xót thương Em ra đi về bên kia cõi đời Xe tan lăn buồn trong lòng phố vắng.. khóc em âm thầm . Gió mưa về nghe thương nhớ thêm Làm sao anh biết tên? Chút kỷ niệm sao em nỡ quên ! Đuờng xa đâu quá xa. duyên kiếp luôn dở dang Nên suốt đời tôi vẫn yêu cô đơn như tình nhân Đời tôi cô đơn bao năm qua vẫn cô đơn Dù ai đẹp đôi nhưng riêng tôi vẫn lạnh lùng Trời cho tôi cô đơn bao nhiêu lần nữa đây Tôi không hề trách đời hay giận đời luôn đổi thay ! Chút kỷ niệm buồn – Tô Thành Tùng Chiều nao anh với em Nép bên thềm mưa hai đứa xem Dù đôi ta mới quen. Tình nồng lên men cay Để anh ôm ấp giấc mơ u hoài Chiều nay không có em.Riêng tôi. Chút kỷ niệm nhưng anh khó quên Ngồi bên nhau trú mưa.. nghĩa trang lạnh lùng .. Nay không em vườn hoang buồn xơ xác. Ngóng trông hoài một bóng hình ai Chiều mùa thu mưa bay Buồn này em đâu hay. Biết em về không ai đón đưa Đường xa trơn lối thưa. Ôi! Em về đâủ Vùi lấp mối duyên đầu Em ơi còn đâủ Tuổi xuân mình đang chớm Nay em về đâủ Về thế giới xa nào Cho đời hiu hắt như nghĩa trang Một mình lê bước anh đến công viên ngày xưa Nghe làn gió buồn xao xác Ngỡ linh hồn em tựa theo ngàn cơn gió oán than khóc duyên ban đầu Nầy là vườn kỷ niệm ngày ta mới quen. Mối duyên tình của hai chúng ta Dấu Chân Kỷ Niệm . Biết bao lần gió mưa trở lại Chỉ mình anh nơi đây.. Chúng ta cùng đi chung dưới mưa Rồi từ khi chia tay. Hai đứa yêu nhau chụm hai mái đầu .Thúc Đăng Chuyện tình đôi mươi chan chứa không bao giờ vơi Như dòng suối tình êm ái Có anh và em còn ai còn ai nữa Đã yêu nhau trong cuộc đời Chuyện mình từ một chiều dừng chân trú mưa Ta bên nhau nhìn công viên lá đổ Tuy chưa quen mà sao tình như đã. Thôi nhé đi anh Cha Mẹ em nào khó Chỉ cần anh đến mà thưạ.... Đây công viên chiều xưa thêu mối tình. Dù anh nghèo – Tô Thanh Tùng Em đến thăm tôi dù không đón mời Vì tôi quá nghèo đâu dám hở môi Căn gác không tên nằm trong phố nhỏ Gập ghềnh qua lối quanh co Vào đây kiếp sống đơn sợ Khi đã yêu nhau nào mơ ước nhiều Dù anh có nghèo yêu vẫn còn yêu Lưu luyến bên nhau đẹp thay buổi đầu Dù ngày mai có ra sao Miễn mình mãi được gần nhaụ Em hỡi em ơi tiền đâu đám cưới bây giờ Mà em nhắc đến thêm buồn. Cớ sao từ lâu em chẳng qua ? Để anh nghe xót xa.

một ngày bên nhau cho ngày sau cách trở. binh lửa đang còn chia bao người như ta sống ly tan.. đường vào tình yêu nỗi vui tan trong niềm nhớ Anh hỏi em sao mình đành vui khi đời còn buồn. trăng khuya lên khơi không phai màu hoả châu sáng trên caọ Em ở kinh đô một tình yêu anh và đợi chờ.. mẹ già thương con đi tìm trong tiếng đạn. đôi ngả chia lìa nhau khi mình đang say đắm thương yêu. anh ở biên thuỳ xa thương về em đang sống bơ vơ.Lòng như bảo lòng không muốn rời nhau Câu ái ân xin ngợi ca suốt đời Giàu nghèo ta vẫn chung đôi Miễn đừng có phụ lòng nhaụ. Căn nhà mộng ước – Thanh Phương Chuyện tình năm xưa anh với em yêu nhau Êm đềm như ánh trăng vàng Những lúc trốn nhà hẹn hò nơi công viên Thề yêu nhau đến trọn đời Rồi cùng nhau mơ ước một mái nhà Đơn sơ cùng nhau chung sống Những tháng ngày nên thơ có nhau suốt đời Anh làm lo tương lai em dạy con nên ngưòi Mọng ước đó không bao giờ anh quên Tình yêu em vẫn dạt dào trong lòng Nên ngày gian lao buồn được thời gian mong trọn mơ ước Nào hay đâu em xây đời sa hoa Đành quên anh với lời thề xưa Cằn nhà xinh xinh mình ước mơ có rồi Giờ em ở đâu .? Cuộc đời cao sang đưa bước em sang ngang Quên lời hẹn ước năm nào Nơi đây phố nghèo một mình Anh đơn côi và ôm thương nhớ khôn nguôi Rồi từng đêm trăng sáng soi mái nhà cô liêu Nhìn anh đơn bóng nghe buốt lạnh con tim Riêng tình dang dở nay đời anh Thiếu em như sân ga vắng con tàu Hỏi anh hỏi em – Lê Minh Bằng Em hỏi anh sao tình thường hay mang nhiều hận sầu. lạy trời cho mưa trên đồng khô nắng lửa để tình yêu hai đứa như hoa nở đúng mùa Tuyết lạnh – Lê Dinh & Phương Trà Tại anh đó nên duyên mình dở dang Em nào mộng mơ quyền quý cao sang Một căn nhà nhỏ đôi trái tim vàng Một giàn thiên lý giăng ngang Ðường tình hai đứa thênh thang Tại em đó nên duyên mình lẻ loi Ai ngờ rằng đâu tình đã chia phôi Tại em không hiểu hay bởi tại trời Trời đày hai đứa hai nơi Ðể rồi nay thấy buồn cả đôi Khi xưa anh không nói nên đâu ngờ Ðể rồi anh trách em hững hờ Ðể giờ anh trách em ơ thờ Xa người thương đành phụ bạc lời Yêu đương cho tình duyên tan tác Cho đôi đường chia ly Giờ xa cách nhau anh hiểu vì đâu Anh đừng giận em đừng trách chi nhau Thì thôi kỷ niệm mình khắc trong lòng tình đầu Nay đã không mong Cầm bằng ôm tuyết lạnh mùa đông .. vợ hiền đêm đêm sống trong cơn mê phủ phàng Ôi những gì đẹp lòng nhau là khi đất mẹ sống yên vui không lửa máu.

