những đặc điểm của quản lý hành chính nhà nước ở việt nam.

Quản lý hành chính nhà nước là một hình thức hoạt động của Nhà nước được thực hiện trước hết và chủ yếu bởi các cơ quan hành chính nhà nước, có nội dung là bảo đảm sự chấp hành pháp luật, pháp lệnh, nghị quyết của các cơ quan quyền lực nhà nước, nhằm tổ chức và chỉ đạo một cách trực tiếp và thường xuyên công cuộc xây dựng kinh tế, văn hóa – xã hội và hành chính – chính trị. Nói cách khác, quản lý hành chính nhà nước là một hoạt động chấp hành – điêu hành của nhà nước. Quản lý hành chính ở nước ta có những đặc điểm sau đây: Thứ nhất, quản lý hành chính nhà nước là hoạt động mang quyền lực nhà nước. Quyền lực nhà nước trong quản lý hành chính nhà nước trước hết thể hiện ở việc các chủ thể có thẩm quyền thể hiện ý chí nhà nước thông qua phương tiện nhất định, trong đó phương tiện cơ bản và đặc biệt quan trọng được sử dụng là văn bản quản lý hành chính nhà nước. Bằng việc ban hành văn bản, chủ thể quản lý hành chính nhà nước thể hiện ý chí của mình dưới dạng các chủ trương, chính sách pháp luật nhằm định hướng cho hoạt động xây dựng và áp dụng pháp luật; dưới dạng quy phạm pháp luật nhằm cụ thể hóa các quy phạm pháp luật của cơ quan quyền lực nhà nước và của cấp trên thành những quy định chi tiết để có thể triển khai thực hiện trong thực tiễn; dưới dạng các mệnh lệnh cá biệt nhằm áp dụng pháp luật vào thực tiễn, trực tiếp thực hiện quyền và nghĩa vụ của các bên tham gia quan hệ quản lý; dưới những dạng mệnh lệnh chỉ đạo cấp dưới trong hoạt động,nhằm tổ chức thực hiện pháp luật trong thực tiễn; dưới dạng những thông tin hướng dẫn đối lập với cấp dưới nhằm đảm bảo sự thống nhất, có hệ thống của bộ máy hành chính nhà nước. Bên canh đó, quyền lực nhà nước còn thể hiện trong việc các chủ thể có thẩm quyền tiến hành những hoạt động cần thiết để bảo đảm thực hiện ý chí nhà nước, như các biện pháp về tổ chức, về kinh tế, tuyên truyền giáo dục, thuyết phục cưỡng chế … Chính những biện pháp này là sự thể hiện tập trung và rõ nét của sức mạnh nhà nước, một bộ phận tạo nên quyền lực nhà nước , nhờ đó ý chí của chủ thể quản lý hành chính nhà nước được bảo đảm thực hiện. Đây là đặc điểm quan trọng để phân biệt hoạt động quản lý hành chính với những hoạt động quản lý không mang tính quyền lực nhà nước, nhu quản lý trong nội bộ của các đảng phái chính trị, các tổ chức xã hội, doanh nghiệp… Trong các hoạt động quản lý phi nhà nước, quyền lực cũng được sử dụng nhưng không phải là quyền lực nhà nước, chỉ tác động trong nội bộ tổ chức, nhằm đạt mục tiêu của tổ chức trong khuôn khổ pháp luật; các chủ thể quản lý cũng thể hiện ý chí và sử dụng sức mạnh của mình để bảo đảm thực hiện ý chí đó, tuy nhiên họ chỉ nhân danh cá nhân hay tổ chức mình mà không nhân danh nhà nước. Thứ hai, quản lý hành chính nhà nước là hoạt động được tiến hành bởi những chủ thể có quyền năng hành pháp. Cách hiểu phổ biến hiện nay thì nhà nước có ba quyền năng: lập pháp, hành pháp và tư pháp.Trong đó, quyền năng hành pháp trước hết và chủ yếu thuộc về các cơ quan hành chính nhà nước, tuy nhiên trong rất nhiều hoạt động khác như: việc ổn định tổ chức nội bộ của các cơ quan nhà nước, hoạt động quản lý được tiến hành bởi các bộ…Trong những trường hợp này quyền năng hành pháp