tình đang như cánh diều bay Bay cao đứt chỉ. băng qua kinh nối tình miền quê Buồn vui dân trong làng ra nghỉ trưa hè Lặng mà nghe ai hát đêm về. lang thang trở về Lòng nghe xót xa. ai đâu quên những chiều thần tiên (Hát chung) Lòng mong. mênh mang bao hình bóng Tôi bước cô đơn. tôi quen một người em gái Mái tóc buông bờ vai.. cho diều diều nó bay Đời gian dối nhiều Em về tung nhẫn cỏ ra sân Để đeo vô nhẫn cưới huy hoàng Người ta mua em gấm lụa . vườn nhà em cây trái nếp bên ven sông Hậu Giang" Lòng đầy bâng khuâng. em cười đáp lời. rằng thưa Qua cầu gió bay . mai cho dù sông cạn đá mòn Chỉ cầu kia muôn kiếp vẫn còn . tâm tư thầm nghĩ. tắc tịch tình tang (Nữ) Cầu tre tắc tặt tình tình Rằng nhớ ở đây (Nam) Thương nhau mà thương nhau Cởi áo cho nhau về nhà mẹ hỏi (Nữ) Qua cầu.. rằng thưa. nghe thời gian vội lướt Đường dài mà không xa Ôi chao sao lạ quá. (Nam) Nhờ ai.. xa mờ ruộng nương. có phải tơ hồng đang ngầm se kết tình Để rồi giờ hai chúng mình được gặp nhau trên chuyến xe xây mộng ước duyên lành Nhưng có ai đâu ngờ. tôi hỏi quê em.Đài Phương Trang Trên chuyến xe năm nào. ai nâng niu mấy nhịp cầu tre Lặng nghe. mà không luyến lưu đầy vơi Mình chuyện trò bên nhau. xuôi về miền Tây. (Nữ) Hỏi rằng. bao điều mộng mơ chưa sang hè đã tan vỡ Tôi xuống thăm Hậu Giang Sông nước như thở than.. lòng tôi vẫn chưa mờ phai Đường về miền Tây xa. khi xe về bến. ai đem ngô lúa về ngoài hiên Cầu ơi ai đem tình gieo trải khắp miền Lòng cầu như đôi cánh chim hiền (Nam) Chiều nay trăng sông xanh nhớ nhiệp cầu duyên Cầu ơi. lên xe hoa bỏ bến Một mình ngồi bên sông. ai ca trong nắng chiều vàng hoe Cầu tre bao nhiêu hè vui một câu vè Để lòng ai quên hết não nề. đầy bao xuyến xao như đã quen nhau từ lâu Xe lướt nhanh trên đường. Cầu tre.. cùng lời em khẽ mời: "Mùa hè mời anh ghé lại. đâu chỉ đôi lần thôi.. nhớ mãi nụ cười. (Nam) Ai đem bắt nhịp cầu tre Cho chàng là chàng làng bên ấy Thương em là em ở bên này ờ ơ ớ ớ ờ hơ .Mấy nhịp cầu tre – Hoàng Thi Thơ (Nam) Làng tôi. buồn cho mối duyên dở dang Nàng đành lòng sang ngang. nghe đu đưa mấy nhịp cầu tre Làng bên. tuy mới quen nhau tôi lại thấy lòng. qua bao nhiều phà Bắc Tình cờ ngồi bên nhau chăng dăm câu chuyện vãn. lòng vui xiết bao khi biết quê em Cần Thơ Rồi mình chia tay. ánh mắt say hồn ai. qua cầu Thưa. (3x) Chuyến Xe Miền Tây . thương mãi chuyến xe miền Tây Nhẫn cỏ cho em – Vinh Sử Anh nghèo nên chẳg nhẫn kim cươg Tặng em theo sính lễ tơ hồng Thì đây anh đan nhẫn cỏ Tặng em coi như bỏ ngõ Lòng anh chắc em đã biết Anh nghèo em cũng chẳng hơn anh Nhận anh trao nhẫn cỏ chân thành Nhà anh chung em xóm nhỏ Nhà em chung anh vách gỗ Thầy mẹ có vẻ ưng lòng Em ơi anh đâu có ngờ. cây xanh rợp che muôn hướng Ai đã qua miền Tây. em tôi qua lấy chồng làng bên (Nữ) Nhờ ai.

gái sắc trai tìa lại hiền Dâu rể duyên tình đẹp bền Nè bằng lòng đi em mình cưới nhau liền Hỏi mãi em im re Sao mà lặng thinh không muốn nói Anh trắng đêm muỗi kêu lời vo ve Anh biết chưa đông da về Nghe gió đưa ru bụi tre Nè bằng lòng đi em.... phượng hồng ve kêu Giếng nước gạo xưa tình yêu chim líu lo chuyền cành điều ngô lúa xai đồng mỹ miều Nè bằng lòng đi em.. đêm ai dìủ Em khóc. phượng hồng ve kêu Giếng nước cầu xưa tình yêu chim líu lo chuyền cành điều Ngô lúa say quằng mỹ mìu Nè bằng lòng đi em quà cưới anh nhìều Rước tình về với quê hương – Hoàng Thi Thơ Anh xin đưa em về Về quê hương ta đó Anh xin đưa em về Về quê hương tuyệt vời Đèn trăng treo tuốt trên cao Ánh sao như muôn ngọn nến Lập lòe đom đóm hoa đăng Hỡi em theo anh về nhà Em thấy không em Em thấy không em Em thấy không em Quê hương ta ơi Quê hương tuyệt vời Quê hương tuyệt vời Gió mát trăng thanh Ôi gió mát trăng thanh Ru tình ta như sóng Ru con tuyệt vời Em theo anh đi về Về quê hương ta sống Em theo anh đi về Về quê hương hữu tình Đồng xanh như gái chưa con Lúa non xôn xao chào đón Bầy chim nghệ sĩ khoe khoang Thấy em đua nhau hòa đàn Em theo anh đi về Về quê hương ta đó Em theo anh đi về Về quê hương đậm đà Đường tre che mát đôi ta Có con chim sâu chỉ lối Vườn cao thơm ngát hương hoa Có em theo anh vào nhà. Tội lắm em anh thơ dại! Ðêm ngóng đêm mỏi mắt thương sầu .. Bằng lòng đi em không lẻ loi đo đóm lập loè Bằng lòng đi em quê miền Tây quen khói lam chiều Cầu tre lắt lẻo bướm ong... Vì mùa mưa em yêu! Mai nhé hai mình xa nhau . Ðừng khóc cho mi hoen sầu! Ghi nhé em chuyện buổi ban đầu Ðừng để tình ta phai tàn mau Lời nguyền xin khắc sâu Mai nếu hai mình xa nhau . dâu làng anh không thiếu bạc tiền Cườm xanh tay nhẫn rất sang bằng vòng ximen Đám cưới bà con ngợi khen.. Từng bước em. ai dành dỗ.. Mai lỡ hai mình xa nhau – Châu Kỳ Mai lỡ hai mình xa nhau .. Mình chẳng còn tương tư đom đóm lập loè Bằng lòng đi em quê miền Tây quen khói lam chiều Cầu tre lắc lẻo bướm ong.. Trong đêm buồn quạnh hiủ Thương đôi mắt em buồn thật buồn! Thương em tính mang nhiều tuổi hờn Và hay bắt anh đưa đi chơi Trong những lần mưa đổ nhiều thật nhiều . anh về quê mang lễ cau trầu Mẹ cha lên hỏi kết hoa bằng thuyền đưa dâu Áo cưới hình đôi bồ câu khăn vấn nhiều vàng mượt đâu Son sắt chung một nhịp cầu Nè bằng lòng đi em vườn trái xanh màu Bằng lòng đi em.Còn anh trao em nhẫn cỏ Thì em phải bận tâm nhiều Bằng lòng đi em – Giao Tiên Bằng lòng đi em.... nuông chiều Và ai dệt thơ cho em yêu .

mấy người đi trở lại Sợ khi mình đi mãi. chẳng còn chi nữa đâu em Yêu thương như nước trôi qua cầu như đàn trở phiếm cung sầu Còn gì nữa đâu? Tôi thề tôi chẳng yêu ai vì người ta cứ phụ tôi hoài Bây giờ tôi chẳng còn tin trong nhân gian có kẻ chung tình Tôi giận tôi đã ngây thơ đem tình yêu hiến dâng cho người hết Nên giờ tôi chẳng còn chi khi người ngoảnh mặt mà đi Thương về miền Trung – Vinh Sử Ai về xứ mộng xứ mơ Cho tôi gơỉ một vần thơ tặng nàng Sông Hương lăm' chuyến đò ngang Chờ anh em nhé đừng sang một mình. đã vang ươc' hẹn đẹp lòng người đị Em biết chăng em Ðã bao Thu rôì vắng lạnh lòng trai đi ngàn phương .Kỷ niệm một đêm ta trót trao Yêu nhau đừng phụ nhau . cho nhắn đôi lờị Dẫu xa muôn trùng tôi vẫn còn thương sao là thương Nhớ ai xuôi thuyền Bến Ngự đẹp trăng soi đêm trường Và nhớ tiếng hò ngoài Vân Lâu chiều nao Ước nguyện đẹp duyên nhau dài lâu Xa rồi còn đâụ Em ơi! chờ anh về Ðừng cho năm tháng xoá mờ thương nhớ Ðêm nao trăng thề.. giờ xa xôi đôi đường Ngườì hỡi! Có về miền quê hương Thùy Dương Nước chảy còn vươg bao niềm thương. Ðã bao lâu rồi không về Miền Trung thăm người em Nắng mưa đêm ngày cách trở.. sợ khi mình không về Thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê Nhưng không chết người trai khói lửa Mà chết người em nhỏ hậu phương Mà chết người em gái tôi thương Đời tôi là chiến binh rừng núi thường ngày qua những đồi hoa sim Thấy cành sim chín thương vô bờ Tiếc người em gái không còn nữa Tại sao nàng vẫn yêu màu tím Màu buồn tan tác phải không em Để chiều sim tím hoang biền biệt Để mình tôi khóc chuyện hoa sim Cho vừa lòng em – Mạc Thế Nhân Thôi rồi ta đã xa nhau kể từ đêm pháo đỏ rượu hồng Anh đường anh em đường em yêu thương xưa chỉ còn âm thầm Em đành quên cả sao em Kỷ niệm xưa sánh như biển lớn Ân tình cao tựa bằng non Chỉ đổi bằng gấm lụa sao người Anh về gom lại thư em cả ngàn trang giấy mỏng xanh màu Gom cả áo lạnh ngày xưa anh đem ra đốt thành tro tàn Cho người xưa khỏi phân vân khi nhìn mưa gió bên thềm vắng Khi mùa đông lạnh lùng sang. Chuyện hoa sim – Anh Bằng Rừng hoang đẹp nhất hoa màu tím Chuyện tình thương nhất chuyện hoa sim Có người con gái xuân vời vợi Tóc còn ngăn ngắn chưa đầy búi Ngày xưa nàng vẫn yêu màu tím Chiều chiều lên những đồi hoa sim Đứng nhìn sim tím hoang biền biệt Nhớ chồng chinh chiến miền xa xăm Ôi lấy chồng chiến binh Lấy chồng thời chiến chinh. em khỏi nhớ chuyện ngày xưa Em ơi hết rồi hết rồi.

thêu hoa Đớn đau này muôn kiếp không nhòa Hẹn ước nhau chi. tình yêu hôm nao cũng hết Thì thôi anh đừng có bận lòng Tấm ảnh không hồn – Võ Hoài An Tôi ngó về cuối trời. nợ duyên xem như bài toán Phận làm con nàng phải vâng lời Anh ơi. cho một người ôm mối hận Nhìn theo một chiếc xe hoa. ngỡ như xe tang mở lối Sung sướng gì theo kẻ không yêu Tại sao anh chẳng yêu người yêu anh Lòng anh ích kỷ nhưng nào anh hay Mẹ cha tham sang gả bán. nên đời thêm xa Đường anh sương gió bao la. sao anh nghĩ rằng anh phải giết nàng để nàng của anh mãi mãi Thế nhưng khi anh giết nàng anh sẽ vui gì hay là anh khổ đau hơn Giờ đây anh đã hiểu nàng phải không Còn thương anh cố quên nàng cho xong Dù cho hôm nay nàng chết..Mỗi khi sơm' chiều xoá nhòa hồn hoa nơi phố phường Người ơi! Nếu còn vầng trăng soi giòng Hương Núi Ngự còn thông gieo chiều buông Tôi vẫn còn thương. trăm năm biết có duyên gì Gian truân nếu có qua cầu thì hợp tan duyên số mà thôi.. Bạc trắng lửa hồng – Thy Linh Tình nghĩa đôi mình chỉ thế thôi sao? Gặp gỡ chi rồi thoáng tựa chiêm bao Tình anh như áng mây cao Tình em như ánh trăng sao Cớ sao mình chẳng được gần nhau? Cuộc sống kim tiền chia cách đôi ta Bạc trắng lửa hồng. Một bước xa rời muôn kiếp ly tan Một cánh thiệp hồng khiến người sang ngang Mười hai bến nước thênh thang Từ nay đôi nẻo quan san Khóc cho đời bạc trắng lửa hồng Giết người anh yêu – Vinh Sử Tại sao anh muốn giết người anh yêu Người yêu anh có tội tình gì đâu Nàng lên xe hoa ngày cưới. Tay ôm kỷ vật tình yêu giữa tôi với người Chỉ còn xót lại tấm hình gìn giữ được thôi Hình hài này giết lần tôi Cũng bởi lời thề non hẹn suối Trong nét mặt nhớ người Hôm đi còn gặp nỉ non suốt đêm những lời Nào là nói tặng tấm hình để bớt lẻ loi Và còn thề thốt đầu môi Yêu chỉ có mình tôi suốt đời ĐK: Từ khi tôi yêu người chân trời góc biển ngược xuôi Thấy hình thấy mặt để tôi Chia sẻ những khi buồn vui Ước vọng cùng người nên đôi Bây giờ tan thành mây khói Vẫn còn tôn thờ bóng không hồn Tay hứng trọn mối sầu Đeo thêm hình ảnh người tôi trót yêu quá nhiều . Đường em thêu gấm.

. dấu thân nơi nhà hoang . bờ cát dài thêm hoang vắng Tiếng chim kêu đau thương.. Hàn Mạc Tử xuôi về quê cũ.Vài lần muốn hủy tấm hình mà có được đâu Vì tình người khắc đậm sâu Quên thật khó người yêu lúc đầu Thân phận nghèo "Anh nghèo tay trắng bao năm Yêu không dám ngỏ âm thầm đắng cay Anh về trông những cơn say Lênh đênh trọn kiếp trắng tay trọn đời . tôi bán trăng cho Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ Ai mua trăng. một nửa đời chưa qua hết Trách thay cho tơ duyên chưa thắm nồng đã vội tan Hồn ngất ngư điên cuồng cho trời đất cũng tang thương.. tôi bán trăng cho Chẳng bán tình duyên ước hẹn hò..Trần Thiện Thanh Ai mua trăng. " Một đời lênh đênh trắng tay Yêu em nhiều bao năm ngại cưới Sợ tình vây kín thương đau Khi đời mình nghèo khó mai sau Ðể rồi hôm nay xót xa Khi nhình người yêu mê kiếp sa hoa Ngậm ngùi thương tiếc riêng ta Tìm đâu giây phút mặn mà. ÐK: Từ lâu âm thầm sống kiếp nghèo nàn Bao cuộc tình bao lần gian dở trong tôi Bởi trắng tay nên người ta mới phụ mình Thân phận nghèo nên lòng dám trách chi aị Làm người không ai ước cao Mơ sang giàu lợi danh quyền quý Mà trời cho tôi trắng tay Nên một đời ôm lấy chua cay Nhìn đời bon chen đổi thay Bao cuộc tình mua bán trao tay Lạy Trời thương xót thân con Cho kiếp sau không là kẻ nghèo .. !!! Hàn Mặc Tử . Phân nghèo như con nước trôi Ðưa con thuyền rời đâu là bến Bồng bềnh duyên kiếp mong manh Bao ngày sầu ngặp mãi xuân xanh Ðường về hôm nay vắng tanh Mưa lạnh lùng qua mái tranh sơ Chạnh lòng thương nhớ bơ vơ Nhân thế ơi sao mà hững hờ. !!! Một căn nhà mướn – Mạnh Quỳnh & Cô Phượng Một căn nhà mướn hai đứa sống chung Sau che trước dột mà thương đậm đà Vì ta nghèo và còn trẻ Nên mướn căn nhà đơn sơ Trong ngõ tối không đèn điện câu Ðồng lương hằng tháng anh chẳng mấy dư Nên không gấm lụa may áo vợ hiền Chưa một lần cùng em dạo phố Sớm tối lo việc sinh nhai Nhưng tình hai đứa càng thêm thắm nồng Em ơi đừng buồn vì mình thiếu thốn Chớ sầu vì anh gian lao Em cứ lo bổn phận vợ hiền Em ơi đời nhiều cạm bẫy điêu ngoa Em xa nhà lỡ có bề nào Ta thương hận khóc tình dở dang Một căn nhà mướn hai đứa có nhau Mong sao suốt đời nửa bước đừng rồi Dù bây giờ mình còn tay trắng Ta sẽ xây dựng tương lai Rồi cũng có căn nhà như ai . mà khổ đau niềm riêng. Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa Lầu ông Hoàng đó thuở nào chân Hàn Mặc Tử đã qua Ánh trăng treo nghiêng nghiêng. như nức nở dưới trời sương Lá rơi rơi đâu đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm về giữa đêm buồn Đường lên dốc đá nhớ xưa hai người đã một lần đến Tình yêu vừa chớm xót thương cho chàng cuộc sống phế nhân Tiếc thay cho thân trai..