thủ trưởng của các cơ quan nhà nước. Và như vậy. có thể kết luận chủ thể quản lý hành chính nhà nước là các chủ thể mang quyền lực nhà nước trong lĩnh vực hành pháp. vừa không bỏ lọt những lĩnh vực cần quản lý.vừa bảo đảm sự điều hành xuyên suốt.xã hội. vừa tránh được sự chồng chéo chức năng. đời sống pháp luật và trong nội bộ của các cơ quan nhà nước. từ quan trọng tới ít quan trọng. Trong khi đó hoạt động lập pháp. bảo đảm lợi ích chung của cả nước. có đối tượng tác động là những quan hệ xã hội quan trọng. nguyên tắc “ hai chiều lệ thuộc” được sử dụng như một giải pháp hữu hiệu trong việc tổ chức bộ máy hành chính nhà nước. do mỗi địa phương đều có những nét đặc thù riêng về điều kiện kinh tế . tư pháp chỉ phát sinh trong phạm vi tương đối hẹp. bao gồm: cơ quan hành chính nhà nước và công chức của những cơ quan này. đứng đầu là Chính phủ. nhờ đó các hoạt động của bộ máy được chỉ đạo. từ phổ biến tới cá biệt. Tuy nhiên. cho dù đó là hoạt động chủ động sáng tạo của chủ thể quản lý thì cũng không được vượt quá khuôn khổ pháp luật. các công chức nhà nước. Tính điều hành của hoạt động quản lý hành chính nhà nước thể . Thứ ba. trên cơ sở quy định pháp luật nhằm hiện thực hóa pháp luật. một cơ quan theo chiều ngang để đảm bảo sự chủ động của mỗi cấp quản lý. quản lý hành chính nhà nước là hoạt động có tính thống nhất. điều hành cấp dưới. bảo đảm sự liên kết. bộ máy các cơ quan hành pháp được tổ chức thành một khối thống nhất từ Trung ương tới địa phương. Để bảo đảm tính pháp chế trong hoạt động hành pháp. trao quyền tự quyết. trực tiếp áp dụng pháp luật hoặc tổ chức những hoạt động thực tiễn…. Do dó. phát sinh trong đời sống dân cư. Theo đó. Thứ tư. tạo sự chủ động sáng tạo cho chính quyền địa phương. thống nhất trong bộ máy.cũng thể hiện rõ nét và nếu xét về bản chất thì tương đồng với hoạt động hành pháp của các cơ quan hành chính nhà nước. phối hợp nhịp nhàng giữa các địa phương tạo ra sức mạnh tổng hợp của cả. có như vậy mới vừa bảo đảm thống nhất lợi ích chung của nhà nước. hoạt động quản lý hành chính nhà nước có tính chấp hành và điều hành. Để cùng lúc đạt được hai mục đích này. bộ máy hành chính còn được tổ chức theo hướng phân cáp. điều hành thống nhất. loại trừ Chính phủ là cơ quan đứng đầu bộ máy hành chính nhà thì mỗi cơ quan khác trong bộ máy này đều lệ thuộc vào hai cơ quan: một cơ quan theo chiều dọc để đảm bảo sự thống nhất của bộ máy. Vấn đề căn bản được đặt ra trong việc tổ chức bộ máy hành chính nhà nước là xác định hợp lý thẩm quyền của mỗi cấp quản lý. vừa tạo ra được sự chủ động. tạo sự năng động sáng tạo trong quản lý điều hành. tránh được sự cục bộ phân hóa giữa các địa phương hay vùng miền khác nhau. sáng tạo của mỗi cấp quản lý. nên để có thể phát huy tối đa những yếu tố của từng địa phương. được tổ chức chặt chẽ. cá nhân hoặc tổ chức xã hội được nhà nước ủy quyền quản lý hành chính đối với một số loại việc nhất định. quản lý hành chính nhà nước có đối tượng tác động là các quan hệ xã hội phát sinh trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. vừa đảm bảo lợi ích của từng địa phương. Tính chấp hành và điều hành của hoạt động quản lý nhà nước thể hiện trong việc những hoạt động này được tiến hành trên cơ sở pháp luật và nhằm mục đích thực hiện pháp luật.

trong mỗi hoạt động quản lý hành chính nhà nước. tạo nên sự đặc thù của hoạt động quản lý hành chính nhà nước. đơn vị trực thuộc theo một quy trình thống nhất. quy chế công chức. không chỉ tự mình thực hiện pháp luật mà quan trọng hơn cả chúng đảm nhận chức năng chi đạo nhằm vận hành hoạt động của các cơ quan. tổ chức để mọi đối tượng có liên quan thực hiện pháp luật nhằm hiện thực hóa các quyền và nghĩa vụ của các bên trong quan hệ quản lý. chấp hành là để xây dựng pháp luật làm cho pháp luật ngày càng hoàn thiện hơn. quản lý hành chính nhà nước là hoạt động mang tính liên tục. có đội ngũ công chức năng động sáng tạo. chấp hành là để tổ chức thực hiện pháp luật trong đời sống xã hội. các chủ thể này. công vụ của bộ máy hành chính nhà nước. nhờ đó có thể phân biệt với hoạt động lập pháp và tư pháp: trong lập pháp. Chính điểm đặc thù này được coi là một cơ sở quan trọng trong việc xác lập quy định về tổ chức và hoạt động. Như vậy. kịp thời và linh hoạt để đáp ứng sự vận động không ngừng của đời sống xã hội. quản lý hành chính nhà nước luôn cần có tính liên tục. chấp hành là để bảo vệ pháp luật tránh khỏi sự xâm hại. tạo ra bộ máy hành chính gọn nhẹ. Trong quá trình đó. song song tồn tại. quyết đoán và chịu sự ràng buộc trách nhiệm đối với hoạt động của mình.hiện trong việc chủ thể có thẩm quyền tổ chức thực hiện pháp luật trong đời sống xã hội. tính chấp hành và tính điều hành luôn đan xen. Khác với hoạt động lập pháp và tư pháp. trong tư pháp. . còn trong quản lý hành chính. Thứ năm. có sự linh hoạt trong tổ chức.

Sign up to vote on this title
UsefulNot useful