nét mi đượm buồn Giận hờn chi em trút thêm muộn phiền Giận hờn cho nhau nỗi đau ngập lòng Tiếng yêu ban đầu còn đâu nữa em vắng xa thật rồi người ơi biết chăng Người đành xa ta. chốn xưa ngập đường pháo cưới kết hoa Chốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡ Xót thương thân bơ vơ. khôn xiết ngậm ngùi trăng. ngày ta có nhau Giận hờn chi em. trăng ân tình chưa phỉ Ta nhìn trăng.. trả lại cho em để rồi ra đi cách xa ngàn trùng lời nào yêu thương còn đọng trên môi Kỉ niệm năm xưa sẽ tan như bọt bèo và tình ta đó những đêm trăng tàn ái ân ngày nào giờ như giấc mơ để lần sau cuối khi nhìn thấy nhau để ngày mai đó duyên tình cách xa Bội bạc – Thanh Sơn Nhiều đêm khắc khoải.Nguyễn Ngọc Thiện Qua lối nhỏ vào nhà anh Muốn ghé thăm sợ ba má anh buồn lòng Lỡ hứa rồi em biết làm sao đây Để anh mong suốt cả ngày nên buồn lắm Em cứ hỏi lòng tại sao Mỗi lúc gặp nhau thì anh nói chuyện đường dài Đêm trở về em khóc thầm trong tay Nếu yêu nhau ai lỡ để buồn cho nhau Xin anh hiểu dùm đời em Lênh đênh kiếp phong trần nổi trôi theo ngày tháng Em đâu có gì em đâu có gì ngoài hai bàn tay trắng đành để buồn cho anh Em có đòi hỏi gì đâu Đã biết rằng em bàn tay trắng đi vào đời Em chỉ cần hai đứa mình yêu nhau Có anh bên cạnh em tình sẽ đẹp tình mai sau Giận hờn 2 – Quang Lê Cớ sao chúng mình không còn chung bước Khi biết đôi mình vẫn còn thương Nhìn nhau không nói nên lời Mà như đã cách xa vời Có ai biết được tình yêu là thế Nối anh đã hẹn nhưng rồi không đến Ai biết ông trời làm lệ rơi Tại anh không đến nơi hẹn Để người ta trông đứng trông ngồi Để người ta chờ rồi ngóng trông hoài Để lòng mình sao còn ngẩn ngơ Lắm tay hết giận hết hờn anh nhé Xa cách thêm buồn người tình ơi Nhưng ai biết được nỗi lòng của người Mình yêu yêu mãi muôn đời đang yêu Từ nay ta sẽ không rời Lòng buồn hiu những đêm mình vắng Sẽ không bao giờ mình bước đôi nhau đường. tủi cho nhau mà thôi Tình đã lỡ xin một câu hứa.. bỏ ta một mình Trả lại cho em. cho đến một buôỉ chiều kia Trơì đất như quay cuồng khi hồn phách vút lên cao Mặc Tử nay còn đâu? Trăng vàng ngọc. niềm ưu tư chợt đến cho nhớ thương đong đầy. kỉ niệm xưa còn đây .Mộng Cầm hỡi thôi đừng thương tiếc. Rồi người yêu tìm trong giấc mộng Giận hờn – Thanh Sơn Trả lại em yêu chiếc khăn ngày nào ngày còn bên nhau ái ân tràn đầy Trả lại em yêu những năm học trò những đêm hẹn hò. kiếp sau ta trọn đôi Còn gì nữa thân tàn xin để một mình mình đơn côi. Nói Với Người Tình . Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn gầy đón chân chàng đến Người xưa nào bíêt.

ngồi ôm kiếp canh gầy chỉ buồn phận mình thôi Đường yêu lắm nẻo. Tuổi thư sinh đã qua mất rồi Giờ chỉ còn lại anh với tôi Gắng trên vai chiếc loang chuẩn ý Sáng mai đây giã biệt kinh kỳ Giây phút này hai đứa mình còn có đêm nay Để thương nhớ tràn đầỵ Đêm vui đã khuya rồi ta tạm biệt nhau thôị Dù hai ta có xa cũng gần Nên mỗi lần mình nhắc đến nhau Nhớ biên thư đổi trao nhiều nhé Đôi ta chiến sĩ xa nhà Kể nhau nghe những chuyện vui buồn Mang theo kỉ niệm làm quà mai sau Ở chiến trường chuyện ân tình mình Mình còn gì cho nhau nữa không bạn đã yêu thương đời nhé Người em gái hậu phương .. 6 tháng quân trường Tôi đi tìm đời lính bỏ lại sau lưng tuổi thư sinh hai buổi học hành Đường đời không hướng đi tình và đời không ước hẹn Khi non sông chìm trong khói lửa Phận làm trai ngoảnh mặt sao đành Đêm ánh sao trời căn gác nhỏ Đô thành tình yêu thương mới nỡ Đêm ấy mình chhia tay rượu hồng ly chưa cạn Mà người yêu đã ra đi em có buồn không em Ba tháng Quang Trung da mềm nắng đổ Mồ hôi thấm ngọt ướt vai anh Đồng Đế đêm ngày nghe gió đổ cây giữa rừng Không làm nản chí nam nhi Thời gian xin dừng lại vì ngày vui chóng tàn Mình ngồi bên nhau tìm lại bao nhớ thương Đêm trắng niềm vui ngập lòng .. nụ hoa mau tàn héo chớ xót xa thêm nhiều. tay trang đôi tay phận nghèo giờ đây. mình thương nhau từ đó không đắng đo e dè để ai kia bạc bẽo lời thề vội quên. dang dở duyên ban đầu để trọn kiếp đơn côi Đêm cuối – Ngọc Sơn Người ơi có nhớ có thương một ngườỉ Còn mơ những lúc đón đưa gọi mời Ân tình tựa như mây cao Hay chỉ là trông chiêm bao Còn thương tiếc chi ngày nàọ Ngày mai hai đứa xa nhau thật rồi Còn đây đêm cuối nói chi cạn lời Ân tình rồi đây phai phôi Chỉ còn mình tôi đơn côi Người ta đã quên thật rồị Anh đây rồi mà xa ngàn khơi Nghe thương sầu xót xa lòng tôị Còn đâu anh hỡi hương xưa một thời Người đã quên đi bao lời yêu năm Tìm trong dĩ vãng cơn mê gọi mời nào Thôi rồi tình ta ly tan Người đã quên ta rồi ta còn nhớ không Nay người về nơi cao sang nguôi Bỏ tôi khóc duyên bẽ bàng. nếu xưa ta đừng quen lời ngọt đâu môi. chỉ là câu bội bạc tình đổi thay.! Ðau đớn lòng nhìn anh lần cuối 9 tháng quân trường – Hoài Nam Cuộc liên hoan nửa khuya sắp tàn Mà sao tình mình thêm chứa chan Xiết tay nhau mến trao lần cuối Viết cho nhau những dòng lưu niệm Của những ngày trong quân trường mình sống yêu thương Qua chín tháng phong sương. cay đắng và thương đau từng đêm mưa giăng sầu khi nước mắt ban đâu như quà biếu cho nhau !!! Niềm tin chớm nở. như áo mặc qua tay đời ai không một lần.. thốt thành câu tạ từ cuộc tình như ong bướm vờn bên hoa để hoa kia phai tàn ong bướm bay theo đàn để trọn kiếp ly tan Nhưng thôi nhắc lại chỉ đau đớn lòng vì đời mấy ai giữ được câu chung tình mấy ai hiểu cho mình.. chối bỏ câu hẹn thề để lại đây.mà người đổi thay.

chốn vui lạ mặt người Cho bỏ gian lao ngần này phép rong chơi. anh mơ yên lành lần hiện diện trên mắt môi em Mình trở lại với đơn vị bén hơi chuyến đi hẹn ngày về Nhưng kẻ phương xa đời còn thú vui xa.. cho buổi hôm nay đời chỉ có ta thôi. Bốn vùng mang lưu luyến bước bâng khuâng. bạn bè vui vẻ Còn một đêm nay trước phút chia tay Ôi tâm sự (vơi) tràn đầy Hỡi Quang Trung đôi ta cùng nhau Nguyện dù đường đời mỗi đứa cách một nơi Nẻo ấy nếu có xa xôi Nhớ mang theo một lời nguyền mến thương nhau hoài Ngày mai đây trên con đường xuôi ngược Bạn về miền trung tôi ở miền tây Thế gian dù có đổi thay Tình ta vẫn đẹp như ngày đầu tiên . . Gặp gỡ trong cơn lốc Xưng tao gọi mày thương quá gần. bọn đi xa đánh trận. vì nhau mà tới đợi đêm này đợi đã bao đêm từ khi chiến đấu mọi miền... rủ phong sương đầy áo mà nghe lòng ước muốn lên cao Ði lính xa đánh giặc từng giờ viết trăm lá thư để hẹn hò. Người xa về thành phố . tiếng yêu chưa lần nói mà đường yêu chân bước vào rồi! Kín vai sương tóc lệch đường ngôi đã cho nhau.. áo đường xa không ấm gió phương xa. nhiều đêm vắng nhà Mây mù che núi cao Rừng sương che lối vào Ðồng ruộng mênh mông nước Ðêm đêm nằm đường ngăn bước thù Áo nhà binh thương lính lính thương quê Vì đời mà đi Gio linh đón thây giặc về làm phân xanh cây lá Pleime gió mưa mùa Tây Ninh nắng nung người. mà trận địa còn loang máu tươi Ðồng Tháp vắng bóng hồng. những đêm ngang tầm súng vào nửa khuya nhung nhớ ngập lòng Trên 4 vùng chiến thuật – Trúc Phương Tôi thường đi đó đây Bùn đen in dấu giày Lửa thù no đôi mắt Chân nghe lạ từng khu chiến thuật.Cho thỏa niềm ước mong xin vui trọn đời lính Nếu cuộc phong ba mình mang theo kỷ niệm buồn Thì đời trai chiến chinh tìm làm gì câu ước hẹn Khi non sông tàn cơn khói lửa Thì tình yêu thắm đẹp muôn màu Sáu tháng quân trường như giấc mộng qua rồi Giờ đây hai đứa mình giây phút gần bên nhau Mừng ngày vui tao ngộ dù ngày mai có xa nhau Xin chớ buồn nghe em .Trúc Phương Mình về thành phố đây rồi. của vạn người thân. hỏi rằng tôi yêu ai ? Ân tình theo gót chân. chốn ăn. 3 tháng quân trường – Hoài Nam Tuổi thư sinh gối mộng đăng trình Vui buớc quân hành dọc ngang đời lính Ba tháng quân trường mồ hôi đổ Ngày đầu tiên bỡ ngỡ tau súng với nhịp đi Lâu dần rồi chẳng khó khăn chi Chín mươi hai ngày lẻ .

tiếng hát môi em Tiếng hát ngọt mềm . hãy đến với tôi Ðừng yêu lính bằng lời Ðêm nằm miền xa. Tình yêu vừa nhen tin đôi lứa xin hẹn một lời. Mùa thu xuôi quân về biên khu . Ôi những đêm thật dài hồn nghe thương nhớ ai Một năm tìm vui nơi quan ải chưa về một lần. góp tiếng hậu phương Ngoài kia súng nổ Ðốt lửa đêm đen Tầm đạn thay tiếng em 24 giờ phép – Trúc Phương Từ xa tôi về phép hai mươi bốn giờ Tìm người thương trong người thương Chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà Chiều nghiêng nghiêng nắng đổ Và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ Vừa tâm tư là mắt nên khi đối mặt Chuyện buồn dương gian lẩn mất Đưa ta đi về nguyên thủy loài người Lời yêu khi muốn ngỏ vụng về Ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay Bốn giờ đi dài thêm bốn giờ về Thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi Ta đưa ta đến đỉnh tuyệt vời Đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi Người đi chưa đợi sáng Đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rủ xuống Thương quê hương và bé nhỏ tình này Ngừng trong đôi mắt đỏ Vì mình mười sáu giờ bỏ trời đất bơ vơ Rừng là thấp – Trần Thiện Thanh 1.Người nâng lính khổ Viết bởi câu ca . Chợt lên ý lạ. Ðời lính quen yêu gian khổ quân hành Nghe từ ngày thơ tiếng súng triền miên Ðánh giặc lâu bền cho non nước bình yên 4. giờ chỉ còn hai tiếng mến anh Không hát cho những người còn mải mê Lá rừng che kín đường về phồn hoa Sao không hát cho những bà mẹ hằng đêm nhớ con xa Hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều quạ 3.Rừng lá xanh xanh núi đồi chạy quanh. nếu hay rằng vì yêu Vai áo tôi bạc màu để yên vui lối xưa.Rừng lá xanh xanh cây phủ đường đi Thành phố sau lưng ôm mộng ước gì Tôi là người đi chinh chiến dài lâu Nên mộng ước đầu nghe như đã chìm sâụ 2.. dù chỉ một lời thôi Đầu Xuân mình yêu nhau.Vì tiền hay thiết tha Xin đối diện một lần bên tôi Cho tôi yêu bằng hình hài đó không thôi Ðến với tôi.Từ máy thâu thanh cô nàng vừa ca Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà Giữa rừng già vang tiếng hát thật cao Nhưng giữa già tôi có thấy gì đâủ Sao không hát cho người giết giặc trên cầu Khi bùn lầy còn pha sắc áo xanh Trong khói súng xây thành Mắt quầng thâm mất ngủ Tàn đêm chiến cuộc. Trời quen đất lạ Nhiều đông lắm hạ. cuối hạ mình giã từ. nên viết văn chương..Kẻ ở miền xa – Trúc Phương Tôi ở miền xa. nằm trên đất giặc Thèm trong hãi hùng . nhạc tình sao lắm lời Ðơn vị thường khi . từ khi đôi lứa đôi đường Từ sông ngăn núi trở tạ từ không nói nên lời Từ khi gót sông hồ ngược xuôi. dù chỉ một lần thôi Tàn đêm anh chưa ngủ.. Nối tiếp đi qua Thiếu bóng đàn bà....Lời hát xin gây rung động thật lâu Ðừng hát như chim giữa rừng lá sầu Xin thật lòng qua câu hát đầu môi Như lính giữa rừng yêu lá thấp mà thôi Tâm sự người lính trẻ . Ðời không dám tới Ðành viết cho tôi.. ngại gì giông tố trong đời Người ơi. lều xưa in bóng trăng gầy Đời trai chưa biết mỏi.. Trời cao đất hạ.Trần Thiện Thanh Từ khi anh thôi học.

lắm tơ vương ..Anh ở đâu? Giờ này anh ở đâu? Pleiku gió núi biên thùy Giờ này anh ở đâu? Miền Trung hỏa tuyến địa đầu Giờ này anh ở đâu? Cà Mau tiếng sét U Minh rừng Anh ở đâu? ú u ù . sẽ cho mình mãi mãi gần nhau.. .. Cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn và con đường ngày xưa lá đổ. Tiếng chuông chiều chậm chậm thê lương Tiễn đưa người quên núi đồi.. . giận hờn rồi yêu nhau hơn Từ khi anh thôi học. Anh ở đâu? Dù rằng anh ở đâu... yêu suốt đời .. Rồi từ đó vì cách xa duyên tình thêm nhạt nhòa Rồi từ đó chốn phong ba. Mong sau em anh hiểu rằng. Anh ở đâu? Dù rằng anh ở đâu. Đau buồn em khóc chia phôi Anh về gom góp kỷ niệm tìm vui.. Anh ở đâu? Thành phố buồn .. Anh ở đâu.cho đến đông tàn chỉ nhận một lần thư.. lòng thương biết mấy cho vừa Từ khi ta cách trở..Lam Phương Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ.. kỷ niệm chưa xóa bao giờ Cầu xin tóc em còn màu xanh Xin má em vẫn hồng. và môi em vẫn nồng Đại đương tình yêu dâng cao sóng Xin về ngập tràn lòng chúng mình chờ mong.. Thành phố buồn. Tình kia vừa nhen tin đôi lứa Xin hẹn một lời dù chỉ một lời thôi! Giờ này anh ở đâu – Trần Thiện Thanh Giờ này anh ở đâu? Quang Trung nắng cháy da người Giờ này anh ở đâu? Dục Mỹ hay Lam Sơn? Giờ này anh ở đâu? Đồng Đế nắng mưa thao trường Anh ở đâu? ú u ù . Anh ở đâu? Anh ở đâu? ú u ù . Vì lời thề xưa nở trên môi Và một tình yêu đã lên ngôi Kỷ niệm đầu tiên sống trong tôi Trên đường ta bước chung đôi Giờ này anh ở đâu? Tây Ninh tiếp ứng biên thành Giặc tan trên đất Hạ Lào Giờ này anh ở đâu? Trại Hoàng Hoa tung gió cánh hoa dù Anh ở đâu? ú u ù ... vẫn yêu anh hoài Vẫn yêu anh hoài... vẫn yêu anh hoài Vẫn yêu anh hoài. Vì lời thề xưa nở trên môi Và một tình yêu đã lên ngôi Kỷ niệm đầu tiên sống trong tôi Trên đường ta bước chung đôi Giờ này anh ở đâu? Không quân vỗ cánh đại bàng Giờ này anh ở đâu? Thủy Quân Lục Chiến kiêu hùng Giờ này anh ở đâu? Vượt đường xa thiết giáp anh tung hoành Anh ở đâu? ú u ù . đời lính dẫu phong trần Nhưng yêu như yêu nhân tình và đậm đà như chúng mình Những đêm hẹn hò. em làm dâu nhà người Âm thầm anh tiếc thương đời.. Anh thấy đẹp hơn ....Lam Phương Thành phố nào nhớ không em? Nơi chúng mình tìm phút êm đềm Thành phố nào vừa đi đã mỏi Đường quanh co quyện gốc thông già Chiều đan tay nghe nắng chan hòa Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em Mắt em buồn trong sương chiều... yêu suốt đời .. Thành phố buồn nằm nghe khói tỏa Người lưa thưa chìm dưới sương mù Quỳ bên nhau trong góc giáo đường Tiếng kinh cầu dệt mộng yêu đương Chúa thương tình. Giờ không em hoang vắng phố phường. Một sáng nào nhớ không em? Ngày chủ nhật ngày của riêng mình. Anh ở đâu? Anh ở đâu? ú u ù . quên cả tình yêu... Giờ không em sỏi đá u buồn.(3 lần) Cỏ úa .

. chôn vùi theo bóng thời gian.. Tỉnh lẻ đêm buồn Căn nhà dĩ vãng – Đài Phương Trang Chuyện xưa. Nhiều lần chợt nghe sao thấy lòng nhiều nhớ thương. đêm nay trên đồn vắng Thương em anh thương nhiều lắm... em ơi biết cho chăng . Hỡi cố nhân ơi chuyện thần tiên xa vời Tình đã như vôi mong chi còn chung đôi Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ Đừng níu thời gian cho thêm sầu vương mang Sương trắng miền quê ngoại – Duy Khánh Lội bùn dơ băng lau lách xuyên đêm Sương trắng rơi vai tôi buốt lạnh mềm Chim muôn buồn rủ nhau bay về đâu Ngẩn ngơ lũ vượn gọi nhau Nào những khi ôm thép súng tê tay Đắm mắt theo bao hư ảo thở dài Nơi chốn xa cuộc đời mẹ quẳng gánh Em còn khều sáng ánh đèn từ sương mai Mẹ biết bây giờ con ngồi gác nhỏ Gió hẹn mưa thề một khi con về quê ngoại xưa Để mẹ nhắn lời thăm Trường làng cũ năm nào khi con còn bé nhỏ Theo mẹ đến trường giờ đây con đường xưa còn đó Tóc liều vờn gió ru hoài .. Mà nay lòng người nhiều thay đổi bạc đen nhắc thêm buồn. yêu em nhiều lắm Nhưng tình ta vẫn không thành Khi núi sông còn điêu linh Ở phương này vui kiếp sống chinh nhân nhưng không quên dệt mơ ước Ước ngày nao quê hương tàn chinh chiến cho tơ duyên đượm thắm màu Và phương đó em ơi có gì vui xin biên thư về cho anh Nhớ thương vơi đầy. Đêm buồn tỉnh lẻ .Từ lúc em đi trong rượu cay men nồng Màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn Bão tố triền miên ngày em về nhà đó Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm sầu cô liêu Một chiều trên đồi em làm thơ Cỏ biếc tương tư vàng úa Mộng dệt theo đàn bên người mơ Mới biết mình yêu bao giờ. Bận hành quân nên khó thăm nhau Nhưng có nhau như hơi thở vào đời Tóc em còn cỏ thơm hương cỏ may Để anh nói chuyện ngày mai Bạn bè anh theo lớp tuổi ra đi Dăm đứa thân đôi khi chẳng trở về Xin có em nguyện cầu cho đời anh Đá mềm chân cứng để mẹ còn tương lai . .Từ Nhi Đã lâu rồi đôi lứa cách đôi nơi tơ duyên xưa còn hay mất Mái trường ơi em tôi còn học nữa hay ra đi từ độ nào Ngày xưa đó ta hay đón dìu nhau đi trên con đường lẻ loi Mấy năm qua rồi em anh không gặp nữa Bao yêu thương và nhớ anh xin chép nên thơ vào những đêm buồn Mưa mưa rơi từng đêm Mưa triền miên trên đồn khuya Lòng ai thương nhớ vô biên Anh ra đi ngày đó Ta nhìn nhau mắt hoen sầu Không nói nên câu giã từ Mong anh mong làm sao Cho tình duyên không nhạt phai Theo năm tháng thoáng qua mau Yêu..

Nhiều đêm cô đơn trong quán khuya tiếng nhạc. Kỷ niệm ngày xưa đó muốn cố quên lại nhớ thêm. Mỗi độ giàn hoa leo quanh nhà khoe nở tím. Sự nghiệp công danh bao năm rồi tay trắng lận đận vẫn còn mang . Gục đầu từng đêm nghe cô đơn đốt tâm tư. Lòng nghe bao ngập ngừng xao xuyến sợ mẹ biết chuyện mình. Nàng thường cài hoa lên trên mái tóc nhung tơ Nguyện cầu cho hai đứa sẽ chẳng bao giờ cách chiạ. Ngày xưa.. Ðường vào nhà em qua lối nhỏ ngập lá bay... Lặng buồn tôi quay gót bỗng thoáng nghe lệ ướt mi . tôi về thăm mái nhà xưạ Tìm em nhưng em còn đâu nữa người xưa đã sang ngang rồị Một mình chiều nay trên lối nhỏ ngập lá baỵ Ngoài vườn giàn hoa leo quanh nhà thêm nở tím.Kỷ niệm ngày xưa chưa phai mờ trong tiềm thức. Chiều nay. dù cho vành môi se khô mấy cũng mỉm cười Hai năm sau mới có thư về Nhìn con dấu ghi nơi nắng cháy biên thùy Người quen cho biết tin.. Chập chờn đâu đây bên ly cà phê đắng người tình hay dáng aị. mỗi lần qua trước nhà em. nghe như xoáy vào tim.. Kỷ niệm ngày xưa trong tim nghe quá chua cay...... Nó và tôi – Song Ngọc Tôi nó sinh ra nhằm chinh chiến mới quen nhau mà thương mến Nó quê ngoài kia từ lâu lắm chưa lần về Ngày tôi gặp nó nét đăm chiêu đêm nhập ngũ Thấy thương nhau nhiều quá Ba tháng trong quân trường cam go đã chai tầm hồn lính mới Nó luôn bảo tôi đừng than oán chi cuộc đời Vì khi nhịp súng vẫn đêm đêm vang vọng mãi Tao mày nào được vui Hôm chia tay hai đứa cùng bùi ngùi Ngày mai nó tôi trên ngưỡng cửa cuộc đời dặn nhau gắn vui... Rồi thời gian trôi chia cách người đôi đường tôi chưa ghé về thăm. Bạn tôi thân mến đã liệt oanh ngã xuống khắp đơn vị tiếc thương Ðôi đứa đôi nơi ngày đầu tiên biết tin nhau là tin cuối Chát cay đầu môi chiều khu chiến mưa sụt sùi Nhìn trong lòng giấy nét quen xưa nghiêng đỗ gãy Nó đi nhưng còn đây Muôn lớp trai đi nghìn sau theo dấu chân đi vào thiên lý Biết bao người xong nợ xương máu chưa trở về Người đi vào tôi vẫn lưu danh cho đời mãi Nó anh hùng ngày mai Chúng mình 3 đứa – Song Ngọc Mình có 3 người vừa đúng nết đôi mươi những chiều mây lưng trời tầm mắt hướng xa xôi Ngày mai một hai trong ba đứa không chung đường chắc nhớ nhau nhiều lắm Người lướt mây trời vui kiếp sống không trung với một kẻ đi tìm vào sóng nước mênh mông .

Đêm bao canh mưa âm thầm. Ai chia tay ai đầu xóm vắng im lìm. Mong sao cho duyên nghèo mai nắng gieo thêm. Đẹp kiếp sống thêm. để nhìn xóm khuya không buồn vì người biết mang tình thương . về thăm chốn xưa . Cho nên đêm còn dậy hương. để dìu bước chân ai trên đường. Lá thư trần thế .Còn riêng mình tôi vai ba lô vào khu chiến nghe đời dài thêm Chia tay thế là đường ai nấy đi cũng là màu xanh chiến y Chỉ gặp nhau thoảng nhanh như làn gió với nét viết trong thư Đôi khi thấy buồn. Đêm khuya ngõ sâu như không mầu. Nghe không gian tiếng yêu thương nhiềụ Hứa cho đời thôi đìu hiu. hẹn mai ánh xuân nồng. qua phên vênh có bao mái đầu hắt hiu vàng ánh điện câu. trong ngày mai vẫn đi Đêm nay người xuống đời Xin đem nguồn vui tới . Theo gió về khua cơn mộng. Ai rung lên tia mắt ngàn câu êm đềm. Có đôi lòng vững chờ mong. Mưa rơi rơi xóa lối đi mòn. Màn đêm tịch liêu. Đêm cô liêu chinh phụ mong. Xa nghe tiếng ai ru mơ màng./. Đường dài không bóng. đôi mắt buồn mà cả 3 đưa ưa Xa em vài tháng mà giờ trăng tròn lắm muốn hoài ghé thăm Mình có 3 người mơ kiếp sống buông trời đứa này ở ven trời thì đứa khác ra khơi Hợp nhau xong lại tan trong giây át không xa đánh thế mới thương đời lính Đường phố khuya rồi chênh chếch bóng trăng soi uống cạn hết ly này Mình 3 người tuy không gian chia thành muôn lối nhưng là một thôi Chuyện tình buồn trăm năm – Song Ngọc Có ai về Sài Gòn Xin giùm tôi nhắn gửi tâm tình người ở trời xa Chuyện chàng chiến binh xưa Chiều ba mươi năm đó định mệnh xuôi biệt người yêu Nàng nữ sinh Gia Long Tuổi đời vừa đôi tám yêu người lính trẻ miền xa Mộng đẹp từa bài ca Hẹn Xuân sau mùa cươi áo hoa em về nhà chồng Nhưng tình đời chua cay Một lần yêu nhau phải chăng một đời cách ngăn Nên ước mộng vùi chôn Bước định mệnh chàng đi phiêu bạt đời viễn phương Nay quê người xa vắng Chàng buồn duyên kiếp đau xót cuộc tình dở dang Nàng ở lại gian truân Nhiều năm dài dâu biển hai đứa biền biệt tin nhau Có ai về Sài Gòn thương tình kia xin nhắn lời "Hỏi giờ nàng đã về đâu?" Người vợ chưa cưới ngày xưa Chàng chiến binh năm đó muôn đời muôn đời yêu em Chuyện tình buồn trăm năm Tội tình duyên đôi lứa chim trời lẻ bóng bơ vơ Người về Sài Gòn xưa Giùm tôi xin tìm giúp bóng hoa trôi dạt phương nao Xóm đêm – Phạm Đình Chương Đường về canh thâu.Hoài Linh Lạy Chúa con là lính trận ngoài biên Vì xa thành phố xa quá nên quên Đêm nay ngôi hai trời xuống Ánh sao lung linh muôn màu Con tưởng hỏa châu soi tuyến đầu Lạy Chúa con là thiếu phụ miền quê Chồng con vì nước nên đã ra đi 2 3 năm chưa thỏa trí Hết thu qua xuân sang hè Con đợi tàn đông mới tin về Đạn xé không trung Đêm từng đêm vẫn nghe Từng lớp trai đi . Nghe ai thoáng ru câu mến trìu. Đêm tha hương ai vọng trông.

em ở lại sầu thương.Những đôi môi cằn cổi lâu không cười Lạy Chúa con là lứa tuổi học sinh An vui cho người đầu tuyến Trẻ thơ yên tâm sách đèn Để mẹ hiền con hết ưu phiền Đêm lang thang – Vinh Sử Bước lang thang qua từng vỉa Biết đêm nay đi về nơi đâu Người yêu ơi! Em đã sang ngang Tình yêu ơi! Xin vấn khăn tang Anh mất em đời như cánh diều băng sang Vẫn lang thang như người không nhà Đã xa em nghe buồn nghĩa trang Người yêu ơi! Em chắc đang vui Nào em hay anh rất đơn côi Gom góp kỷ niệm giây phút tình chia phôi Em ơi ! Thà rằng ngày xưa em đừng thề Trong cuộc đời yêu mãi anh thôi Thì ngày nay anh đâu muộn phiền Khi em ngoảnh mặt cho anh bỏ cuộc trong nước đua tình Em ơi! Thà rằng ngày xưa em đừng thề Trong cuộc đời yêu chỉ anh thôi Thì ngày nay anh đâu tuyệt vọng Phong ba ngập lòng trông theo bụi hồng em bước vu quy Cứ lang thang như kẻ điên khùng Biết đi đâu đêm dài bơ vơ Từ Duy Tân khu phố công viên Về Gia Long bay lá me nghiêng Không bước chân nàng.. quên người Mới lang thang như kẻ tha phương Trời cho anh con số không may Để yêu em mang lấy chua cay Anh chiếc ga nhỏ cho chuyến tàu em qua Bước lang thang như kẻ điên cuồng Biết đêm nay đi về nơi đâu Vẫn lang thang như kẻ không nhà Biết đi đâu đêm dài bơ vơ Muốn quên em mới lang thang Biết đêm nay về nơi đâu ? Sương lạnh chiều đông – Mạnh Phát Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối. quên đời.. Anh hãy về đây đêm giá lạnh. Nghẹn ngào giờ tiễn đưa… Chợt thấy lòng như rớt giữa hư vô. Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn còn mơ. Sương lạnh chiều đông vương tiếng thở. Đêm chập chờn buồn lên giấc mộng. Thôi bây giờ anh xin trả cho em Khăn tay anh còn giữ Em trả cho anh lời đắng cay mà chi Em trả cho anh lời cay đắng làm gì? Vì trong cuộc đời còn trắng đôi tay Nên người thay đổi lòng Nhưng em nào hay cho em nhiều quá Lỡ một lần đây Từ đây xin chối từ. Em vẫn tưởng gặp anh như lúc xưa nơi sân trường… Anh lên đường trăm hướng. Lá thư cuối cùng – Mộng Long Được thư lần nầy buồn lắm em ơi Nhưng chẳng qua sự đời Bao nhiêu lời thương lời nhớ Biết người thờ ơ nhưng . Của người hẹn đợi chờ. Sao lòng còn thương nhớ. Soi bóng chung đôi mà ngỡ chia phôi..!!!! . Vì mơ mộng nhiều ngày cưới xe hoa Nên người ta phụ mình Yêu nhau làm chi thương đau chuốt lấy Chấp nhận từ đây Tình trôi theo tháng ngày. Mây vỡ hoa tan tàn giấc mơ. Mà đau trong nghẹn ngào … Mười năm mơ kết mây thành hoa trắng. Đưa tiễn nhau đi ngại những đêm mưa. Buốt giá câu thơ những lúc đêm mơ.. anh buốt lạnh con tim Muốn quên em. Uớt cánh hoa xưa vẫn nhớ hương chờ.

Minh Kỳ Đời từ muôn thuở tiếng mưa có vui bao giờ. đêm vắng với cô đơn Ngõ hồn mưa ngập lối Tình hợp tan Nhưng vẫn nhớ nhau luôn Biết em giờ có buồn ? Và từ đó Những đêm trời mưa gió Thấu chăng người tỉnh nhỏ Nuôi nấng cả một đời Mối tình thời xa ấy Giờ đây đường hai lối mưa gió về buồn nào nguôi !!! Chuyện ba mùa mưa . Ngờ đâu giữa trời quê hương. Trời làm mưa. Tình yêu đó.. Nếu hai đứa mình Nếu hai đứa mình trọn đời thương nhau. Một người sang ngang cuộc đời Một người đêm tay gối Chia ly có gì vui Trời mưa nghe giá buốt tim Ru anh vào kỷ niệm thao thức trọn cả một đêm !! Chờ em. Ngày xưa đường mưa ướt ê chề Cùng đưa đón nhau về Ấm đôi nhân tình trẻ. Chuyện lòng tui kể cách đây đã ba mùa mưa Tôi đem tất cả tim lòng trao hết cho người. Nếu hai đứa mình xa nhau Nếu hai đứa mình quên nhau Thì bình minh lên nắng đẹp chan hòa có nghĩa gì đâu. Tay nắm tay nhau chúng mình vui nói chuyện mai sau. Người ơi có nhớ hôm nào. Nếu hai đứa mình Nếu hai đứa mình không về cùng chung lối đường.Mưa đêm tỉnh nhỏ . Nguyện tròn thương tròn nhớ. Nếu hai đứa thành đôi chim chắp đôi cánh nhịp đôi tim Thì dù mưa rơi giá lạnh đêm trường cũng vẫn dịu êm. Nếu hai đứa mình đi về cùng chung lối đường Thì dù đêm tối không làm mờ lối yêu thương. Đẹp như giấc mộng vượt qua những năm đầu Năm sau mưa gió nhìn nhau. Có người trông sao ngắm nửa trăng sầu xót thương đời nhau. Thì dù mưa xuân với em vẫn là tuyết đông lạnh lùng. Người đã quen dần xa rồi năm thứ ba Nhìn trời mưa đổ thấy đau buốt thêm trong lòng. Trời xanh đã an bài Yêu nhau như bướm say hoa. Tình là hoa nở thắm tươi đó nhưng rồi phai Khi xưa nếu chẳng đem tình dâng hết cho người. Nếu hai đứa mình thưong nhau. Người em xóm đạo – Lê Vinh Ngày xưa tôi có người yêu rất đẹp ở xóm đạo Những buổi tan trường thường hay tìm nhau Xây mơ ước ngày sau Nhặt cành hoa trắng Thiết tha tôi cài lên trên áo lụa xinh màu tím Say sưa trao nhau kỷ niệm phút ban đầu Tình ta sẽ dài lâu như hoa trắng không phai màu . Nếu hai đứa mình cung đàn tình duyên lỡ làng Thì dù trăng sáng chỉ là màu trắng khăn tang. cho ướt áo em thơ Mưa rơi tự bao giờ. Nàng là trinh nữ tóc buông kín đôi vai gầy Một làn môi đỏ nhớ nhung vấn vương vì ai Chân son gót nhỏ đi tìm hương phấn cho đời. phôi pha vào sương gió Những đêm mưa tỉnh nhỏ Gợi nhớ tuổi học trò Tâm tình thường hay ngỏ Trường tan về chung phố những lúc trời chiều đổ mưa ! Mưa ! Mưa rơi qua phố buồn Chạnh lòng bao nhớ thương Chuyện tình yêu vấn vương.Hà Phương Trời đổ mưa Cho phố vắng mênh mông Khơi lòng bao nỗi nhớ.. Thì dù hoa thắm chỉ là màu thắm không hương. Nếu hai đứa mình xa nhau. Thì nay có đâu buồn.

Xây cuộc đời đầm ấm. Chung bóng trăng soi. Ai ơi câu ước thề chưa phai. Tình duyên lìa hai lối Giờ em vui với chồng Anh về lòng tê tái Lệ rơi trong tiếng cười . Đẹp duyên em với chồng. Để anh tan nát lòng. Được tin em có chồng. Còn đâu mà trông ngóng. Chắc người từ độ ấy Còn thương tiếc khôn nguôi Giờ em đi lấy chồng.giờ còn riêng mình tôi Một hôm tôi đến tìm em để từ giã lên đường Gửi lại phố phường chuyện đôi mình thương mai xa cách ngàn phương Cuộc đời sương gió chiến chinh nơi miền xa qua những vùng xa lạ quá Quê hương bao la những chiều đóng quân ven rừng Gặp hoa trắng ngày xưa thương em nói sao cho vừa Nhưng có ai đâu ngờ một chiều mưa lộng gió người em đã ra đi không nói lời biệt ly trường xưa giờ vắng bóng xóm đạo hết chờ mong Ôi xót thương vô bờ Giặc về gieo sầu nhớ mang theo xác em thơ Bao ước hẹn ngày xưa Chuyện vui buồn hai đứa Về đây hoa lá cỏ cây cũng buồn theo tháng ngày trở lại xóm đạo còn đâu người yêu Ôi hoang vắng đìu hiu Nhặt cành hoa trắng Xót xa tôi cài lên trên nấm mộ xanh cỏ nát Em ơi em ơi Nhớ hoài nhớ nhau muôn đời Vì chinh chiến ngược xuôi nên em cách xa tôi rồi Được tin em lấy chồng – Châu Kỳ Được tin em lấy chồng. Vọng suốt đêm dài. Lòng anh buồn biết mấy. Anh ơi bao tiếng cười reo vui. Người ơi nay hết rồi. Năm tháng nào bên ai. Theo tiếng đàn chơi vơi.

You're Reading a Free Preview

Tải về
scribd
/*********** DO NOT ALTER ANYTHING BELOW THIS LINE ! ************/ var s_code=s.t();if(s_code)document.write(s_code)//-->